Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.
, tay cầm Ngọc Tiêu nhẹ nhàng đi đến.
“Tế Nguyệt Thanh Thanh, nghe tên đã ngưỡng mộ từ lâu!”
Tế Nguyệt Thanh Thanh nhìn người tên Trường Đao Thanh Ngân trước mặt, không có chút ấn tượng.
“Có việc gì không?”
Trường Đao Thanh Ngân: “Ngưỡng mộ uy danh nữ hiệp đã lâu!”
Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Mi không sợ chết sao?”
Trường Đao Thanh Ngân: “Có ý gì?”
Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Trước khi phu quân của ta đến, mau đi đi. Nếu không ta cũng không cứu được mi đâu”.
Tế Nguyệt Thanh Thanh liếc thấy tên Trường Đao Thanh Ngân cũng thuộc bậc Tiên cấp, nếu bị giáng một cấp cũng phải mất mấy ngày mới có thể luyện lại được nên cô mới tốt bụng nhắc nhở.
Trường Đao Thanh Ngân thở dài: “Tế Nguyệt Thanh Thanh, cô thật sự không biết gì sao?”
Trường Đao Thanh Ngân: “Phong Diệp Vô Nhai đang cùng Lam Sắc Yêu Cơ làm nhiệm vụ trên Tử Thanh Sơn đấy, lòng dạ hắn ta đã thay đổi rồi, nữ hiệp cần gì phải níu kéo, chi bằng đi theo tôi, tôi sẽ chung thủy không bao giờ thay đổi!”
Chuyện này nghe sao khó chịu thế nhỉ?
Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Mi biết tiếng người không vậy?”
Trường Đao Thanh Ngân: “Lấy tôi đi mà!”
Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Xin lỗi nhé, ta đã kết hôn rồi!”
Tế Nguyệt Thanh Thanh nói xong định bỏ đi, Trường Đao Thanh Ngân đã nhanh chân chặn đến trước mặt. Đúng lúc này, một ánh chớp xanh từ xa bay đến, đánh thẳng vào Trường Đao Thanh Ngân khiến máu của hắn ta giảm mất một nửa.
Trường Đao Thanh Ngân: “Mẹ kiếp! Tên chết tiệt nào đánh lén lão tử vậy?”
Tế Nguyệt Thanh Thanh vui vẻ ra mặt, trừ phu quân của cô ra, còn ai có thể ra tay tàn ác như vậy chứ! Nhưng cái tên Trường Đao Thanh Ngân cũng thay đổi nhanh thật đấy, mấy giây trước còn thanh tao nho nhã, mấy giây sau đã lộ nguyên hình!
Tế Nguyệt Thanh Thanh phi thân, nhẹ nhàng hẹ xuống cạnh Phong Diệp Vô Nhai.
Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Ông xã, tên này trêu em!”
Phong Diệp Vô Nhai: “Anh thấy rồi! Mi muốn chết như thế nào?”
Trường Đao Thanh Ngân: “Mẹ kiếp! Phong Diệp Vô Nhai giỏi lắm chắc! Lão tử không sợ ngươi!”
Còn chưa dứt lời, trận chiến khốc liệt đã bắt đầu, từng tia chớp lửa lóe sáng chói mắt.
Tế Nguyệt Thanh Thanh đứng bên cạnh xem kịch hay, thỉnh thoảng lại thêm máu cho Phong Diệp Vô Nhai.
Trường Đao Thanh Ngân: “Mẹ kiếp! Tế Nguyệt Thanh Thanh, lão tử tới cứu vớt ngươi, ngươi lại còn giúp hắn sao?”
Tế Nguyệt Thanh Thanh đáp lại một câu: “Vậy mi hãy hy sinh vì nghĩa đi”.
Kỷ Hiểu Nguyệt ghét nhất là những kẻ gian dối nên ngay sau đó cô xuất chiêu. Gần như cùng lúc, Phong Diệp Vô Nhai cũng xuất chiêu, hai luồng ánh sáng đánh mạnh về phía Trường Đao Thanh Ngân khiến hắn tắt thở bỏ mạng.
Tế Nguyệt Thanh Thanh lại hạ xuống cạnh Phong Diệp Vô Nhai:
“Ông xã, cuối cùng anh cũng lên mạng!”
Phong Diệp Vô Nhai: “Nhớ anh sao?”
Tế Nguyệt Thanh Thanh: “…”
Đại Thần đúng là vẫn “mặt dày mày dạn” như lúc trước! Nhưng lâu rồi thành quen, bị Đại Thần trêu như vậy cô cũng không còn cảm thấy tức giận. Hóa ra Đại Thần cũng rất thú vị!
Sau khi mọi việc qua đi, Thiên Sát Cô Tinh 845 chạy đến hỏi Tế Nguyệt Thanh Thanh:
“Cô thật sự không sợ Đại Thần sẽ bị Lam Sát Yêu Cơ bắt cóc sao?”
Tế Nguyệt Thanh Thanh nói: “Đại Thần sẽ không như vậy đâu”.
Thiên Sát Cô Tinh 845 chết trong im lặng.
Anh còn có thể nói được gì nữa? Tổng giám đốc Tề đúng là Tổng giám đốc Tề, ngay cả tán gái cũng “thần kỳ” vô đối!
Tề Hạo cầm ly rượu vang trong tay, cười không nói.
Bà xã, hôm nay anh rất vui
Tối đến, Tế Nguyệt Thanh Thanh vẫn lên mạng chơi game như mọi ngày. Về chuyện gặp mặt, Đại Thần không nhắc đến nữa, giống như anh đang cho cô thời gian để suy nghĩ. Còn Tế Nguyệt Thanh Thanh, cô cảm thấy có chút ngượng ngùng khi để người khác biết thật ra cô rất muốn gặp mặt Đại Thần. Hơn nữa, Tế Nguyệt Thanh Thanh cũng cảm thấy vài phần sợ hãi, sau khi gặp mặt không biết họ sẽ như thế nào.
Chuyện gặp mặt này giống như một loại rượu đang được lên men trong bình, nhìn qua thì thấy tĩnh lặng, nhưng bên trong mọi thứ đang âm thầm trỗi dậy.
Tế Nguyệt Thanh Thanh và Phong Diệp Vô Nhai đều cảm nhận được, từ sau khi đưa ra quyết định gặp mặt, dường như hai người phối hợp ngày càng ăn ý hơn.
Thật ra, Tề Hạo không vội là có nguyên nhân.
Tế Nguyệt Thanh Thanh thật muốn đập đầu vào tường!
Điện thoại của mẹ sao lại luôn “giá lâm” vào thời khắc “kinh điển” như vậy chứ!
“A lô, Hiểu Nguyệt à! Cậy bạn trai kia của con đúng là không tồi chút nào! Biết nhìn xa trông rộng lắm!” Mẹ Kỷ ở đầu dây bên kia cứ tự biên tự diễn, không quan tâm đến ai hết.
Kỷ Hiểu Nguyệt không biết nên nói gì, hai tay vừa thao tác trên bàn phím vừa tự hỏi: “Bạn trai nào cơ?”
Để đối phó với mẹ, Hoa Hồ Điệp đã phải thay tên đổi họ không biết bao nhiêu lần, giờ cô thật sự không biết nên dùng cái tên nào nữa!
“Tên anh chàng này hơi kỳ lạ một chút, Phong Diệp gì đó thì phải, nhưng mà rất thành thật lại thẳng thắn, còn rất biết chăm sóc nữa!!@#!@#$...” Mẹ Kỷ vẫn tiếp tục nói liên miên chuyệ