Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342397
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2397 lượt.
càng ngày càng nặng, mỗi bước dường như phải vận dụng toàn bộ sức lực trong người.
Giọng Phong Tín Nhi mơ hồ vang lên sau lưng cô:
“Thứ này tao chuẩn bị cho Tổng giám đốc Tề, đương nhiên phải dùng liều lượng mạnh, mày nghĩ mày có thể thoát được không?”
Trước mặt Kỷ Hiểu Nguyệt đột nhiên xuất hiện hai bức tường người cao lớn, hai gã đàn ông mặc vest đen, vẻ mặt vô tình đang cúi đầu nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt. Lần đầu tiên trong đời, Kỷ Hiểu Nguyệt cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực như thế.
Nước hoa kích thích tình dục
Trong một phòng VIP trên tầng hai, Tề Hạo ngồi dưới ngọn đèn tĩnh lặng, một mình nhấm nháp rượu vang, có nên đuổi theo không, đuổi kịp rồi không biết cô nhóc đó sẽ có phản ứng như thế nào. Tề Hạo cứ đắn đo do dự mãi không thôi.
Từ trước tới giờ, chưa có cô gái nào khiến anh hao tâm tổn sức nhiều như vậy! Đúng hơn là, anh chưa bao giờ lãng phí thời gian vì một người phụ nữ nào cả. Nhưng giờ không hiểu sao anh lại chỉ muốn dẹp cả núi công việc để được ở bên cô, mặc dù nhiều lúc ở bên cạnh cô anh chẳng biết làm gì. Thật không ngờ Tề Hạo anh cũng có ngày hôm nay!
Đang nghĩ thì di động Tề Hạo vang lên, đó là bản nhạc lúc anh và Tế Nguyệt Thanh Thanh thành thân trong Chân Linh Thần Giới. Là Kỷ Hiểu Nguyệt?!
Đây là lần đầu tiên Kỷ Hiểu Nguyệt chủ động gọi điện cho anh! Ánh mắt Tề Hạo sáng bừng lên, anh vội vàng nhận điện thoại.
“Hiểu Nguyệt! Bây giờ cô đang ở đâu? Hiểu Nguyệt!”
Tút…tút…tút…
“Nhiếp Phong, lập tức phái người đi lục soát toàn bộ khu này, không được bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào!” Khuôn mặt Tề Hạo lạnh như băng nhưng trong ánh mắt lại ngập tràn sự hoảng loạn.
“Còn nữa, hãy điều tra xem có ai rời khỏi buổi trình diễn không?”
“Tôi hiểu rồi”. Nhiếp Phong nhanh chóng gọi điện thoại, sắp xếp mọi việc. Lần đầu tiên bộ não luôn hoạt động rất chính xác kia phút chốc trở nên trống rỗng, Kỷ Hiểu Nguyệt xảy ra chuyện rồi!
“Tổng giám đốc Tề, Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn chưa rời khỏi đây, tôi đã phái người đi kiểm tra toàn bộ tòa nhà này rồi”. Nhiếp Phong gác máy, trả lời dứt khoát, thái độ nghiêm túc khác hẳn thường ngày.
Tề Hạo hít một hơi thật sâu, khẽ nhắm chặt mắt lại. Chết tiệt, rốt cuộc kẻ nào dám đụng đến người con gái của anh? Lúc mở mắt ra, đôi mắt anh toát lên tia nhìn sắc lạnh. Tất cả khả năng đều đã được loại bỏ và xác định rõ ràng trong suy nghĩ của anh. Rất nhanh sau đó, anh bước vội ra ngoài cửa.
***
An Húc Dương vừa hát xong liền nhấc máy gọi cho Hiểu Nguyệt nhưng điện thoại cô vẫn tắt máy. Trên sân khấu, An Húc Dương thấy Kỷ Hiểu Nguyệt bỏ đi rồi quay lại, vừa quay về lại bỏ đi, đã xảy ra chuyện gì? An Húc Dương cảm thấy trong lòng đặc biệt lo lắng bất an, nhưng gọi điện suốt mà không được. Gọi điện cho Hoa Hồ Điệp thì cái tên háo sắc kia chỉ biết cầm đèn huỳnh quang phát sáng rồi hò hét, thỉnh thoảng phóng điện với mấy gã đẹp trai bên cạnh. An Húc Dương nôn nóng, cảm giác bất an càng lúc càng dâng lên mạnh mẽ.
“An Húc Dương, nhanh nào, mau thay quần áo đi, màn biểu diễn tiếp theo sắp bắt đầu rồi!”
Có người không ngừng giục bên tai An Húc Dương, mọi người ai nấy đều bận rộn sắp xếp mọi thứ. Lông mày An Húc Dương vẫn nhíu chặt, lòng lo lắng mãn không thôi. Nhân viên phụ trách hóa trang giúp anh thay một chiếc áo khoác ngắn tay bó sát người màu vàng, đội mũ và mang theo chiếc mặt nạ của thần mặt trời.
Đúng lúc An Húc Dương chuẩn bị lên sân khấu, di động của anh vang lên
“Kỷ Hiểu Nguyệt đang trong tay bọn tao, muốn cứu người thì mang theo ba mươi triệu đến Vườn hoa Thế Kỷ. Ngay bây giờ, ngay lập tức!”. Một giọng nam cố ý hạ xuống thật trầm từ đầu kia điện thoại.
Vườn hoa Thế Kỷ? Đó không phải là tòa nhà bỏ hoang gần nhà Kỷ Hiểu Nguyệt sao? Chẳng lẽ Kỷ Hiểu Nguyệt gặp chuyện không may trên đường về nhà?
“A lô, anh là ai? Các anh muốn gì?” An Húc Dương tức giận hỏi.
Điện thoại đã cúp máy.
An Húc Dương nhanh chóng vứt di động, tháo bỏ chiếc mặt nạ, vớ lấy áo khoác phi như bay ra ngoài.
“An Húc Dương sắp biểu diễn rồi, cậu định đi đâu vậy?”
“An Húc Dương!”
…
Bỏ lại những tiếng gọi phía sau, An Húc Dương gạt mọi chướng ngại vật chạy như bay ra khỏi phòng thay đồ vừa hay chạm mặt với Tề Hạo đang vội vàng đi đến.
“Cậu muốn đi đâu?” Tề Hạo lạnh lùng nhìn An Húc Dương.
Buổi biểu diễn mới diễn ra được một nửa mà An Húc Dương lại muốn rời đi. Anh ta còn là gương mặt đại diện cho công ty, bỏ đi như vậy sẽ khiến người hâm mộ cực kỳ thất vọng. Ngay cả sự nghiệp của mình anh ta cũng không cần sao?
Trừ phi còn có việc quan trọng hơn?
“Hiểu Nguyệt xảy ra chuyện rồi, tôi phải đi tìm cô ấy!” An Húc Dương vừa chạy đi vừa buông một câu.
Quả nhiên!
Trong ánh mắt sâu thẳm lạnh như băng của Tề Hạo lóe lên một tia sáng khó nhận ra.
“Tổng… tổng… Tổng giám đốc, bây giờ phải làm sao?” Quản lý của An Húc Dương lo lắng hỏi Tề Hạo.
“Bình thường anh sẽ phải làm thế nào?” Giọng Tề Hạo lạnh lùng khiến mọi người rét run, quản lý cũng đầm đìa mồ hôi:
“Vậ