Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1387 lượt.
trong, lái xe của họ đứng chờ ở ngoài. Bấy giờ cánh tài xế thường tụ tập tán gẫu để giết thời gian, chỉ riêng Cố Tiểu Khanh yên lặng ngoan ngoãn ngồi trong xe.
Thời gian gần đây số lần đãi khách của anh càng ngày càng dày đặc. Hôm nay không hiểu sao bên cạnh anh không có ai tháp tùng, Cố Tiểu Khanh dừng xe ở bãi đậu xe nhà hàng, Âu Lâm Ngọc vẫn như mọi khi không nói một câu xuống xe đi thẳng vào trong.
Cố Tiểu Khanh ngồi đợi đến hơn mười giờ, cô đã tranh thủ cơ hội chạy ra ngoài mua một ổ bánh mì để lót dạ. Lúc Âu Lâm Ngọc đi ra từ nhà hàng, bước chân có chút gấp gáp. Ngay khi anh ngồi vào xe, Cố Tiểu Khanh liền ngửi được mùi rượu nồng nặc. Yên vị xong, anh nói: “Lái đi!”, kế đó ngã lưng ra ghế, nhắm chặt hai mắt. Sắc mặt anh xanh xao, đôi môi tái nhợt, Cố Tiểu Khanh lo lắng liếc mắt nhìn thật nhanh rồi khởi động máy chạy đi.
Đến tầng dưới cao ốc, Cố Tiểu Khanh không thấy phía sau có động tĩnh gì, cô quay người nhỏ giọng gọi: “Tổng giám đốc Âu.” Âu Lâm Ngọc mở mắt nhìn Cố Tiểu Khanh chằm chằm, thì thào nói: “Đỡ tôi xuống xe. Đưa tôi lên lầu.”
Cố Tiểu Khanh bước xuống từ trên xe, mở cửa sau. Âu Lâm Ngọc vươn tay ra vịn vào vai cô, cố hết sức đi ra. Chờ anh đã đứng vững, Cố Tiểu Khanh lấy tay anh khoát lên vai mình để anh có chỗ chống đỡ.
Âu Lâm Ngọc tuy dựa vào cô nhưng cơ thể anh vẫn có khuynh hướng đổ xuống. Cố Tiểu Khanh cắn chặt răng xốc anh lên, gắng sức không để mình bị ngã, từng bước dìu anh vào cao ốc.
Khu căn hộ này có tổng cộng hai mươi tám tầng, Âu Lâm Ngọc ở tầng cao nhất. Cửa thang máy mở ra, Cố Tiểu Khanh phát hiện đây là căn hộ biệt lập. Cô dìu Âu Lâm Ngọc đến trước cửa, anh lấy chìa khóa từ trong túi quần đưa cho cô.
Vừa mở cửa, chưa kịp nói câu gì, Âu Lâm Ngọc chỉ vào một cánh cửa khác: “Đỡ tôi đến toilet.” Gắng gượng được đến bây giờ, Cố Tiểu Khanh đã sắp hết sức lực. Cô rung rung đỡ anh đến cửa toilet, Âu Lâm Ngọc đẩy cửa vào trong, vịn tường bước chậm chạp đến bồn vệ sinh rồi bất thình lình quỳ xuống, ôm lấy bồn vệ sinh nôn điên cuồng.
Nôn xong, Âu Lâm Ngọc trở mình tựa lưng vào tường, duỗi thẳng một chân, kiệt sức ngồi bệt xuống đất. Mái tóc rối loạn cùng sắc mặt tái nhợt đã khiến người đàn ông ngày thường vốn phong độ ngời ngời trở thành yếu ớt.
Trận nôn thốc nôn tháo mới vừa rồi để lại trên khóe môi và cổ áo Âu Lâm Ngọc một ít vệt bẩn, Cố Tiểu Khanh thấy vậy bèn đi qua lấy chiếc khăn lông trên kệ, thấm nước, nhẹ nhàng lau đi những dấu tích còn sót lại. Âu Lâm Ngọc không làm gì khác mà chỉ hé mắt nhìn cô.
Sau khi lau sơ qua, Cố Tiểu Khanh bỏ khăn vào bồn rửa tay. Kế đó cô ngồi xổm xuống lần nữa để dìu Âu Lâm Ngọc ra khỏi toilet, đi về phía cánh cửa phòng ngủ theo hướng tay anh chỉ. Vào trong phòng, Cố Tiểu Khanh đỡ Âu Lâm Ngọc nằm xuống giường, khom lưng cởi giày cho anh, sau đó nhấc đôi chân anh lên và đặt chúng ngay ngắn trên nệm.
Âu Lâm Ngọc đang nằm thì dùng ngón tay chỉ vào tủ đầu giường, Cố Tiểu Khanh hiểu ý mở cửa tủ, trong đó có vài lọ thuốc, cô cầm lên xem – tất cả đều là thuốc chống dị ứng cồn.
Cố Tiểu Khanh ra phòng khách rót một ly nước từ trong bình. Lúc quay lại, cô đổ ra hai viên thuốc, đến bên giường nâng Âu Lâm Ngọc dậy, để anh dựa vào cô rồi cho anh uống thuốc.
¤¤¤
Khách quan mà nói, Âu Lâm Ngọc không dùng xe nhiều, trừ những buổi tối có tiệc xã giao hay buổi chiều có việc đột xuất phải đi công trường, về cơ bản, thời khóa biểu sử dụng xe rất ổn định.
Vào tháng hai, thời tiết càng lúc càng giá lạnh. Hai ngày trước, một trận tuyết lớn đổ xuống thành phố C. Ở một góc nhỏ trên công trường đang thi công lác đác vài bóng người. Khắp nơi rải rác những lớp tuyết đóng thành băng đá còn chưa kịp tan.
Cố Tiểu Khanh bật hệ thống sưởi ấm ngồi yên trong xe đợi Âu Lâm Ngọc. Mười hai giờ, Âu Lâm Ngọc từ công trường đi ra, anh chào người phía sau một tiếng rồi lên xe.
Cố Tiểu Khanh đang khởi động máy thì Âu Lâm Ngọc nói: “Đi Kim Ngưu Giác Vương ăn trưa.”
Nghe vậy, Cố Tiểu Khanh không nghĩ ngợi nhiều, từ từ vòng xe ra ngoài. Kim Ngưu Giác Vương là nhà hàng theo phong cách Tây nổi tiếng ở thành phố C mà không phải ai cũng có cơ hội được đặt chân đến. Nghe nói nơi này chuyên ẩm thực Pháp chính hiệu, tuy cũng do người Trung Quốc mở, nhưng không như những nơi khác – mang tiếng là nhà hàng Tây mà làm món bít tết không ra kiểu Tây một chút nào. Vì nguyên nhân đó, giá món ăn của Kim Ngưu Giác Vương cũng cao trên trời. Cố Tiểu Khanh tất nhiên chưa từng tới đây.
Xe dừng lại trước nhà hàng, Âu Lâm Ngọc thình lình bảo: “Cô cũng vào ăn trưa đi.” Cố Tiểu Khanh ngẩn người, trong lúc cô chưa kịp phản ứng đã thấy Âu Lâm Ngọc đẩy cửa ra ngoài trước.
Cố Tiểu Khanh nhanh nhẹn xuống xe đi theo Âu Lâm Ngọc. Phòng ăn bên trong rất yên tĩnh mặc dù thực khách gần như ngồi kín tất cả các bàn ăn. So với vô số những nhà hàng xô bồ náo loạn khác của Trung Quốc, đẳng cấp quả thật cách xa một trời một vực. Không gian lảng bảng trong điệu kèn Scotland* du dương trầm bổng. Phong cách trang h