Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341224

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1224 lượt.

thời nôn ra thì mọi việc đều ổn.
Cố Tiểu Khanh ngồi xổm bên vệ đường dốc hết lục phủ ngũ tạng nôn ra hết thảy. Rượu và bữa cơm tối văng tung tóe trên mặt đất, mùi rượu và cả thứ mùi tanh tưởi khó chịu xộc thẳng vào mũi mà nhìn cô cũng chật vật nhếch nhác chẳng kém. Nôn gần xong, cơ thể bắt đầu xuất hiện dấu hiệu mất nước, cô mệt mỏi ngồi thở ra từng hơi yếu ớt.
Đúng lúc đang nghiêng người nhích ra xa chỗ vừa nôn một chút thì một chiếc khăn tay vuông vức bỗng nhiên xuất hiện chắn ngang tầm mắt. Cố Tiểu Khanh ngẩng cổ nhìn lên, trước mắt là những ngón tay thon dài đẹp đẽ, và lên trên nữa là khuôn mặt anh tuấn của Âu Lâm Ngọc.
Anh không biểu lộ cảm xúc cũng không nói câu gì nhưng nét mặt khá dịu dàng. Cô nhìn cánh tay vươn ra rồi cứ thế giữ nguyên vị trí, nhẹ nhàng đón lấy chiếc khăn tay lau sạch vết bẩn còn đọng trên khóe miệng.
“Còn đứng lên được không?” Âu Lâm Ngọc hỏi cô.
Dứt lời, Âu Lâm Ngọc tựa hồ rất phấn chấn, anh múc muỗng cháo đưa vào miệng, tấm tắc khen: “Tiệm này mở hơn hai mươi năm, chủ tiệm đã qua mấy đời cha truyền con nối mà hương vị còn ngon thật.”
Cố Tiểu Khanh trước nay chưa từng thấy một Âu Lâm Ngọc như thế – vẻ mặt thư thái, nói năng thoải mái tự tại. Cô kín đáo nhoẻn miệng cười.
Âu Lâm Ngọc ăn được hai muỗng cháo thì ngẩng đầu nói với Cố Tiểu Khanh: “Tôi từng xem qua bản vẽ thiết kế của ra. Nói một cách khách quan thì, không thể gọi là có tư chất thiên phú, nhưng được ở chỗ chặt chẽ cẩn thận. Cô nghĩ sao về việc chuyển sang làm trợ lý hành chính cho tôi?”
Cố Tiểu Khanh ngồi thừ người ra mất một lúc nhưng câu trả lời vẫn là cái lắc đầu. Xưa giờ cô tự biết bản thân không phải tuýp người thông minh trí tuệ. Mặc dù công việc hiện tại không gặt hái được thành tích, tương lai chắc hẳn chẳng gây dựng được tiếng tăm như các kiến trúc sư khác, nhưng nghĩ kỹ, đây là việc cô thạo nhất, là vốn liếng để cô mưu sinh. Thế nên, cô chưa bao giờ có ý định từ bỏ.
Âu Lâm Ngọc thấy cô từ chối cũng không nói thêm câu gì, im lặng tiếp tục bữa ăn. Sau khi ăn uống thanh toán tiền xong xuôi, cả hai cùng ra ngoài tiệm đứng bên đường đón xe.
Khi đã yên vị trong xe, Âu Lâm Ngọc hỏi địa chỉ nhà Cố Tiểu Khanh. Cô thắc mắc nhìn anh, Âu Lâm Ngọc cười bất đắc dĩ, nói: “Chẳng lẽ đàn ông như tôi phải để cô đưa về tận nhà sao?”
Xe chạy thẳng một mạch về hướng nhà Cố Tiểu Khanh. Không khí trong xe yên ắng suốt đoạn đường. Khóe môi Cố Tiểu Khanh vẫn cong cong ẩn chứa nụ cười còn Âu Lâm Ngọc thì cúi đầu im lặng.
Xuống xe, Cố Tiểu Khanh quay lại hơi khom người nhìn Âu Lâm Ngọc ngồi trong xe, nói: “Cám ơn anh, tổng giám đốc Âu.” Âu Lâm Ngọc gật đầu nhẹ rồi dõi theo Cố Tiểu Khanh cho tới khi cô biến biến mất ngã rẽ cầu thang, con ngươi ánh lên vẻ thâm trầm khó đoán.
Cố Tiểu Khanh bước nhẹ nhàng lên lầu. Anh đã không còn xem cô như một nhân viên bình thường, ít ra, đã sẵn lòng trò chuyện cùng cô. Có lẽ, vì lý do này hay lý do khác nên có những người phải giấu mình dưới lớp vỏ ngụy trang. Tuy bề ngoài họ đối với nhau lạnh lùng là vậy, kỳ thực nóng hay lạnh, tốt hay xấu, trong lòng mỗi người đều hiểu rõ.
¤¤¤
Ngày Trương Diệu Dương kết hôn rơi vào hai mươi chín tháng một. Hôn sự an bày gấp gáp giữa những ngày cuối năm ngổn ngang bộn bề và lo toan. Cố Tiểu Khanh nhớ đến mẹ Trương, bệnh tình của bà hẳn đã chuyển biến theo chiều hướng xấu. Mẹ Trương bị thấp tim* nghiêm trọng, trước kia, Cố Tiểu Khanh thường lui tới nhà họ Trương. Kể từ ngày Trương Diệu Dương thổ lộ tâm tư, số lần cô ghé thăm dần dà cũng giảm dần.
(*) Thấp tim là bệnh viêm do một loại khuẩn gây nên làm tổn thương khớp, tim, thần kinh, da và chỉ để lại di chứng ở tim.
Hôn lễ được cử hành tại một khách sạn năm sao của thành phố C. Cố Tiểu Khanh gặp cô dâu chú rể ở cửa sảnh tiệc. Nét mặt Trương Diệu Dương bình thản, lãnh đạm thay vì vui mừng. Trái với anh, người con gái đứng bên cạnh luôn luôn nở nụ cười tươi tắn hạnh phúc. Mặc dù cô nàng trang điểm kỹ lưỡng và xúm xính trong bộ váy cưới lộng lẫy nhưng nét điềm tĩnh và thân hình nhỏ nhắn vẫn thấp thoáng hiện ra bên dưới tầng lớp màu sắc và vải vóc rạng ngời kiêu sa.
Thấy Cố Tiểu Khanh đến, Trương Diệu Dương chỉ nhìn lướt qua cô, khẽ nhếch môi cười rồi quay lại vẻ mặt nghiêm túc. Cố Tiểu Khanh sau khi chuyện trò vài câu và gửi tiền mừng thì đi vào sảnh tiệc.
Hôm nay Trương Diệu Dương xếp đặt năm mươi bàn tiệc rượu. Cố Tiểu Khanh đến khu vực bàn tiệc dành cho khách đàng trai, chọn một vị trí ở cạnh bàn ngồi xuống. Lúc này khá sớm nên khách khứa thưa thớt, rất nhiều bàn còn chỗ trống.
Đang quan sát xung quanh, Cố Tiểu Khanh chợt thấy Âu Lâm Tỷ bước vào. Bộ complet đen tuyền kết hợp với đôi giày da mềm mại, vẫn phong cách ăn mặc thu hút, thanh lịch và sang trọng như thế. Âu Lâm Tỷ đứng ở cửa nhìn một lượt, cuối cùng bắt gặp ánh mắt của Cố Tiểu Khanh đang hướng tới từ một góc xa của đại sảnh. Anh lập tức cười rạng rỡ, bước chân nhanh nhẹn khoan thai tiến về phía cô. Chỉ đi một đoạn đường từ cửa đến bàn Cố Tiểu Khanh ngồi mà anh đã hấp dẫn vô số ánh nhìn.
Cố Tiểu Khan