Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1276 lượt.
hõm. Cô ngoảnh sang hỏi anh ta: “Anh là ai vậy?”
“Quả nhiên cậu không nhận ra tớ, Cố Tiểu Khanh.” Mã Nguyên Bưu lãnh đạm nói.
Cố Tiểu Khanh quan sát người đàn ông ngồi trước tầm mắt cô. Anh ta trông rất trẻ, ăn mặc vô cùng lịch sự nghiêm túc, áo sơ mi và cravat ton sur ton màu sáng, ngũ quan tuấn tú, cặp kính gọng đen gác trên sống mũi, cả người toát ra vẻ nhã nhặn, lịch thiệp. Cô ráng lục lọi trong trí nhớ tìm kiếm một người như vậy nhưng chẳng có ai, sau cùng nhìn anh ta bằng vẻ bán tín bán nghi.
Mã Nguyên Bưu cười nói: “Cậu đã nói sẽ không quên tớ.”
Lời này rõ mờ ám. Cố Tiểu Khanh nghĩ không ra từ nào để đối đáp, chỉ có thể tiếp tục nhìn anh ta chằm chặp.
“Cậu vẫn chưa nhớ ra sao? Tớ từng thổ lộ với cậu, lúc ấy cậu còn bảo cậu sẽ nhớ đến tớ nữa cơ đấy.” Mã Nguyên Bưu vẫn ngồi yên tại chỗ, giọng điệu có chút bông đùa.
Nói đến thổ lộ, Cố Tiểu Khanh ngẫm nghĩ, dù đã lớn ngần này nhưng những người từng thổ lộ với cô ngoại trừ vài người thời đại học, chỉ có Mã Nguyên Bưu để lại ấn tượng sâu sắc nhất. Cô lúng túng cười nói: “Là cậu sao, Mã Nguyên Bưu? Nhưng mà, cậu thay đổi nhiều quá.”
Mã Nguyên Bưu khẽ cười, không nói gì. Gặp lại bạn cũ trong tình cảnh thảm thương thế này, Cố Tiểu Khanh cảm thấy quá xấu hổ. Cô ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Cám ơn cậu về chuyện hôm qua.”
Mã Nguyên Bưu không đáp lời cô mà hỏi ngược lại: “Cậu có thấy nhức đầu không?”
“Nhức lắm, rượu giả đúng là hại người.” Cố Tiểu Khanh cố gắng trả lời nghiêm túc. Mã Nguyên Bưu không hỏi tại sao cô lại đến uống rượu ở một nơi như vậy, anh chỉ nhìn cô mỉm cười, nụ cười hiền hòa và trong lành như dòng suối mát dịu. Cậu bé tự ti ưu sầu ngày xưa qua bàn tay kỳ diệu của thời gian giờ đây đã trở thành một người đàn ông nho nhã.
Cố Tiểu Khanh bước xuống giường, gượng gạo nói: “Tớ đi rửa mặt đây.” Nhưng chuông điện thoại lại đột ngột vang lên ngăn cản hành động tiếp theo của cô. Lấy di dộng ra xem, thấy số của mẹ, Cố Tiểu Khanh giật mình bất ngờ. Từ trước đến nay mẹ không bao giờ gọi điện, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều là ba gọi cho cô hay.
Cố Tiểu Khanh nhận điện thoại trong nghi hoặc. Bà Cố dùng giọng rất bình tĩnh để nói với cô một tin sét đánh: “Tiểu Khanh, ba con gặp chuyện rồi, tình hình rất xấu, con tới bệnh viện ngay.”, dứt lời liền dập máy.
Cố Tiểu Khanh đứng sững tại chỗ, rất lâu sau vẫn không kịp phản ứng.
Thấy vẻ mặt cô khác thường, Mã Nguyên Bưu bước tới nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy? Có chuyện gì à?”
Cố Tiểu Khanh nhìn anh trân trân một lúc thì đột ngột tỉnh trí, vội vã xoay người mặc áo khoác. Mã Nguyên Bưu giữ chặt cánh tay cô: “Tiểu Khanh, chuyện gì thì nói đi, để xem tớ có giúp được gì cho cậu không.”
“Ba tớ…ba tớ xảy ra chuyện rồi.” Cô lắp bắp, nức nở từng tiếng.
Mã Nguyên Bưu nhìn cô chằm chằm: “Cậu bình tĩnh đã nào, rốt cuộc là chuyện gì?”
“Mẹ tớ nói ba đang ở bệnh viện.” Cố Tiểu Khanh vẫn rất hoảng sợ, chưa thể hoàn toàn hồi phục tinh thần.
“Bệnh viện nào? Tớ đi với cậu.”
“Sao?” Cố Tiểu Khanh phản ứng chậm chạp, cô do dự đáp: “Vậy cũng được.”
Hai người vội vàng rời khách sạn đón xe đến bệnh viện. Trên xe, Cố Tiểu Khanh ngồi thu mình vào một góc cắn móng tay. Hồi còn nhỏ xíu, mỗi khi cảm thấy sợ sệt, cô thường có thói quen này. Về sau càng lớn càng hiểu chuyện, cô không còn làm vậy nữa. Bây giờ, cảm giác bàng hoàng, sợ hãi, không nơi nương tựa lại trở về bám riết lấy cô.
Lúc hai người đến bệnh viện Trung tâm, Cố Tiểu Khanh gọi lại cho mẹ. Nghe mẹ bảo đến phòng giải phẫu, trái tim cô như rơi xuống vực thẳm, không biết tình hình ba mình thế nào. Mã Nguyên Bưu trấn tĩnh dẫn cô đến tiểu sảnh bên ngoài phòng giải phẫu, lúc này họ không có đặc quyền để được đi vào hành lang bên trong. Cửa thang máy mở ra, bên ngoài hành lang tiểu sảnh người đứng lố nhố, ai nấy đều trông chờ người nhà đang làm phẫu thuật.
Cố Tiểu Khanh dõi mắt tìm mẹ trong đám đông. Bà Cố đang ngồi cô độc lẻ loi ở một góc đằng xa của tiểu sảnh, ánh mắt mơ hồ nhìn thẳng phía trước. Cố Tiểu Khanh từ từ đi đến trước mặt mẹ, nhẹ nhàng gọi: “Mẹ ơi.”
Cố Tiểu Khanh thấy trên bàn tay và vạt áo của mẹ lấm lem vệt máu màu nâu đáng sợ, trước mắt cô chợt tối sầm, suýt nữa thì ngất xỉu. May mắn có Mã Nguyên Bưu đứng sau đỡ cô đứng vững.
Cô yếu ớt ngồi xuống trước mặt mẹ, dè dặt hỏi: “Ba con bị sao vậy mẹ?”
Bà Cố vẫn nhìn phía trước, không trả lời cô. Cố Tiểu Khanh hiểu mẹ mình, tuy rằng trông mẹ thẫn thờ nhưng sống lưng vẫn giữ thẳng tắp, chứng tỏ mẹ không hề suy sụp. Mẹ không nói cho cô biết, đơn giản là vì không muốn nói chuyện.
Sau có hai người cảnh sát đến đây, Cố Tiểu Khanh mới biết được chuyện gì xảy ra. Sự việc là thế này: Hôm nay ông bà Cố cùng đi tập thể dục buổi sáng. Lúc về ngang công viên thì gặp phải tên cướp phóng xe như bay cướp túi xách của một cô gái ngay trước mặt hai người. Khi hắn cưỡi mô-tô lao qua bên cạnh ba mẹ cô, ba cô liền giật cái túi treo trên xe xuống. Không ngờ trên người hắn có dao, trong lúc giằng co qua lại, ông bị hắn đâm một nhát vào bụng.
Nhát dao sâu kinh khủng đó đã làm ô