Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341274

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1274 lượt.

ng Cố mất rất nhiều máu. Sau khi ông được đưa vào bệnh viện bằng xe cứu thương, bác sĩ lập tức chẩn đoán vỡ lá lách, thậm chí thời điểm đó bệnh viện đã ra thông báo tình trạng nguy kịch khó qua khỏi.
Nghe cảnh sát nói xong, tay Cố Tiểu Khanh bắt đầu run rẩy không nghe theo sự điều khiển, rồi sau đó, cô cũng không tài nào khống chế nổi cả cơ thể đang run lên bần bật. Mã Nguyên Bưu đỡ cô ngồi tựa vào ghế, bà Cố ngồi cạnh nắm tay cô, trầm giọng nói: “Bình tĩnh đi, bây giờ ba con còn trong phòng giải phẫu, mẹ không muốn lại phải bận tâm vì con.”
Cố Tiểu Khanh nhìn mẹ: “Mẹ…”, nghẹn ngào không nói nên lời.
Bà Cố nhìn cô quả quyết: “Ba con không sao.”
Thời gian chờ đợi kéo dài bất tận, chưa bao giờ Cố Tiểu Khanh cảm thấy khó chịu đến vậy. Cô bị cảm giác bất lực tra tấn gần như phát điên, nhưng khi thấy mẹ ngồi an ổn bên cạnh, cô chỉ có thể liên tục nhắc nhở mình: “Cố Tiểu Khanh, phải bình tĩnh, mày có thể chịu được, mày không được phép gục ngã vào lúc này.”
Sau bao nhiêu mong đợi, cuối cùng cánh cửa kia cũng mở ra, y tá gọi người nhà ông Cố đến nhận bệnh nhân. Ông nằm trên giường đẩy, mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái xám tới nỗi biến dạng khó nhận ra. Cố Tiểu Khanh tự an ủi, ba mình còn sống là tốt rồi.
Bác sĩ theo sát phía sau giường bệnh, nói với hai mẹ con Cố Tiểu Khanh cuộc phẫu thuật rất thành công. Cố Tiểu Khanh thở một hơi thật dài, tinh thần căng như sợi dây đàn giờ đã có thể thả lỏng.
Khi ông Cố được đưa vào phòng bệnh, đã là một giờ chiều. Ông nằm phòng bệnh loại bình thường dành cho bốn người. Cố Tiểu Khanh nhấc ghế mời mẹ ngồi, mặc dù bà ngồi xuống nhưng vẫn nhìn ông Cố nằm trên giường bệnh, ánh mắt bà rất đỗi dịu dàng da diết.
Cố Tiểu Khanh đứng sau nhẹ giọng nói: “Mẹ, hay là con về trước lấy quần áo sạch cho mẹ tắm rửa, sẵn tiện mang vào cho ba mấy thứ ba cần luôn.”
Một lát sau, bà Cố xoay người đứng lên nói: “Không đi đâu hết, ba con còn chưa tỉnh, con lại ở đây đi, mẹ về nhà lấy được rồi.”
Mã Nguyên Bưu đứng bên quan sát Cố Tiểu Khanh và mẹ cô. Thật ra, anh không cũng không giúp được gì nhiều, vì họ luôn bình tĩnh đối diện với mọi chuyện, nhất là bà Cố, dù cả người đầy vết máu nhưng chẳng có vẻ gì chật vật, ngược lại bà rất tỉnh táo. Hôm nay, anh đã được chứng kiến sự mạnh mẽ của hai người phụ nữ này.
Bà Cố đứng dậy bước ra khỏi phòng bệnh. Bà không hề chào hỏi Mã Nguyên Bưu, thậm chí từ đầu đến cuối không nhìn anh lấy một lần. Mặc dù vì hoàn cảnh bối rối vừa rồi Cố Tiểu Khanh chưa kịp giới thiệu anh, nhưng nói gì thì nói, anh cũng ở bên cạnh họ gần nửa ngày trời – điều này khiến anh cảm thấy có chút kỳ quặc.






Sau khi bà Cố đi rồi, Cố Tiểu Khanh ngồi trở lại vào chiếc ghế bà vừa ngồi, đôi vai thoáng chốc rũ rượi. Trên giường bệnh, ba cô đang chìm sâu trong giấc ngủ bị đè nặng bởi tác dụng còn sót lại của thuốc gây mê, sắc môi ông xám trắng tái nhợt vì mất quá nhiều máu.
Cố Tiểu Khanh đâu bao giờ nhìn thấy ba mình suy yếu đến vậy. Ba trong lòng cô là người đàn ông cao lớn, khỏe mạnh, cứng cỏi. Ở nhà dù mẹ không cho cô được hưởng tình thân ấm áp, nhưng ba vẫn đối với cô rất tốt. Nhưng từ đứa con nít không biết gì lớn dần thành cô bé biết để ý và hiểu chuyện, Cố Tiểu Khanh lại mơ hồ không hiểu vì sao mẹ không thích cô thân thiết với ba. Bao năm nay gia đình cô trông có vẻ rất hòa thuận, thực chất cô vĩnh viễn đứng ngoài cuộc sống của ba mẹ mình. Dù ít dù nhiều, giữa cô và ba mẹ luôn luôn tồn tại một vách ngăn cách trở.
Ba là trụ cột tinh thần của cả gia đình. Cô không sao tưởng tượng nổi, nếu chẳng may ông có mệnh hệ gì thì gia đình mình sẽ như thế nào.
Cố Tiểu Khanh đang cắn móng tay thì một chén cháo xuất hiện trước mặt, ngẩng đầu lên nhìn, cô trông thấy Mã Nguyên Bưu nở nụ cười ấm áp: “Ăn một chút gì đi, lúc này cậu không thể ngã xuống được đâu.”
Cố Tiểu Khanh ngại ngần đón lấy bát cháo rồi ấp trong tay. Bấy giờ cô mới sực nhớ đã quên khuấy cậu bạn Mã Nguyên Bưu, bèn cười nhẹ, áy náy nói: “Xin lỗi, tớ quên mất, chẳng quan tâm đến cậu gì cả. Cậu ăn gì chưa?”
Cố Tiểu Khanh trở về căn hộ nhỏ ở Thành Nam. Mặc dù nhiều tháng không về lại nơi này nhưng cô vẫn duy trì hợp đồng thuê nhà. Bởi sâu trong tiềm thức, cô biết chuyện sống ở nhà Âu Lâm Ngọc sẽ không thể bền lâu. Vì thế cô đã giữ lại căn nhà này xem như dành sẵn một con đường lui cho chính mình.
Bước chân vào nhà, hiện lên trong đôi mắt cô là lớp bụi bặm phủ mờ mọi vật. Kể từ hôm qua đến nay cô không nhận được điện thoại của Âu Lâm Ngọc. Khẽ dụi cặp mắt cay xè nhức mỏi và xốc lại tinh thần, cô đi vào nhà, bắt đầu tìm quần áo tắm gội.
Cố Tiểu Khanh vội vã tắm rửa, sửa soạn đâu vào đấy tươm tất rồi vào lại bệnh viện. Vừa đến trước cửa phòng bệnh, bước chân cô thoáng chững lại. Ba cô đã hồi tỉnh, mẹ đang dùng khăn lông lau mặt cho ba. Bà nở nụ cười hiền hòa, cử chỉ dịu dàng. Còn ông thì mãi ngắm nhìn gương mặt bà, ánh mắt họ thắm đượm, chứa chan tình cảm. Dường như thế giới nồng nàn yêu thương giữa họ, không một ai có thể xen vào.