Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.

như thác đổ.
Mãi sau này, tôi vẫn nhớ về buổi chiều đầu hạ giống như lò vi sóng sau khi đã tăng nhiệt ấy, sấm chớp báo mưa oi bức bên ngoài cửa sổ, mùi vị quen thuộc tỏa ra trên mái tóc Nam Tương, ánh mắt lấp lánh của Lam Quyết, ánh đèn chân không sáng trắng lạnh lẽo trên trần nhà, tiếng ù ù khi máy điều hòa vận hành, tất cả đều rõ nét đến kinh ngạc, tôi luôn nghĩ, sự phẫn nộ của tôi trong chiều hôm ấy rốt cuộc bắt nguồn từ đâu, có lẽ từ ánh mắt ráo hoảnh khó chịu của Cố Nguyên, có lẽ từ ánh mắt thất vọng của Nam Tương, nhưng sự thật, trong lòng tôi hiểu rõ, sự phẫn nộ của tôi bắt nguồn từ ánh mắt của Cố Ly khi cuối cùng nó cũng chịu mở cửa, cũng như những lời mà nó đã nói với tôi.
Sau này, cuối cùng tôi cũng hiểu, chính từ giây phút đó, giữa chúng tôi, đường ranh giới thiên định không thể vượt qua ấy cuối cùng đã được vạch ra độ sâu chính thức theo cách ấy, từng dao, từng dao, từng dao. Mỗi chữ Cố Ly nói, đều như những nhát rìu sắt khổng lồ bổ xuống trong thời Bàn Cổ khai thiên lập địa, trên mảnh đất mà chúng tôi đặt chân, dao lớn rìu to hơn ngàn quân đang băm vằm. Cát bay đá chạy, sấm sét ngàn cân, khắp chốn tang thương, nhưng mọi tiếng động lại im bặt.
Còn những cơn mưa như trút nước triền miên không dứt đã tưới cho những khe sâu mới toanh, nhưng cũng cắt đứt đường lui và hy vọng cuối cùng của chúng tôi.
Nơi đó, chính nơi đó.
Một dòng sông rộng lớn mới khơi thông đang khóc thầm.
Sau này, tôi cũng quên không biết mình đã đưa Nam Tương xuống dưới tòa nhà với tâm trạng thế nào. Đi qua những lối đi giữa các ô vuông nhỏ hẹp của công ty, đi qua hành lang xa hoa trải đá hoa cương lạnh ngắt, bước vào thang máy, bước ra thang máy, bước vào sảnh chính, bước ra sảnh chính. Suốt đường đi, tôi và Nam Tương tay trong tay, giống như chị em cùng chung hoạn nạn. Thực ra tôi không có tư cách nói như vậy, người nếm trải hoạn nạn là nó, còn tôi chỉ đứng bên cạnh nhìn. Nhưng như thế càng khiến tôi đau lòng hơn.
Khi đó, tôi cảm thấy giống như lần tiễn biệt sau cùng, không phải là vách ngăn giữa sống và chết, nhưng là vách ngăn giữa thế giới này với thế giới khác, trong tôi cuộn trào linh cảm sợ hãi mà chua xót ấy: lúc này, đích thân tôi đưa nó vào thế giới khác mà chúng tôi không thể đạt đến, thế giới không liên quan đến cái chết, thế giới liên quan đến sinh tồn.
Nam Tương đứng bên đường, bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn của nó núp trọn dưới bóng chiếc ô màu đen, có lẽ do mưa to hay vì nước mắt của tôi đã nuốt chửng những đường nét rõ rệt trên mặt nó, trong tầm nhìn chỉ còn lại hình dáng nhạt nhòa của nó, tiếng xe buýt vang lên xình xịch, đậu sát lề đường, trong toa xe chật chội như thùng cá Sardine, chất đầy người với vẻ mặt tê dại. Nam Tương quay đầu lại nở nụ cười với tôi, dưới cơn mưa, đường nét khuôn mặt nó ướt sũng, rất giống thứ dầu bóng dưới ngòi bút của họa sĩ trường phái ấn tượng mà nó thích, tuy tôi không thấy rõ mặt nó, nhưng đôi con ngươi kia lại rõ nét mà sáng ngời, lấp lánh đến thế.
Khi cửa xe buýt đóng lại, bóng nó biến mất phía sau cửa xe. Tôi đột nhiên há hốc miệng, nước mắt hòa quyện cùng nước mưa chảy vào miệng, trong cổ họng giống như có bàn tay đang cố sức bóp nghẹt yết hầu tôi. Đầu óc tôi đang cố nhớ lại những ngày tháng đại học, từng tấm từng tấm, chẳng khác nào một album, cài chắc trong não tôi, mỗi bức ảnh đều như một lát cắt pha lê sắc bén, truyền tải hình ảnh thời thanh xuân, truyền tải năm tháng tốt đẹp vô song của chúng tôi. Vô số tiêu bản pha lê đập vào tầm nhìn của tôi, giống như chiếu xuyên qua tấm kính phóng đại, thứ mà tôi thấy trong mắt mình, chỉ có ba nét chữ bị nước mưa làm nhòe đi:
Tạm biệt nhé.
Một mình tôi lặng lẽ quay vào thang máy, nhìn trong gương, mái tóc bị nước mưa làm cho ướt sũng, dính bết lên đầu tôi, đôi mắt như mùa hạ bị ngâm qua nước khử khuẩn của hồ bơi, một khoanh tròn lớn đỏ ửng, đôi mi bị nước mắt làm ướt như lông vũ dính lại với nhau. Tôi biết, tôi trong mắt Cố Ly vừa rồi, chính là bộ dạng này – bộ dạng mà nó chẳng bao giờ có.
Nó chưa từng khó chịu, cũng chưa bao giờ bối rối, đôi mi nó luôn vuốt cong từng cọng rõ rệt, mãi tóc nó mãi mềm mại xõa xuống, làn da nó mãi căng mẩy không tì vết.
Cho nên nó mới dùng giọng điệu kia, kết hợp với gương mặt ấy, nói với tôi: “Chẳng phải chỉ là chức trợ lý tạm thời sao, có chuyện gì lớn đâu. Lâm Tiêu, chẳng phải cậu rất giỏi nhẫn nại sao, chẳng phải cậu rất thích giúp đỡ người khác sao, vậy cậu giúp đi!”
… Vậy cậu giúp đi! Sau đó lại lần nữa, hai cánh cửa kia đóng sầm ngay trước mặt tôi. Trong tiếng rầm rúng động ấy, có một số thứ theo đó cũng vỡ vụn.
Tôi giam mình trong phòng trà, rót nước pha cà phê đợi dùng khi họp. Chiếc máy pha cà phê chạy lộc cà lộc cộc, mùi cà phê nồng nàn tràn ngập căn phòng bé nhỏ.
Tôi ngồi trên sofa đơn, khuỷu tay đặt lên đầu gối, úp mặt vào lòng bàn tay.
Tôi nghe thấy tiếng mở cửa, sau đó là tiếng bước chân khoan thai mà chắc nịch, đang định ngẩng lên, một bàn tay ấm áp đã nhẹ nhàng đặt lên đầu tôi, giống như miệng cổng đột nhiên mở ra, cổ họng tôi như hét lên