pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1700 lượt.

trong tiềm thức thành tiếng mơ hồ: “Giản Khê?”
Bàn tay trên đầu tôi trong chớp mắt lạnh ngắt đi.
Tôi ngước mắt lên, Sùng Quan gđang đứng sừng sững trước mặt tôi. Đôi mắt sâu hẹp của anh ấy trào dâng vẻ trầm lặng như đá sỏi đang lăn lạo xạo. Anh ấy ngồi xuống trước mặt tôi, động tác chậm rãi, dịu dàng lạ thường, dáng vẻ cẩn trọng như sợ làm kinh động gì đó, ánh nắng ngoài cửa sổ rọi lên lưng áo sơ mi trắng của anh ấy, cuộn lên lớp bụi trần phát sáng.
Đôi mắt anh bất động nhìn tôi, vẻ mặt giống như đang xem một vở kịch câm đầy thương cảm.
“Sao anh ở đây?” Tôi cố vận hành cổ họng, gượng gạo cất lời. Chắc chắn anh ấy đã nghe thấy cái tên Giản Khê mà tôi vừa gọi trong vô thức, nhưng tôi không muốn đối mặt.
“Hôm nay có chụp ảnh,” đôi chân mày màu nâu của anh ấy đã được trang điểm, phấn màu nâu vàng khiến đường nét càng thêm sắc sảo và rõ nét, nhìn ở khoảng cách gần, cảm giác như đang xem một bộ phim, “vừa chụp xong, muốn lên đây thăm em.”
“Sao anh biết em ở đây?” Tôi quệt quệt mắt, rồi gồng mình lấy sức hít một hơi thật sâu để bình tĩnh trở lại.
“Là họ nói em ở đây pha cà phê.” Sùng Quang kéo chiếc ghế dựa ở góc tường ra, rồi ngồi xuống cạnh tôi, theo thói quen anh ấy lại đưa tay luồn qua mái tóc tôi, vòng qua sau cổ, vịn lấy vai rồi kéo tôi tựa gần vào anh ấy, tôi cảm nhận được mùi hương tỏa ra nơi ve áo sơ mi của anh ấy, thứ mùi hương riêng có trên làn da của chàng trai trẻ tuổi, giống như biển cả xanh thẳm có vương vị mặn vậy.
Tôi gật gật đầu, chẳng nói gì nữa. Nhịp tim và tâm trạng của tôi đều dần khôi phục theo mùi hương của anh ấy. Giống như cả gian phòng đều là mùi của anh ấy, ngay cả mùi hương của cà phê cũng chẳng còn.
“Sau khi tan làm em có kế hoạch gì không?” Anh ấy nghiêng đầu nhìn tôi, sắc mặt như muốn nói chuyện nghiêm túc.
“Tạm thời thì chưa, sao vậy?” Tôi nhìn lại, đôi mắt anh càng dài và hẹp hơn, so với đôi mắt to cùng hàng chân mày đậm của vẻ đẹp điển hình trước đây, anh ấy của hiện tại càng khiến anh trở nên phức tạp, thần bí hơn. Cùng với cảm giác xâm chiếm lại như che giấu, và sự ôn hòa dịu dàng trước kia, nay thêm phần khó đoán lạnh thấu xương. Nhưng ánh mắt ấy vẫn ôn hòa thuần hậu.
“Anh đưa em đi xem phim nhé, sau giờ làm.” Anh ấy nhìn tôi, nét mặt vẫn nghiêm túc, giống như đang tuyên thệ vậy. “Chúng mình lâu rồi chưa đi chơi cùng nhau.”
“Vâng, phim gì? Chạng vạng à?” tôi bị bộ dạng của anh ấy làm cho bật cười.
“Chắc là không chiếu đâu. Hơn nữa, quỷ hút máu có gì hay ho đâu?” Anh dẩu môi.
“Tất nhiên anh không thấy hay rồi, vì giờ anh có khác gì quỷ hút máu đâu, mắt xanh tóc vàng, hơn nữa làn da còn trắng hơn cả em.
“Ừm, dù sao anh cũng chết một lần rồi, không phải sao?” Anh ấy quay đầu đi, không nhìn tôi nữa. Tôi thấy nét mặt anh toát lên vẻ uất ức, đau lòng, lồng ngực như hồ nước bị xả van, càng lúc càng trống rỗng.
“Chắc anh nên ra ngoài phơi nắng nhiều hơn, sẽ không trắng như vậy nữa.” Tôi nói ra chiều xin lỗi, định đùa một chút.
Anh ấy xua xua tay, giống như đang đuổi thứ gì đó đáng ghét: “Giờ anh… không tiện xuất hiện bên ngoài.” Anh ấy vừa nói vừa đứng lên, cầm lấy bình cà phê đã pha xong, đưa tay ra với lấy chiếc cốc sứ màu trắng trên tủ bên cạnh, rót một cốc cà phê đen rồi uống cạn, không thêm sữa, cũng chẳng thêm đường. Về điểm này, anh ấy và Cung Minh quả thật khác nhau quá nhiều.
“Anh không giận.” Anh ấy nhìn tôi, đôi chân mày nhô cao đổ bóng dài hẹp nơi hốc mắt trông càng thêm quyến rũ, anh ấy chìa ngón tay ra chỉ vào mặt mình: “Chỉ là sau khi… phẫu thuật xong, nét biểu cảm trên mặt luôn không tự nhiên cho lắm, khi cơ thể bày tỏ cảm xúc gì đó, chúng đều tỏ ra quá nặng nề, không đủ thanh thoát. Nhưng nét mặt như vậy lên ảnh trông khá ủ dột. Người ta thích thế.”
Tôi nhìn khuôn mặt nghiêm túc của anh ấy, trong lòng như một tờ giấy bị người ta vo tròn, đang vang lên âm thanh sột soạt, sột soạt.
“Anh vẫn không thể nói cho em biết, tại sao anh lại… thay đổi dáng vẻ, hoàn toàn biến thành một người khác như vậy?” Tôi ngước ánh mắt vẻ trông đợi, rồi như không kìm nén nổi đã đề cập đến chủ đề mà lâu nay chúng tôi vẫn luôn né tránh.
“Anh không biết phải nói thế nào.” Anh ấy khẽ đáp, sau đó không nói gì nữa. Tôi biết, anh ấy đã nhẹ nhàng kết thúc đề tài này tại đây.
“Tan ca anh ở dưới cao ốc đợi em, anh lái xe.” Anh ấy nhìn tôi, hồi lâu sau cũng nở nụ cười, xem chừng, là nụ cười rất gượng gạo, vừa có vẻ nghiêm túc lại vừa khiến người ta thấy mà đau lòng.
Dưới ánh mặt trời chiếu xuyên qua khung cửa sổ, anh ấy cố gượng cười với tôi, thậm chí trông còn hơi thái quá, đến mức như đang gắng che giấu điều gì đó. Tôi lặng lẽ đưa tay ra, chạm lên tay anh ấy, rồi siết chặt.
Ánh sáng trước mắt đột nhiên bị che đi một nửa, bóng râm trùm xuống, cảm giác nóng bỏng từ cơ thể Sùng Quang phả thẳng tới, tôi còn chưa kịp khép đôi môi đang mở ra vì ngạc nhiên, thì hàm răng thẳng tắp mà trắng ngần của Sung Quang đã nhẹ nhàng cắn lấy môi dưới của tôi, giống như dòng điện truyền đến, chớp mắt đã lan ra phá hủy mọi xúc giác trên cơ thể tôi. T