Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.
yên lặng một chút, em cũng vậy. Thông qua chuyện ngày hôm qua, em mới đột nhiên ý thức được tính cách của chúng ta không thích hợp ở bên nhau. Buổi tối hôm kia sau khi anh nói chuyện với Thương Cảnh Thiên, liền có thái độ kia đối với em, không nhận điện thoại của em, cũng không nghe em giải thích, anh nhận định là em đang dối gạt anh, nhưng em cảm thấy em cũng không hề làm sai. Anh đã quá để ý việc này, không bằng chúng ta chia tay trước, để tránh về sau vì chuyện này trong lòng vẫn còn vướng mắc.”
Yến Luật dừng một chút, rất tổn thương tự tôn nói: “Anh có thể… Không ngại.”
Ôn Tửu rất bình tĩnh nhìn anh, “Khoảng thời gian trước em đã quá vội vã rồi, chưa cân nhắc cẩn thận mà đã quyết định đến với anh. Hôm qua lúc em chờ anh, đã nghĩ rất rõ ràng. Tính cách chúng ta thật sự không thích hợp ở bên nhau.”
Yến Luật cảm thấy cổ họng nóng lên, suýt chút nữa phun một búng máu. Anh không nghĩ tới anh đã phải cúi người tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, thế mà Ôn Tửu còn quyết tuyệt chia tay như thế.
Dưới sự giận dữ, anh nắm chặt tay Ôn Tửu, lớn tiếng nói: “Anh không đồng ý chia tay.”
“Mời anh buông ra, em muốn đi làm.”
Ôn Tửu bình tĩnh nhìn anh, khí thế trong trẻo nhưng lạnh lùng trên người gần như phát huy tột độ vào buổi sáng lạnh lẽo này.
Yến Luật biết giờ phút này cho dù là mạnh mẽ giữ lại cô, sự việc cũng sẽ không có gì đổi mới.
Anh kìm nén cảm xúc kích động của bản thân, buông cánh tay cô ra, nói: “Buổi tối anh đi gặp em. Chúng ta nói chuyện đoàng hoàng.”
Ôn Tửu gật gật đầu, xuống bậc thang, lái xe rời đi.
Yến Luật đứng như thế trong chốc lát mới lên xe, tay nắm tay lái, trong lòng bàn tay bốc lên khí lạnh, anh không nghĩ tới anh không trả lời điện thoại của cô một ngày, sự việc lại diễn biến đến tình trạng nghiêm trọng như thế. Cô thế mà lại đề nghị chia tay, rõ ràng là cô sai trước, anh khoan dung rộng lượng tha thứ, thế rồi còn có kết cục như vậy.
Ôn Tửu đến công ty suýt chút nữa là muộn. Đây cũng là lí do vì sao cô rời bỏ căn phòng rộng rãi trong nhà mà đi đến ở tại Lục Nhân Các, trên đường kẹt xe kinh khủng quá, cô lại bị Yến Luật ngăn lại ở cửa trì hoãn hơn mười phút.
Công việc bận rộn ngược lại khiến cô quên cảm giác phiền muộn. Giờ nghỉ trưa, cô đang cùng ăn cơm với vài người đồng nghiệp, di động vang lên, cô thấy là Yến Luật gọi, liền tắt chuông, cũng không tiếp.
Đến lúc tan sở, cô nhìn di động đã thấy có mười bảy cuộc gọi nhỡ.
Cô cầm di động im lặng trong chốc lát, gửi một tin nhắn đi: “Anh có thể cảm nhận được mùi vị chờ đợi một ngày đi.”
Cô ở Lục Nhân Các chờ anh suốt một ngày, thời gian trôi qua từng chút một, thất vọng trong lòng càng lúc càng dày đặc, cuối cùng nặng trịch tràn ngập toàn bộ nội tâm, ngực đau không thể nói nên lời.
Gặp người lớn đối với anh có ý nghĩa không thể tầm thường, anh hẳn là biết việc này mang nghĩa gì, nhưng anh không tới, mãi đến phút cuối cùng mới gọi đến giải thích. Cho tới bây giờ cô cũng không biết rốt cuộc bản thân đã làm sai cái gì, mà lại khiến Yến Luật đột nhiên trở mặt, đối xử với cô như vậy.
Ôn Tửu lái xe, chần chờ ở giao lộ, rốt cuộc là về Lục Nhân Các, hay là về nhà mẹ, cuối cùng quyết định về Lục Nhân Các trước. Nếu Yến Luật đã muốn nói chuyện đoàng hoàng, như vậy thì nói rõ ràng với anh thì hơn.
Về nhà, Ôn Tửu bắt đầu thu dọn đồ đạc. Trong khoảng thời gian này cô quyết định trước chuyển về ở trong nhà, bằng không nếu gặp Yến Luật, sẽ khá xấu hổ. Anh với cô chia tay rồi, chắc hẳn sẽ dọn khỏi nơi đây trở về nhà mình. Cho nên cô cũng không cần phải chuyển hẳn, chỉ về nhà ở một khoảng thời gian thì tốt rồi.
Nửa giờ sau, chuông cửa đã vang lên. Ôn Tửu biết ngay là Yến Luật, nhìn qua mắt mèo, quả nhiên là anh.
Cô mở cửa ra, nói một tiếng với Yến Luật: “Mời vào.” Sau đó chỉ chỉ sô pha, “Mời ngồi.”
Yến Luật lẳng lặng ngồi xuống.
Ôn Tửu rót một ly trà, rất khách sáo để ở trước mặt anh, nói: “Có cái gì nói, hôm nay chúng ta nói một lần cho xong đi.”
Những lời này lộ ra quyết liệt nồng đậm.
Yến Luật không nghĩ tới mình và cô sẽ chia tay, vừa nghĩ đến từ nay về sau mất đi cô, lại không thể chịu đựng được, mặc dù anh không cho rằng mình làm sai, nhưng trước mắt, anh tình nguyện nhận sai trước, đến cứu vãn.
“Hôm qua anh làm không đúng. Nhưng mà em thử nghĩ, anh chợt nghe được em đi ứng tuyển làm bạn gái thuê là vì Thương Cảnh Thiên, hơn nữa em cùng với Thương Cảnh Thiên còn từng có một thời, anh… cần thời gian để bình tĩnh.”
Ôn Tửu ngơ ngác một chút, nhăn chân mày: “Em cùng với Thương Cảnh Thiên từng có một thời gì?”
Trên gương tuấn tú Yến Luật hiện lên một tia lúng túng và không được tự nhiên, “Thương Cảnh Thiên cho anh xem ảnh chụp chung của hai người. Ngay lúc đó xác thực anh rất tức giận, không nghĩ tới em lại gạt anh. Em nói cho anh biết em chưa bao giờ yêu đương, anh vẫn tin tưởng em. Nhưng khi nhìn đến ảnh chụp, trong lòng anh thấy rất khó chịu.”
“Anh nói ảnh chụp em cùng với Thương Cảnh Thiên? Em chụp ảnh với anh ta lúc nào?”
Yến Luật vốn không muốn đề cập đến, nhưng chuyện