Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1928 lượt.

n cũ chồng chất vết thương này, Ôn Tửu kích động đau lòng, cũng rất tức giận, vốn muốn nhẹ lời chia tay hòa bình với Yến Luật, nhưng giờ phút này lại bị khơi mào giận dữ, trong tâm trạng không khống chế được, liền không chút khách sáo tiễn khách.
Yến Luật biết sợ rằng tâm trạng cô giờ phút này còn kích động và cáu kỉnh hơn lúc mình nhìn thấy bức ảnh, trong tình huống này, bất kể anh giải thích như thế nào, xin lỗi ra sao, chỉ sợ đều trở thành vô ích. Chỉ có chờ Ôn Tửu tỉnh táo lại rồi nói sau.
Anh im lặng đi ra khỏi phòng Ôn Tửu.
Cửa phòng tức khắc đóng sập lại ngay phía sau anh, anh cảm thấy bản thân lại bị khóa ở bên ngoài cánh cửa trái tim Ôn Tửu, hơn nữa lúc này đây, sợ rằng còn khó mở hơn so mới trước đó.
“Chuyện tấm ảnh là thế nào? Vì sao anh muốn gạt tôi đó là Ôn Tửu?”
Nụ cười của Thương Cảnh Thiên tắt ngấm, giọng điệu đổi thành chân thành mà uyển chuyển, “Yến Luật, cậu là người bạn tôi coi trọng nhất. Tôi không thể trơ mắt nhìn Ôn Tửu vì trả thù tôi, mà lợi dụng cậu, lừa gạt cậu. Cô ta tiếp cận cậu là vì tôi. Cô ta giả vờ yêu cậu cũng là vì muốn tìm cơ hội trả thù tôi. Cho nên tôi mới ngăn cản cậu như vậy.”
Yến Luật cười lạnh: “Anh luôn mồm nói suy nghĩ cho tôi, thật ra là sợ Ôn Tửu nhắc tới sự việc trước kia với tôi, khiến tôi nghi ngờ nhân phẩm của anh, sợ Ôn Tửu cản trở tôi và anh hợp tác đi?”
Thương Cảnh Thiên dừng một chút, “Cũng có nguyên nhân này, hạng mục này đối với anh đối với tôi, đều rất quan trọng. Tôi không muốn vì bất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì mà ảnh hưởng tới hạng mục này.”
Giọng Yến Luật lạnh lùng nói: “Đối với tôi, không có hạng mục gì quan trọng hơn Ôn Tửu.”
Thương Cảnh Thiên thót tim, vội hỏi: “Cậu có ý gì?”
“Hạng mục này, dừng ở đây. Tôi sẽ không tiếp tục hợp tác với anh.”
Yến Luật liền xoay người đi.
Thương Cảnh Thiên không nghĩ tới Yến Luật lại sẽ vì Ôn Tửu mà không đếm xỉa gì đến lợi ích khổng lồ sắp tới tay này.
Yến Luật có thể vứt bỏ, anh lại không thể, anh đã trút toàn bộ tài sản, cũng gửi gắm hi vọng có thể hãnh diện trước mặt anh trai Thương Lương Thần.
Dưới tình thế cấp bách, anh ta đuổi theo, kéo lại tay Yến Luật, “Yến Luật, kinh doanh là kinh doanh, chúng ta đều là người trưởng thành, không nên nhất thời xúc động tình cảm liền ném đi lợi ích tới tay.”
Yến Luật chán ghét nâng lên cánh tay, khuỷu tay vừa nhấc đánh về phía dưới xương sườn Thương Cảnh Thiên. Trong cơn tức giận, Yến Luật không khống chế sức lực, ra tay hơi nặng. Thương Cảnh Thiên ai u một tiếng hô đau, khom lưng đỡ xương sườn, đau đến trắng bệch cả mặt.
Yến Luật trên cao nhìn xuống anh ta, giận nói: “Nếu anh không làm như vậy, mặc dù Ôn Tửu nói cho tôi biết chuyện Dịch Đường và anh, tôi còn có thể hợp tác với anh như trước. Như lời anh nói, chúng ta đều là người trưởng thành, trong chuyện làm ăn, kiêng kị nhất là làm theo cảm tính. Nhưng mà hiện tại không giống, tôi và anh lại tiếp tục hợp tác, chính là đào hầm tự chôn, bảo hổ lột da. Anh tự giải quyết cho tốt.”
Rầm một tiếng, Yến Luật đóng sập cửa đi khỏi.
Thương Cảnh Thiên chậm rãi ngồi xổm xuống, mãi lâu mới chuyển đến trên sô pha, mặt xám như tro.
Yến Luật lái xe rời khỏi câu lạc bộ tư Kim Sắc. Bóng đêm như mực, tâm trạng anh cũng đen tối như thế, hoàn toàn không biết cứu vãn như thế nào.
Thật sự là quan tâm sẽ bị loạn, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường. Anh luôn luôn tự xưng là cơ trí nhạy bén, thế nhưng lại bị một cái kế vụng về như vậy mà hiểu lầm Ôn Tửu.
Cá tính Ôn Tửu mạnh mẽ như thế, chỉ sợ lúc này đây, anh là thật sự chết không có chỗ chôn.
Nhưng mà anh sao cam tâm buông tha được. Lần đầu tiên anh rung động trước một người phụ nữ, bức thiết muốn kết hôn với cô ấy như vậy. Anh lấy hộp nhẫn trong túi áo ra, nhẹ nhàng mở ra. Kim cương xinh đẹp, phát ra ánh sáng rực rỡ.
Yêu một người, thật ra không liên quan tới thời gian dài ngắn, có lẽ vào một khắc nhìn thấy cô cứu Lục Bình Dũng trên tầng cao nhất kia, anh đã nhận định đây là cô gái đời này anh muốn nắm tay.
Anh cất hộp, lấy di động ra, gửi một tin nhắn thật dài đi, vứt bỏ tự tôn, khẩn thiết nói lời xin lỗi, nhận sai.
Đây là chuyện duy nhất trước mắt anh nghĩ ra được. Đáng tiếc Ôn Tửu không hề đáp lại, đây là trong dự đoán trước. Cô nhất định còn chưa nguôi giận.
Anh thở dài, dọc theo đường cái chậm rãi lái xe trở về, ven đường cái có cửa hàng bán hoa. Anh xuống xe, mua bó hoa hồng to nhất. Trở lại Lục Nhân Các, đứng ở trước cửa phòng Ôn Tửu, anh nâng tay gõ cửa. Bên trong lặng yên không tiếng động, anh chấp nhất gõ hồi lâu, bên trong vẫn không hề động tĩnh.
Anh lấy di động ra, gọi điện thoại cho Ôn Tửu. Ôn Tửu không tiếp. Nhưng trong phòng cũng không có tiếng chuông di động, xem ra cô ấy không ở trong phòng. Lòng anh trùng xuống, lúc này hiểu được, khẳng định là cô đã trở về nhà cha mẹ, hơn nữa trong khoảng thời gian này tất nhiên không ở đây.
Nguyễn Thư tắm rửa xong đi ra khỏi phòng tắm thì thấy ông xã Cố Mặc mất vui ngồi ở đàng kia, chua chát nói: “Điện thoại của em cứ kêu mãi, một người tên là khách hàng tiê


Snack's 1967