Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341939

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.

ật giương mắt nhìn cô: “Bóng lưng cũng không được.”
Ôn Tửu: “…”
Một lần nữa khởi động xe, rất nhanh đã về đến nhà, Yến Luật lấy chìa khóa mở cửa, sau đó trực tiếp đi lên tầng, có vẻ như không vui cho lắm.
Ôn Tửu cho Yến Hoan một món đồ chơi bằng nhung lông. Vừa rồi, cô bảo Yến Luật chờ là muốn đi mua một gói băng vệ sinh để dự bị, nhưng khi cầm nó trong tay, cô do dự mãi, cứ cảm thấy lúc tính tiền có Yến Luật đứng bên cạnh, sẽ rất xấu hổ, vì thể cô quyết định mua một món đồ chơi cho Hoan Hoan.
Yến Hoan vui mừng nhảy dựng lên: “Cảm ơn chị gái, chị gái thật tốt.”
Bà nội cũng rất vui vẻ, cảm giác Ôn Tửu là một cô gái tinh tế, đi siêu thị mua đồ mà vẫn nhớ tới Hoan Hoan.
Bên này, Ôn Tửu vừa mới đem đồ đạc đến phòng bếp, mẹ già lại nhắn tin tới nữa.
“Làm gì mà lề mà lề mề vậy, nhanh gửi ảnh cho mẹ xem.”
“Chờ một lát, chờ một lát.”
Xem ra hôm nay mẹ già không nhìn thấy ảnh của người thật thì sẽ không chịu bỏ qua, Ôn Tửu đang định lên mạng tìm ảnh của một anh chàng đẹp trai nào đó để lừa gạt mẹ già, đột nhiên thấy bà nội, trong lòng sáng ngời: có rồi.
“Bà nội, trong nhà có ảnh của Yến Luật không ạ?”
“Có a. Cháu muốn xem dáng vẻ lúc nhỏ của nó phải không?”
“Đúng vậy.”
“Cháu chờ một chút, bà nội đi lấy cho cháu xem.”
Chỉ chốc lát sau, bà nội đã lấy một quyển album thật dày từ trong phòng làm việc ra.
Ôn Tửu âm thầm vui sướng, mở ra nhìn, quả nhiên đều là ảnh chụp Yến Luật, cô vốn định dùng di động chụp lại một tấm, kết quả phát hiện, tất cả đều là ảnh chụp anh khi còn bé, trên cơ bản từ trung học về sau không có bức nào.
Có điều ảnh trước đây cũng không tệ nha.
Ôn cười mỉm cầm di động, chụp được một bức, ừ, cũng rất rõ nét.
Trong nhà ấm trồng hoa ở tầng ba, Yến Luật ngồi trên ghế mây đưa lưng về phía cửa ra vào, trên bàn để laptop và một bình trà.
Nhà ấm trồng hoa ánh nắng tươi sáng, hoa tươi và lá xanh đua nhau rực rỡ, Yến Luật cao lớn, anh tuấn, tư thái nhàn nhã, mặc áo phông vải cashmere đơn giản màu đen, phác họa đường nét bóng lưng anh gợi cảm mà nam tính.
Ôn Tửu cảm giác có chút kinh diễm, gửi đi một tin nhắn, sau đó thản nhiên bỏ di động vào túi.
Ừ, biểu cảm xấu hổ và giận dữ của Yến tiên sinh nhất định rất thú vị.
Di động trên bàn vang lên một tiếng ting nhỏ, Yến Luật cầm lên xem, là số 9 gửi đến.
Anh không chút để ý mở ra, phản ứng của anh giống như nhìn thấy một quả bom, các mạch máu trên mặt như muốn bạo phát.
Anh đứng bật dậy, cầm lấy di động, đang định đi xuống tầng, kết quả vừa mới đứng dậy, liền phát hiện Ôn Tửu đã đi lên tầng ba, cô khoanh tay đứng trước cửa nhà ấm trồng hoa, mỉm cười nhìn anh.






Ảnh Chụp
Yến Luật nhấc đôi chân dài, hừng hực vài bước đã vọt đến trước mặt cô, cúi đầu nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sắt bén nhưng lạnh lùng, trong mắt còn lóe lên chút giận hờn.
Lời ít mà ý nhiều vươn tay ra: “Đưa điện thoại cho tôi.”
Mặc dù Ôn Tửu đang bận nhưng vẫn ung dung thưởng thức biểu cảm giận dữ và xấu hổ của Yến Luật, mặt mày cong cong, dáng vẻ tươi cười càng khiến cho Yến Luật tức giận.
“Nhanh đưa điện thoại cho tôi!” Anh nói giọng nặng nề, mang theo dư vị uy hiếp đến vô cùng, mày rậm cau lại và đôi mắt lạnh lẽo có khí thế không giận mà tự uy.
Trước mắt anh như hiện lên bờ môi ướt át xinh đẹp giống như hoa anh đào còn đọng lại vài giọt sương sớm kia. Anh vô cùng khiếp sợ phát hiện, vừa rồi bản thân mình vậy mà có cảm giác muốn nếm thử cánh môi anh đào kia xem nó có mùi vị gì một cách mãnh liệt.
Miệng đắng lưỡi khô, tâm loạn như ma.
Yến Luật cầm lấy tách trà, dốc hết một ngụm, suýt chút nữa bị bỏng chết, anh vậy mà lại quên mất đây là trà nóng.
Ôn Tửu bước nhẹ đi đến trước mặt anh, cầm điện thoại quơ quơ: “Xóa bỏ cũng không sao, trong hộp thư của tôi vẫn còn.”
Yến Luật suýt chút nữa phun ra một búng máu, anh trừng mắt nhìn cô.
Ôn Tửu cười dịu dàng, nói: “Anh gửi cho tôi một tấm, tôi sẽ xóa bỏ, có được không?”
Yến Luật tức giận nói: “Điện thoại của tôi không có ảnh của chính mình, cô cho rằng tôi có thói quen rảnh rỗi tự chụp ảnh sao.”
“Không có cũng không sao, anh cho tôi chụp một tấm là được rồi.” Ôn Tửu lấy điện thoại di động ra, nói với Yến Luật: “Tôi chỉ chụp mặt nghiêng thôi.”
Yến Luật đành phải mặc kệ cho cô chụp một tấm, lạnh lùng nói: “Mau xóa ảnh trong hộp thư đi.”
Ôn Tửu buồn cười: “Không cần xóa, tôi cũng lưu vào hộp thư.”
Yến Luật: “…”
Lại bị cô lừa gạt rồi.
Ôn Tửu gửi tấm ảnh qua cho Ôn Minh Nguyệt, bà lập tức gửi lại một chuỗi dấu chấm than.
“Mẹ, mẹ muốn nói cái gì?”
“Quá đẹp trai, xuất sắc rồi! ! ! ! !”
Lại là một chuỗi dấu chấm than (!!!), Ôn Tửu phì cười, sau đó có chút thích thú nhìn sang Yến Luật.
Yến Luật nhăn mày lại: “Cô cười cái gì?”
“Mẹ tôi xem ảnh xong, nói anh trông rất đẹp trai.”
Yến tiên sinh giãn lông mày đang nhíu lại ra, hừ, chẳng lẽ không đúng sao?
“Cảm ơn Yến tiên sinh.”
Ôn Tửu đi đến cửa của nhà ấm trồng hoa, đột nhiên ngoái đầu nhìn lại, cườ


Old school Easter eggs.