Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341938

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1938 lượt.

đi qua liền hỏi: “Tại sao anh không chờ tôi ở đàng kia?”
Yến Luật cúi đầu nhìn cô: cô lại muốn anh phải đối mặt với một đống miếng hình xoắn ốc, siêu mỏng, vị ô mai sao?






Chụp Ảnh
“Anh muốn đi đâu thì cũng nên nói với tôi một tiếng.” Ôn Tửu nhìn Yến Luật, tuy giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo hương vị không vui.
Cô không nghĩ tới Yến Luật lại đáp trả một câu: “Cô muốn đi đâu càng nên nói với tôi một tiếng.” Anh còn bỏ thêm một chữ “càng”, hơn nữa còn nhấn mạnh chữ càng này.
Ôn Tửu vô cùng thông minh, lập tức đoán được Yến Luật đang ám chỉ chuyện tự bản thân mình mua quần áo cho anh, liền cười một tiếng: “Đó là lần ngoại lệ, sau này sẽ không có nữa.”
Yến Luật nhìn cô, không lên tiếng.
Ôn Tửu bị yêu cầu đột nhiên của mẹ già dọa sợ, cô liếc mắt nhìn Yến Luật đang lái xe bên cạnh, cô đành phải tiếp tục trả lời có lệ: “Mẹ, trong di động của con không có ảnh của anh ấy.”
“Thì bây giờ liền chụp một tấm, nhanh lên!”
Tính tình của Ôn Minh Nguyệt là như thế, quả quyết nhanh chóng, cơ trí dũng cảm. Dung mạo của Ôn Tửu hơn người, nhưng bởi vì trời sinh khí chất trong trẻo, lạnh lùng, lại có vẻ độc lập, mới nhìn qua đều có cảm giác cô là người đẹp lạnh lùng, khó theo đuổi, cho nên mặc dù có rất nhiều người âm thầm mến cô, nhưng lại rất ít đàn ông thật sự dám theo đuổi cô. Tuy rằng ngoài mặt Ôn Minh Nguyệt không hối thúc, nhưng thấy con gái đã hai mươi lăm tuổi rồi mà còn chưa bạn trai, trong lòng ngầm sốt ruột. Bây giờ, rốt cuộc cũng có một người đàn ông lọt vào mắt xanh của con gái mình, nó còn chịu ra nước ngoài du lịch với cậu ta nữa. Ôn Minh Nguyệt tò mò, xúc động khó có thể nói nên lời, vô cùng bức thiết muốn nhìn dáng vẻ của người con trai đó như thế nào.
Ôn Tửu bị mẹ già từng bước ép sát khiến cho luống cuống chân tay, sau một lúc lâu mới nhắn lại một câu: “Sao con lại không biết xấu hổ mà làm thế chứ?”
“Đều đã cùng người ta ra nước ngoài du lịch rồi, chỉ chụp một bức ảnh mà cũng xấu hổ? Ít nói nhảm đi, nhanh nhanh chụp ảnh cho mẹ xem! ! !”
Ba cái dấu chấm than được gửi tới, mi tâm Ôn Tửu bắt đầu phát đau, cô tiếp tục giả chết: “Mẹ, con thật sự rất xấu hổ.”
Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại trực tiếp vang lên.
Ôn Tửu vừa mới bắt máy, bên kia đã vang lên âm thanh gọn gàng, linh hoạt, sảng khoái tinh thần của Ôn Minh Nguyệt: “Đưa điện thoại cho nó, mẹ muốn nói với nó vài câu.”
“Mẹ, mẹ muốn làm gì vậy?” Nghe xong yêu cầu của mẹ già, Ôn Tửu bị dọa suýt chút nữa làm rơi di dộng xuống đất.
“Có làm gì đâu, bảo nó gửi cho mẹ một bức ảnh, sẵn tiện nghe thử giọng nói của nó như thế nào.”
Xem như Ôn Tửu phục mẹ mình rồi, cô che di động lại, nhỏ giọng nói: “Được rồi, được rồi, mẹ chờ một lát, con sẽ gửi ảnh qua cho mẹ, tạm biệt.”
Ôn Tửu cúp máy, trong lòng căng thẳng đến nỗi cả bàn tay đều đẫm mồ hôi, cô hiểu rõ tính cách của mẹ mình nhất, nếu không gửi một tấm ảnh qua để báo cáo kết quả công tác, thì nhất định mẹ cô sẽ tiếp tục gọi điện thoại tới, thậm chí còn nghi ngờ rốt cuộc cô có đi Thái Lan hay không.
Nếu không, chụp trộm Yến tiên sinh một tấm? Ôn Tửu cầm lấy di động giơ ra phía ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: “Cảnh tuyết ở công viên thật đẹp.”
Di động giơ lên, lặng lẽ chụp sườn mặt tuấn tú của Yến tiên sinh.
Ok, việc lớn đã xong.
Ôn Tửu cúi đầu, đang muốn xem thử hiệu quả của ảnh chụp như thế nào, đột nhiên xe phanh lại ven đường.
Yến Luật xoay mặt qua nhìn cô, kiêu căng vươn tay ra, “Đưa di động cho tôi.”
“Làm gì?” Ôn Tửu hơi căng thẳng, còn có chút xấu hổ, không phải anh đã phát hiện ra mình chụp trộm anh chứ?
Yến Luật mặt lạnh nói: “Xem thử cảnh tuyết của cô.”
Ôn Tửu cười gượng: “Tôi chỉ chụp đại thôi.”
Yến Luật liếc xéo cô, con ngươi sa sầm: “Cô chụp trộm tôi?”
Ôn Tửu lập tức nóng bừng mặt, lại không thừa nhận, “Ai chụp trộm anh, tôi chụp cảnh tuyết.”
“Đưa di động cho tôi.” Yến Luật bất ngờ nắm lấy cổ tay Ôn Tửu, Ôn Tửu lập tức trở tay lật lại, không nghĩ tới Yến Luật lại hành động nhanh hơn cô, nhẹ nhàng nhéo gan bàn tay cô một cái, di động liền lọt vào tay anh.
Ôn Tửu không khỏi ngẩn ra, động tác này của anh, tại sao lại hơi giống kỹ thuật vật?
Yến Luật đổi điện thoại di dộng sang tay trái, dùng tay phải ngăn cản Ôn Tửu, mở album ảnh ra xem, quả nhiên là ảnh chụp chính mình, trong phút chốc, trong lòng thật sự là trăm mối cảm xúc ngổn ngang…
Anh hít vào một hơi, tỏ ra khó hiểu nói: “Tại sao cô lại chụp trộm tôi?”
Ôn Tửu ngượng ngùng cười cười, giải thích: “Là như thế này, tôi và anh đến thành phố X, nhưng tôi gạt mẹ tôi, nói mình đi Thái Lan du lịch với bạn, bây giờ mẹ tôi muốn xem ảnh của người bạn đồng hành với tôi, cho nên tôi mới….”
Thì ra không phải như anh nghĩ, không hiểu sao Yến Luật lại cảm thấy tức giận, quả quyết xóa bỏ tấm ảnh cô mới chụp.
Ôn Tửu thật tiếc: “Yến tiên sinh, anh không thể giúp tôi việc này sao? Mẹ tôi chỉ muốn xem người đi cùng tôi là ai, anh gửi cho tôi xin một bức được không? Sườn mặt thôi cũng được.”
Yến Lu