Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 134964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/964 lượt.
uy Khiêm vẫn bình tĩnh mỉm cười, cảm giác được ánh mắt hai người liền nói với Chu Bình: “Có hiểu lầm gì thì cứ giải thích cho rõ là tốt rồi.”
Chu Bình lập tức nói: “Đúng, đúng, tôi nhất định sẽ xử lý tốt.”
Sau đó đứng lên, đến trước mặt La Duyệt Kỳ nói nhỏ: “Duyệt Kỳ, tôi biết là tôi hơi vội vàng, cũng chỉ là một lòng nghĩ cho cô mà thôi! Cô yên tâm, tôi cam đoan cô sẽ không sao, chờ cô giao thứ đó cho tôi rồi thì mọi chuyện sẽ được giải quyết mà! Chúng tôi còn đang nói chuyện với phó đài Trương, cô cứ về trước đi nhé.”
Tuy rằng giọng Chu Bình không lớn nhưng phòng họp yên ắng như vậy cho nên những người khác dĩ nhiên là cũng nghe được rõ ràng. La Duyệt Kỳ thấy Trương Bội Ninh đang dùng ánh mắt không tin nổi nhìn mình thì tức đến sắp phát điên, lão già Chu Bình này thế mà dám đổi trắng thay đen, cố ý làm người ta hiểu lầm quan hệ cô và lão ta, đúng là muốn ép cô vào khuôn khổ ư?
“Chu Bình, ông đừng có nói liên thiên, chính ông làm gì thì ông cũng rõ, ông không cần giả thần giả quỷ mơ mơ hồ hồ ở đây, tôi và ông chẳng có một chút liên hệ nào hết!” La Duyệt Kỳ tức đến không thèm kiêng nể gì nữa, đi lên muốn dùng sức đẩy Chu Bình một cái.
Lúc này Ngô Thế Kiệt lên tiếng ngăn cản. “Được rồi, đây là chỗ nào, hai người cũng không nhìn lại hoàn cảnh mà còn quậy tung lên, đúng là không ra gì, đều im cả đi! La Duyệt Kỳ, cô về làm việc trước đi, chuyện giữa cô và Chu Bình sẽ bàn lại sau, bây giờ là thời gian chúng tôi trò truyện với phó đài Trương, cô đừng có gây sự!”
Mạc Duy Khiêm cũng đứng lên, đến trước mặt La Duyệt Kỳ nhẹ nhàng khuyên: “Tôi trở về với cô.”
Nói xong liền huých nhẹ vai La Duyệt Kỳ ý bảo cô cùng mình ra ngoài.
Đôi mắt La Duyệt Kỳ đỏ bừng lên theo Mạc Duy Khiêm rời khỏi phòng họp nhỏ.
“Chu Bình của tổ các anh không phải người tốt, chính hắn mấy ngày trước dùng danh nghĩa điều tra mà một mình gặp tôi, hắn có ý đồ xấu, vừa rồi hắn cố ý diễn trò để người khác hiểu lầm quan hệ của tôi và hắn.”
Mạc Duy Khiêm không tỏ thái độ gì, chỉ an ủi La Duyệt Kỳ: “Đừng buồn, nếu không lát nữa về lại làm người khác nghi ngờ, tôi hiểu nỗi khổ tâm của cô mà, chuyện này không cần để trong lòng đâu.”
La Duyệt Kỳ cảm thấy Mạc Duy Khiêm cũng không thể hiểu được hoàn cảnh của cô, nhưng cũng biết nếu mang bộ dạng này về văn phòng thì Phan Minh Minh chắc chắn sẽ còn nói nhiều lời khó nghe hơn, vì thế hít sâu một hơi chậm rãi điều chỉnh lại cảm xúc bản thân.
Mạc Duy Khiêm chỉ đứng bên cô không nói lời nào.
“Tôi cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn anh, nhưng mà với những việc Chu Bình đã làm, tôi sẽ không buông tha cho hắn đâu!”
Mạc Duy Khiêm buồn cười hỏi: “Chẳng lẽ cô định đánh ông ta?”
La Duyệt Kỳ nghẹn lời nhìn Mạc Duy Khiêm nhưng vẫn ương ngạnh nói: “Dù sao cũng vậy, đánh ông ta xả giận một chút cũng tốt, tôi đã không quan tâm từ lâu rồi, nếu không phải sự việc còn chưa làm rõ, lãnh đạo đài yêu cầu tôi phải giữ vững cương vị công tác để phối hợp điều tra thì tôi đã không chịu nhịn tức như vậy.
“Cô vẫn còn trẻ, không cần hành động theo cảm tính, đời người ai mà chẳng có lúc khó khăn, bất cứ lúc nào cũng không thể dễ dàng chịu thua biết chưa?”
“Ai nói là tôi muốn chịu thua chứ, mặc kệ không có nghĩ là chịu thua, cho dù thất nghiệp tôi cũng phải đòi lại công bằng cho thầy Vu, không có hạn chế công việc thì tôi càng có thể một lòng ứng phó chuyện này!” Thái độ La Duyệt Kỳ vô cùng vững chắc.
“Không nghĩ cô lại là người cứng cỏi đến vậy, tôi rất thích tính cách đó của cô, bây giờ người có thể kiên trì trong cảnh nguy nan cũng không còn nhiều nữa, hy vọng cô sẽ không làm tôi thất vọng.” Mạc Duy Khiêm lộ ra nụ cười thật tâm.
La Duyệt Kỳ không trả lời mà quay đi, trở lại văn phòng, may mà Phan Minh Minh cũng không đến gây phiền toái nữa, nhưng mà hơn một giờ sau Trương Bội Ninh lại gọi điện đến bảo La Duyệt Kỳ lên văn phòng bà nói chuyện.
“Duyệt Kỳ, cô thật không nghĩ em lại làm chuyện như thế, sao em có thể dùng thủ đoạn như vậy? Em luôn nói là ngoại trừ bản thảo bài viết ra thì Đức Thăng không giao cho em gì cả, vậy lời nói vừa rồi của Chu Bình là có ý gì? Trong tay em đã có chứng cớ thì vì sao không nói với cảnh sát? Và vì sao không công bố ra ngoài?”
Đối mặt với thái độ và khí thế ép người của Trương Bội Ninh, La Duyệt Kỳ càng hận Chu Bình.
“Sư mẫu, cô nhất định không được tin lời Chu Bình, hắn muốn lợi dụng quyền lực trong tay để làm những chuyện không muốn cho ai biết, nhưng em không đồng ý, hôm nay chẳng qua là hắn nói bậy để che dấu khuyết điểm của bản thân mà thôi, nếu trong tay em có chứng cứ thì em còn chịu đựng như thế này hay sao?”
Trương Bội Ninh nhìn La Duyệt Kỳ đầy nghi ngờ, một lúc lâu sau giọng điệu mới nhẹ nhàng hơn: “Duyệt Kỳ, cô biết tình cảm thầy trò của em và Đức Thăng rất sâu đậm, không cần biết ra sao em cũng phải làm việc theo nề nếp mới được, suy nghĩ kỹ đi, khi nào hiểu rõ thì gọi cho cô, nếu không thì trực tiếp đi tìm Phạm phó đồn cũng được. Tuy cô không tin lời đồn này nọ, nhưng người tổ điều tra thật sự truyền ra tin muốn điều tra sâu hơ