Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 134965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/965 lượt.
n, cô không thể không suy nghĩ được, cô cũng không hy vọng em ở sau lưng ám hại cô. Duyệt Kỳ, em biết không, chuyện xảy ra mấy ngày nay khiến cô không thể khẳng định em và Đức Thăng không có gì nữa rồi.”
La Duyệt Kỳ không thể giải thích thêm gì, đành nói: “Sư mẫu, thanh giả tự thanh, bây giờ em có nói gì cũng vô dụng, cô không tin em cũng đành, nhưng cô và thầy Vu có tình cảm vợ chồng bao nhiêu năm mà cô cũng không biết thầy là người thế nào ư?”
Trương Bội Ninh cười cười bi thương, không thèm đáp lại.
Giờ ra về, La Duyệt Kỳ mệt mỏi hướng về nhà, Mạc Duy Khiêm vẫn đợi bên đường như cũ, hai người không ai nói lời nào, chỉ yên lặng sóng vai bước đi.
Đến cửa nhà, La Duyệt Kỳ cũng không chào hỏi mà trực tiếp đi vào trong.
Mạc Duy Khiêm thở dài rồi cũng xoay người bước đi.
La Duyệt Kỳ chưa lên lầu đã nhận được điện thoại của Kim Đào.
“Duyệt Kỳ, bọn anh vẫn bị cách ly để huấn luyện, di động bị thu mà ngay cả tin tức cũng không được xem, hôm nay huấn luyện kết thúc mới biết chuyện của em, em có ổn không? Anh sắp lo lắng đến chết rồi!”
La Duyệt Kỳ liền khóc: “Kim Đào, anh ở đâu vậy? Anh có biết em bị người ta vu oan không? Bây giờ em phải làm sao mới được đây?”
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Nam 9 rốt cuộc là người như thế nào? Có mạnh mẽ hay không mời các bạn tiếp tục đọc sẽ hiểu rõ, chẳng qua lại là một ông chú nhưng thật ra sự thật …
Kim Đào vội vàng dỗ La Duyệt Kỳ: “Duyệt Kỳ, đừng khóc mà, để anh gọi xe qua chỗ em nhé.”
La Duyệt Kỳ lau nước mắt, lại nói với cha mẹ là mình ra ngoài xong liền ngồi ở cửa khu nhà chờ Kim Đào.
Kim Đào cũng không chậm, gần 40 phút sau đã đến.
La Duyệt Kỳ vừa lên xe liền bổ nhào vào lòng Kim Đào mà khóc rống lên: “Sao em lại đen đủi như vậy chứ, ai lại muốn hại em như vậy chứ? Ba em đã tức giận đến phát bệnh rồi!”
Kim Đào chờ La Duyệt Kỳ khóc chán mới lấy giấy lau lau nước mắt cho cô.
Lại một thời gian sau, một chuyện làm người ta không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra.
Sở cảnh sát tuyên bố vụ án Vu Đức Thăng nhảy lầu qua thời gian điều tra thì đã có kết quả cuối cùng, Vu Đức Thăng xác thực là tự sát, nguyên nhân tự sát cũng đã điều tra được. Vu Đức Thăng vì quan hệ trục trặc với cấp dưới – cũng chính là học trò cũ của mình La Duyệt Kỳ, bị đối phương lợi dụng rồi vứt bỏ mới sinh ra suy nghĩ tiêu cực trong đầu và nhảy lầu tự sát. Mà di thư để lại sau khi được thẩm định kỹ càng cũng xác nhận là do chính tay Vu Đức Thăng viết.
La Duyệt Kỳ ngơ ngác nhìn tin tức trên tivi, chậm rãi nhắm hai mắt.
Bản thân đúng là không thể tránh né được, bây giờ nên làm sao đây? Cha mẹ sao chịu nổi đả kích như vậy chứ? Nghĩ thế La Duyệt Kỳ buồn bã ôm mặt, cô thật sự muốn chạy đến nơi xa xôi không ai biết đến cô mà bắt đầu một cuộc sống mới.
Không được! Bản thân không thể chấp nhận số phận như vậy được, càng không thể đeo tội danh này trên lưng, chuyện này không chỉ ảnh hưởng đến cả đời cô và người nhà mà ngay cả sau này cô và Kim Đào kết hôn có con thì đứa bé cũng không ngẩng đầu lên nổi. Vì cha mẹ, dù không có sự tin tưởng của Kim Đào thì cô cũng phải đứng vững, không thể gục ngã được.
La Duyệt Kỳ nhanh chóng tỉnh táo lại, thu dọn một chút, chuẩn bị đến sở cảnh sát, kết quả lại gặp Mạc Duy Khiêm ở dưới lầu.
“Cô muốn đi đâu vậy? Tôi đang muốn gọi điện nói chuyện với cô đây.”
“Tôi muốn đến sở cảnh sát, tôi không thể để họ hãm hại tôi như vậy được, có chuyện gì thì đợi tôi trở lại hãy nói nhé.” La Duyệt Kỳ vừa đi vừa nói.
Mạc Duy Khiêm nhanh chóng ngăn La Duyệt Kỳ lại.
“Tôi đi với cô, nếu sở cảnh sát có thể công bố kết quả này thì sợ là đã chuẩn bị xong cách đối phó rồi, để mình cô đi tôi thấy không yên tâm.”
Trong lòng La Duyệt Kỳ cũng hơi sợ hãi, đặc biệt ớ đến thái độ của Phạm phó đồn thì càng không chịu nổi.
“Vậy phiền anh đi với tôi nhé, chúng ta gọi Taxi đi.”
Mạc Duy Khiêm bật cười: “Tôi có xe, không cần gọi Taxi đâu.”
“A, anh có xe ư?”
“Đương nhiên là có, nếu không cô nghĩ thế nào?” Mạc Duy Khiêm dẫn La Duyệt Kỳ đến chỗ mình để xe.
“Chuyện này cũng không thể trách tôi, mỗi lần anh đều đi bộ cùng tôi, tôi sao mà biết anh có xe được chứ?”
Mạc Duy Khiêm nghe xong gật đầu: “Cũng đúng, khó trách cô nghĩ thế, kỳ thật mỗi lần tôi đưa cô về xong sẽ quay lại lấy xe, cảm giác cũng rất tốt, đi bộ nhiều cũng tốt cho sức khỏe.”
“Thật ra anh không cần đi về cùng tôi mỗi ngày đâu, mọi chuyện tôi đã nói hết rồi.”
Đến nơi để xe, Mạc Duy Khiêm mở cửa xe để La Duyệt Kỳ ngồi lên.
Là một chiếc xe rất bình thường, còn không tốt bằng xe Kim Đào, La Duyệt Kỳ cảm thấy nhân viên công vụ như Mạc Duy Khiêm cũng thật vất vả, công việc làm nhiều năm như vậy mà cũng chỉ đủ tiền mua chiếc xe bình thường để thay thế đôi chân đi.
“Xe này thật sự hơi tệ, cô cố chịu nhé, thật sự đối với chuyện này tôi cũng có mục đích của mình, sau khi đến sở cảnh sát tôi sẽ nói.”
Đến sở cảnh sát Hưng Phong, lần này rất dễ dàng gặp được Phạm phó đồn.
“Vị này là…?”
Mạc Duy Khiê