Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341329
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1329 lượt.
ản thân cơ hội để thay đổi nữa, lập tức trả lời: “Có lẽ anh nói đúng, sau khi Kim Đào gặp chuyện không may em mới phát hiện ra em thật sự không bỏ xuống được, chỉ hận người bị thương sao không phải là chính mình. Tuy em tự trách, nhưng càng đau lòng hơn. Em hận ông trời sao không công bằng như vậy, lại để em gặp Vu Đức Thăng. Nếu được sống lại lần nữa, em chết cũng không thèm nói dù chỉ nửa câu với Vu Đức Thăng!”
Mạc Duy Khiêm thở sâu cười khẽ: “Ý của em là căn bản không muốn gặp anh, đúng không? Cuối cùng em hối hận là đã có liên hệ với anh, nếu không có anh thì hai người sớm đã cử hành hôn lễ, mọi khó khăn đều do vợ chồng hai người cùng chung hoạn nạn. Mạc Duy Khiêm này là cái gì chứ, chẳng qua chỉ là kẻ ngu ngốc có chút tiền bạc dơ bẩn đã muốn vọng tưởng tất cả phụ nữ phải quỳ dưới chân mình mà thôi! Duyệt Kỳ, c em đã nói sự thật với anh, tình cảm của em chính là thứ anh đã đoán được, nhưng cũng là thứ cả đời anh không buông tha được, anh sẽ giúp Kim Đào tìm bác sĩ, anh sẽ không để em sống cả đời với một phế nhân, dù anh không cho em hạnh phúc thì hãy để Kim Đào làm điều đó đi.”
La Duyệt Kỳ nắm chặt hai tay, không cho bản thân mềm lòng: “Được, vậy em thay Kim Đào cảm ơn anh, hai người bọn em đều cảm ơn anh, em về trước đây, nếu không Kim Đào không thấy người sẽ nóng nảy.”
Nhìn La Duyệt Kỳ xuống xe, lòng Mạc Duy Khiêm đã lạnh, nhưng vẫn mở vách ngăn ra nói với vệ sĩ ở phía trước: “Cậu đưa cô ấy tới phòng bệnh rồi quay lại.”
La Duyệt Kỳ quay lại phòng bệnh, Kim Đào hỏi: “Mạc Duy Khiêm tới sao?”
“Ừm, em nói chuyện với anh ấy mấy câu, anh ấy đã đi rồi.”
“Anh cứ nghĩ em sẽ đi cùng anh ta chứ.”
La Duyệt Kỳ đi tới trước mặt Kim Đào để hắn có thể nhìn thấy cô: “Em đã nói là sẽ không bỏ lại anh mà.”
Kim Đào cười khổ: “Anh không muốn liên lụy tới em, nhưng lại sợ cứ phải một mình sống như vậy mãi, đợi anh điều chỉnh tâm lý một thời gian là ổn thôi.”
“Anh cứ yên tâm tĩnh dưỡng, em sẽ cùng anh.”
Kim Đào nhìn La Duyệt Kỳ, trong mắt có đau đớn lại mang theo chờ đợi. La Duyệt Kỳ cười dịu dàng, vẫn nắm chặt hai tay, các đốt ngón tay cũng trở nên trắng bệch.
Từ sau khi nói chuyện với La Duyệt Kỳ, Mạc Duy Khiêm lại tập trung toàn bộ sự chú ý vào điều tra vụ án, sức mạnh đó gần như khiến người ta cảm thấy hắn chỉ hận không thể giải quyết hết mọi việc trong một ngày vậy.
Nhưng Đổng Nguyên đã cảm thấy không phù hợp: “Duy Khiêm, ngày đó cậu và La Duyệt Kỳ đã nói những gì vậy?”
“Không có gì, chỉ nói mọi việc rõ ràng thôi, cô ấy không thể và cũng không muốn rời khỏi Kim Đào, tôi cũng đã hiểu ra, chỉ có thể mau chóng xử lý xong mọi chuyện ở đây rồi rời đi, không chướng mắt thêm nữa.”
“Vậy cậu cũng phải ngủ chứ, bọn người dưới nói mỗi tối cậu đều ở trong phòng, cả đêm không ngủ được mà chỉ hút thuốc, cậu còn muốn sống nữa không hả?” Đổng Nguyên nghĩ đây không phải là biểu hiện của việc đã nhìn thấu mọi chuyện.
Mạc Duy Khiêm không nói gì, di động bỗng nhiên vang lên, là số điện thoại riêng mà hắn chuyên dùng, cầm lên xem, Mạc Duy Khiêm cũng không vội nghe mà hỏi Đổng Nguyên: “Anh gọi điện cho anh rể tôi?”
“Loại tình huống này tôi không thể không báo cáo lại được.” Đổng Nguyên cũng chỉ làm theo chức trách của mình.
Mạc Duy Khiêm không hỏi thêm nữa, nghe điện thoại: “Anh rể.”
Sau đó Đổng Nguyên nhìn Mạc Duy Khiêm không nói thêm gì mà chỉ nghe đối phương nói, chỉ là sắc mặt cậu ta càng lúc càng không tốt, dường như đợi đối phương nói xong liền nhìn hắn tức giận nói: “Ai cũng không thể khuyên em, chuyện ở Danh Tĩnh chưa giải quyết xong đừng có mơ mà bảo em về được! Em chẳng những phải giải quyết, mà còn phải bắt đầu từ thị trưởng Danh Tĩnh Trần Đông Thành, mỗi người em đều không bỏ qua, ngoài tử hình ra họ không có lựa chọn thứ hai đâu!”
Đổng Nguyên sợ tới mức rụt cả cổ vào, sao Mạc Duy Khiêm lại nói chuyện với anh rể hắn bằng thái độ này chứ, đó chính là tương lai…, lúc này lại thấy Mạc Duy Khiêm dường như rất không kiên nhẫn, trực tiếp đặt điện thoại di động lên bàn làm việc, mở loa ngoài.
“Duy Khiêm, tuy anh gọi điện thoại tư nhân cho em nhưng anh đang bàn chuyện công việc với em, em phải phục tùng sự sắp xếp của tổ chức, bây giờ em không phù hợp để giải quyết chuyện của thành phố Danh Tính, anh sẽ sắp xếp người khác làm.”
“Anh thích phái ai tới thì cứ phái, em sẽ không trở về, cùng lắm thì em chi tiền giải quyết hết bọn họ, anh cũng không cần cho người tới nữa.” Giọng điệu Mạc Duy Khiêm thật sự thoải mái.
Trong điện thoại, giọng điệu của anh rể Mạc Duy Khiêm cũng cứng rắn dần: “Duy Khiêm, em đây là đang quan báo tư thù, anh không cho phép em dính vào như thế, có nghe không?”
“Em đây không phải quan báo tư thù, em đây gọi là giải quyết công việc bằng cách riêng, cùng lắm thì anh cứ vạch mặt khai trừ em, em vẫn làm những việc nên làm, coi như vì dân trừ hại đi.”
“Em! Em có thể nghe lời khuyên một chút hay không? Chị gái em rất lo lắng cho an toàn của em, em lại còn dây dưa không rõ với người phụ nữ bên đó nữa, em có dám nói em không phải vì một người phụ nữ mà d