Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1297 lượt.
i cạnh La Duyệt Kỳ: “Duyệt Kỳ, sở dĩ anh muốn em tới là vì anh cần em bên anh, anh muốn gặp em, nếu chuyện này khiến em lo lắng hao tổn tinh thần như thế thì anh thật sự hối hận với quyết định của mình.”
Mạc Duy Khiêm đã ở bên cạnh quan sát La Duyệt Kỳ khá lâu rồi, hắn vừa vui vẻ lại vừa lo lắng. Vui vẻ là vì La Duyệt Kỳ có thể suy nghĩ cho hắn, quan tâm hắn như thế; lo lắng là vì cô mặt co mày cáu, còn sợ thân thể vốn gầy yếu của cô không chịu nổi áp lực.
“Em không sao, chuyện của anh quan trọng hơn, họ vu cáo anh như thế, anh có cách nào đối phó không, chẳng phải họ nói là có chứng cứ ư, cuối cùng là chứng cứ gì anh cũng không tìm hiểu được sao?”
Mạc Duy Khiêm lạnh nhạt cười: “Đúng là hơi khó giải quyết, họ có chứng cứ gì anh cũng không biết, giờ có lo cũng vô dụng, tới lúc đó rồi tính. Nhưng mà lại có tin xấu, có lẽ bên viện kiểm sát sẽ xử nhẹ Loan Ninh và mấy người khác, còn Lưu Dương… có thể còn không định tội.”
La Duyệt Kỳ nghe xong thì lòng xoắn lại: “Chuyện này quá kỳ lạ, cuối cùng thì thành phố Danh Tĩnh có chỗ nào biết phân biệt phải trái không? Chẳng lẽ đều bị Lưu Dương mua chuộc cả rồi sao, hắn ta lợi hại thế ư?”
Mạc Duy Khiêm ôm chầm La Duyệt Kỳ, sờ sờ mặt cô: “Đừng giận, không đáng đâu em. Anh chuẩn bị đi gặp Trần Đông Thành một lần nữa, xem hắn ta muốn nói sao.”
“Đúng rồi, anh có thể tìm thị trưởng, nói về hành vi sai trái của mấy ngành này.”
“Bé ngốc, sợ rằng Trần Đông Thành mới chính là kẻ chủ mưu phía sau đấy, chẳng qua anh chỉ muốn xem hắn ta định xử lý chuyện này thế nào thôi, công việc của Triệu Trấn ở cục công an sắp không làm được nữa rồi, chuyện gì Trần Đông Thành cũng kéo dài không chịu phê duyệt, hơn nữa còn một nhóm người khác gửi tài liệu tố cáo Triệu Chấn lên bộ công an nữa.”
Thật đáng sợ, ý của Mạc Duy Khiêm chính là toàn bộ các ngành chính phủ, từ trên xuống dưới của Danh Tĩnh đều chẳng có ai trong sạch, vậy phải đấu thế nào đây?
Mạc Duy Khiêm thấy sắc mặt La Duyệt Kỳ càng thêm tệ thì nhanh chóng dỗ dành cô: “Đừng sợ, cùng lắm thì anh không cần công việc này nữa, về nhà buôn bán là được, vẫn đủ nuôi em thật tốt mà.”
La Duyệt Kỳ đâu có thèm lo lắng chuyện này chứ: “Nếu đơn giản thế thì đã tốt, họ có thể dễ dàng buông tha anh sao? Không khéo muốn kéo anh vào tù mới cam tâm đấy, công việc không quan trọng, quan trọng là anh không thể xảy ra chuyện được. Anh rể anh cũng không giúp được gì ư, chức vụ của anh ta cao thế cơ mà?”
“Hazz, lời này của em anh cũng không thích nghe, chức vị của anh ấy cao thế nào cũng là chuyện của anh ấy, em coi thường người đàn ông của em thế sao, nghĩ anh phải nhờ anh ấy mới được ư?”
La Duyệt Kỳ càng sốt ruột: “Bây giờ đã là lúc nào rồi mà anh còn giữ sĩ diện nữa, có ăn được mặc được không? Bản thân phải chịu tội mới là thực tế, nếu có thể dùng thì sao lại không cần, đừng để bản thân phải chịu tội mới là tốt nhất!”
Mạc Duy Khiêm nghe xong thoải mái cười to: “Thì ra cô nhóc như em đúng là kẻ co được dãn được, người nói được câu này đúng là vợ hiền hiếm có, Mạc Duy Khiêm anh đã tu luyện mấy đời mới được cái phúc này vậy?” Nói xong liền cúi đầu hôn cô.
Vốn dĩ La Duyệt Kỳ nghe đến hai chữ vợ hiền thì trái tim đã rộn ràng, lại nhớ đứa nhỏ trong bụng mình càng không biết nên cảm thấy thế nào, nhưng cô lại sợ Mạc Duy Khiêm nổi hứng, không thèm quan tâm tới mọi thứ mà làm “chuyện đó” tại đây, ảnh hưởng tới đứa nhỏ. Vì thế La Duyệt Kỳ lập tức đẩy hắn đứng lên: “Anh đừng đùa nữa, mau xử lý công việc đi. Đã lúc nào rồi mà anh còn tâm trạng nói đùa nữa.”
Mạc Duy Khiêm cũng đứng lên theo, ôm lấy eo cô kéo sát vào mình khẽ nói: “Anh muốn xử lý lắm nhưng em cũng phải cho anh chút động lực chứ.” Nói xong lại ấn gáy La Duyệt Kỳ, cúi xuống cọ xát môi cô.
Suýt nữa thì La Duyệt Kỳ đã nhảy dựng lên, vội vàng nói: “Em mệt muốn chết rồi, anh để em nghỉ ngơi chút đi.”
Mạc Duy Khiêm đã nổi hứng lên rồi thì sao có thể dễ dàng buông tay chứ: “Chẳng phải là đang nghỉ ngơi hay sao? Làm tình là chuyện có thể giảm bớt căng thẳng mệt nhọc nhất đó, chuyện này đã được khoa học chứng minh rồi. Anh khóa trái cửa lại, sẽ không ai vào đâu, em mà không đồng ý thì anh cũng chẳng có tâm trạng đâu mà làm việc nữa.”
Khóa trái cửa chẳng phải tương đương với việc gióng chống khua chiêng tuyên bố người trong phòng đang làm chuyện mờ ám sao?
La Duyệt Kỳ vô cùng buồn bực, đã lúc nào rồi mà Mạc Duy Khiêm còn không thay đổi bản tính sắc dục dâm tà, muốn làm chuyện đó chứ? Đúng là không biết lo lắng mà, hơn nữa cô còn mang thai đấy, sao có thể chiều theo hắn mà làm hại đứa nhỏ được? Lại còn không biết nên nói sao với Kim Đào, nếu nói ra chuyện đứa nhỏ này chẳng biết ba mẹ cô sẽ phản ứng cỡ nào nữa, đúng là càng nghĩ càng loạn!
Nhiều loại cảm xúc, suy nghĩ trộn lẫn, hỗn loạn, La Duyệt Kỳ thật sự tức giận, đưa tay đẩy Mạc Duy Khiêm ra kêu lên: “Mạc Duy Khiêm, em đã nói là không muốn, anh có chịu yên không? Anh có thể suy nghĩ đứng đắn một chút không? Em thì lo lắng hãi hùng mà anh lại còn muốn làm tình, trong đầu anh nhét cái gì vậy hả? Nói cho a