Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341298
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1298 lượt.
nh biết, trước khi giải quyết xong mọi việc, anh đừng có mơ động tới em, hơn nữa thân thể em khó chịu, không muốn làm với anh! Anh có nghe không hả?”
Mạc Duy Khiêm bị La Duyệt Kỳ răn dạy đến mơ hồ: “Duyệt Kỳ, em làm sao thế, sao mà lại giận đến vậy?”
Lại đẩy tay Mạc Duy Khiêm ra, La Duyệt Kỳ tiếp tục nổi bão: “Anh đúng là đầu heo, nghe không hiểu sao, em không muốn lên giường với anh, anh cứ thử động tay động chân lần nữa xem, bây giờ em sẽ quay về bệnh viện!”
Mạc Duy Khiêm nghe thế thì nheo mắt, sắc mặt cũng trầm xuống: “Em giận dữ hô to gọi nhỏ như thế cũng là lấy cớ đúng không? Anh thấy thật ra em chỉ mong sao tìm được cơ hội trở về chỗ Kim Đào đúng không? Em không cho anh động vào em, ngay cả hôn một chút cũng không được, La Duyệt Kỳ, em muốn thủ tiết vì ai hả?”
“Mạc Duy Khiêm, anh thối lắm! Tôi ăn không ngon ngủ không yên, một lòng suy nghĩ cho anh, thế mà anh còn nói tôi như vậy, anh có lương tâm hay không hả? Không phải anh nói tôi thủ tiết vì Kim Đào sao? Anh nói đúng rồi đó, tôi nghĩ thế đó, cả đời anh cũng đừng mong chạm được một ngón tay vào người tôi nữa!”
Sắc mặt Mạc Duy Khiêm âm trầm thay đổi biểu cảm mấy lần, cuối cùng cụp mắt khẽ nói: “Anh vô cùng khó khăn và tốn kém mới sắp sếp được đội ngũ chữa bệnh cho Kim Đào, chỉ vì để em không bị trói buộc cả đời, tấm lòng của anh em không hiểu được chút nào hay sao?”
La Duyệt Kỳ đột nhiên tỉnh táo lại, bây giờ là thời điểm gian nan nhất của Mạc Duy Khiêm, cho dù cô có phiền lòng cũng không nên phát giận với hắn, làm hắn khó chịu. Vì thế cô dịu giọng nói: “Là em không tốt, xin lỗi anh, không phải em cố ý tức giận với anh đâu. Chỉ là nhìn dáng vẻ không hề lo lắng của anh nên sốt ruột dùm anh thôi, anh đừng trách em.” Nói xong chủ động đưa tay ôm lấy eo Mạc Duy Khiêm, đầu tự vào ngực hắn trấn an.
Mạc Duy Khiêm thở dài, khẽ vỗ về mái tóc La Duyệt Kỳ : “Anh cũng có chỗ không đúng, em đã mệt mỏi như thế rồi mà anh còn quấn lấy em, không nghĩ đến cảm nhận của em, là anh có lỗi. Duyệt Kỳ, mọi khó khăn rồi sẽ qua đi thôi, em phải tin tưởng anh.”
La Duyệt Kỳ nhắm mắt lại, gật gật đầu không nói thêm gì nữa.
Cô đã nghĩ rất kỹ rồi, đợi Mạc Duy Khiêm xử lý xong mọi chuyện cô sẽ nói chuyện đứa nhỏ với hắn, bây giờ thật sự quá hỗn loạn, hắn loạn cô còn loạn hơn. Chuyện này cũng không thể gạt Kim Đào được, nếu Mạc Duy Khiêm không muốn đứa nhỏ này thì cô cũng không thể sinh nó ra được, nhà cô không thừa nhận nổi gá loại này.
Vừa nghĩ thế, La Duyệt Kỳ cảm thấy chỉ có thể gọi cho cha mẹ hỏi han tình hình xem sao.
“Duyệt Kỳ, sao lâu như thế con không điện thoại báo tin cho cha mẹ, chúng ta sợ con bận cũng không dám gọi cho con.”
“Con quên mất, mẹ, giờ cha mẹ đang ở đâu, hoàn cảnh có tốt không?”
Nhắc tới việc này, giọng Tề Nguyệt Tú thấp xuống: “Mẹ cũng cảm thấy chuyện này thật kỳ lạ. Lúc trước con nói Duy Khiêm muốn đưa ba mẹ tới thành phố bên cạnh lánh mặt, sao phải dùng đến máy bay chứ? Lúc đó ba mẹ không hỏi nhiều, nhưng đến nơi rồi mới biết là Duy Khiêm đưa ba mẹ đến nhà chị gái cậu ta. Người ta nhiệt tình quá, ba mẹ cũng chẳng nói được gì, mẹ thấy cô ấy quen quen, thôi thì cũng coi như là có duyên phận. Cô ấy đối xử với ba mẹ không phải nhiệt tình bình thường đâu, còn luôn hỏi xem các tục lệ thành hôn ở chỗ chúng ta, rảnh rỗi đều đưa ba mẹ đi thăm thú khắp nơi, mua sắm rất nhiều đồ. Duyệt Kỳ này, không phải con và Duy Khiêm đã lén đính ước gì đấy chứ? Con có tính toán gì khác về chuyện Kim Đào chưa?”
“Mẹ, mẹ nói Mạc Duy Khiêm cho người đưa ba mẹ đến nhà chị anh ấy ư?” La Duyệt Kỳ chấn động, nếu thật sự là chị gái Mạc Duy Khiêm thì chắc chắn là đã từng xuất hiện trên bản tin rồi, dĩ nhiên là mẹ cô phải thấy quen mắt, không có gì lạ cả.
“Chẳng phải thế ư, sao vậy, con cũng không biết chuyện này à? Nhìn điệu bộ của chị gái Duy Khiêm, ba mẹ còn tưởng là tới chuẩn bị hôn lễ cho hai đứa đấy!”
La Duyệt Kỳ phủ nhận: “Con và anh ấy còn chưa rõ ràng, Kim Đào vẫn đang nằm trên giường bệnh không đứng lên nổi, sao con có thể làm thế chứ! Mẹ, chắc mẹ hiểu sai rồi, người ta chẳng qua là quá chu đáo muốn tặng quàho cha mẹ thôi.”
Tề Nguyệt Tú nghe thế thì rất không vui: “Chẳng lẽ mẹ con còn không nhìn rõ được cái chuyện nhỏ nhặt đó sao? Tặng quà mà phải đi xem thiệp mời màu đỏ sao? Còn hỏi mẹ lễ ăn hỏi chỗ chúng ta chuẩn bị những gì, lại hỏi con có muốn chuyển công tác không?”
La Duyệt Kỳ nghe xong cũng mơ hồ, cuối cùng thì Mạc Duy Khiêm đang làm cái quỷ gì vậy, vì sao lại gạt cô, đưa ba mẹ cô tới nhà hắn chứ?
Nhưng dù cô có cố nghĩ thế nào thì cũng không nghĩ ra Mạc Duy Khiêm có ý đồ gì. Hơn nữa hành động của chị gái hắn càng làm người ta buồn bực hơn, không nghĩ được rõ ràng, La Duyệt Kỳ cũng chỉ có thể bảo mẹ mình quan sát thêm, có tình huống gì mới thì gọi điện báo cho cô.
Buông điện thoại xuống, cô lại cảm thấy buồn ngủ. La Duyệt Kỳ nghĩ có lẽ là do tác dụng tâm lý, hoặc thời gian này cô quá mệt mỏi, khó khăng lắm mới có cơ hội nghỉ ngơi rồi thì chi bằn