pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.

ng vui cũng không cần quanh co, nhìn vào điểm này thì đúng là Mạc Duy Hoa đã được di truyền tính cách từ mẹ.
Mạc Duy Khiêm thấy mẹ mình bảo vệ La Duyệt Kỳ như thế cũng cảm thấy hơi ngạc nhiên, vì thế hắn đợi hai người đi rồi mới lạnh lùng nhìn về phía Ngô Phái Thanh.
“Nghe nó mấy ngày nay cô vẫn theo ba mẹ tôi ra ngoài, bây giờ xem ra ngay cả cái công việc quản gia này cô cũng làm không được, không hầu hạ người khác được sao?”
Ngô Phái Thanh cũng biết lí do cô ta vừa nói rất gượng ép, nhưng sự thật là thế mà! Rõ ràng chính La Duyệt Kỳ tự đánh đổ bát canh, vì sao mọi người đều trách cô ta chứ, chẳng lẽ chỉ vì cô ta mang thai sao?
“Duy Khiêm, tuy em không nên phán đoán bừa bãi tâm trạng của Duyệt Kỳ nhưng bát canh kia thật sự là do cô ấy làm đổ, em không đổ oan cho cô ấy mà, chính cô ấy cũng thừa nhận còn gì.”
Mạc Duy Khiêm bước tới, nhìn nhìn nước canh bị rơi ra ngoài, nở nụ cười khinh miệt: “Duyệt Kỳ là người quá đơn thuần lương thiện nên mới không nhìn thấu thủ đoạn của cô. Ngô Phái Thanh, chiêu này của cô còn non lắm, mà chỉ có thế này cô cũng dám đưa Duyệt Kỳ ăn ư? Cô có hiểu quy củ không hả? Trên người con heo có bao nhiêu xương đủ tiêu chuẩn được vào miệng Duyệt Kỳ chứ, thứ này của cô là gì hả? Đáng ra Duyệt Kỳ nên trực tiếp ném luôn đi, nhưng mà cô ấy tu dưỡng quá tốt nên mới để yên. Nếu lần sau cô còn dám hạ thấp Duyệt Kỳ, làm tổn thương dù chỉ một ngón tay cô ấy thì Ngô phó cục trưởng cha cô có trở thành Ngô khoa trưởng cũng đừng trách tôi!”
Nói xong Mạc Duy Khiêm liền nhìn Đổng Nguyên đang đứng đối diện xem trò hay nói: “Không phải còn một chiếc vòng tay cần mua sao? Nghe nói cái kia tốt hơn chút, mua được rồi cũng đưa Duyệt Kỳ đeo đi, tôi thấy một chiếc vòng cổ không đủ đuổi đám tà khí này đi đâu!”
Đổng Nguyên lập tức vui vẻ nói: “Cái vòng này còn phải mời cao tăng khai quang mới được, nếu không sẽ không thể hoàn toàn phát huy tác dụng, để tôi đi làm chuyện này trước, vòng tay kia tháng sau mới bắt đầu đấu giá cơ.”
Hai người vừa nói vừa ra ngoài, Ngô Phái Thanh tức đến toàn thân run rẩy, xem ra hôm đó cô ta không hề nhìn nhầm, La Duyệt Kỳ căn bản là một con đàn bà hai mặt độc ác, chắc chắn Mạc Duy Khiêm bị loại gái rẻ tiền này mê hoặc rồi, cô ta nhất định phải làm người nhà họ Mạc thấy rõ bộ mặt thật của La Duyệt Kỳ!






Vì một câu nói của Kỳ Ngọc Châu, mọi chuyện chuẩn bị cho bữa tiệc cảm ơn đều được chuyển sang cho Mạc Duy Hoa làm, khiến La Duyệt Kỳ cũng có thể quang minh chính đại theo học.
“Em cũng đừng nóng vội quá, giờ chị có dạy hết mọi thứ cho em em cũng không nhớ hết được, phải vừa làm vừa học mới có thể hiểu rõ ràng, anh em bạn bè nhà ta không ít, lần này không nhớ hết được thì còn những lần sau, dần dần sẽ quen thôi.” Mạc Duy Hoa ngồi trong phòng khách giảng giải mấy lễ nghi cơ bản với La Duyệt Kỳ.
La Duyệt Kỳ cảm giác đầu mình to ra không ít, việc này còn khó hơn cả thi đại học nữa.
Dĩ nhiên là Mạc Duy Hoa nhận ra sự khó xử La Duyệt Kỳ, chị vỗ vỗ vai cô nói: “Đừng choáng váng, thật ra đây cũng không phải chuyện lớn, chỉ cần em không quan hệ linh tinh là được. Duyệt Kỳ, nếu em đã quyết định ở bên cạnh Duy Khiêm thì sẽ phải đón nhận mọi thứ của nó. Chuyện Ngô Phái Thanh em cũng hiểu đúng không, tuy rằng Duy Khiêm thích em yêu em nhưng em vẫn phải tỉnh táo, bị động đón nhận mọi thức không phải là đạo lý xử thế đâu, có thể tránh được một lần nhưng sao đảm bảo sẽ không có lần thứ hai được, trong quan hệ vợ chồng cũng cần phải có đầu óc nữa.”
“Chị yên tâm đi, em hiểu những điều chị nói mà, em cũng không phải loại người ngang ngạnh bướng bỉnh, như chị đã nói, nếu em đã lựa chọn thì chắc chắn em sẽ cố gắng kinh doanh, vừa khiến bản thân không hối hận, cũng không oán trách người khác. Thật ra em cảm thấy rất may mắn vì có chị chỉ dẫn cho, chị cũng đừng quên Tiêu Tiêu cũng là lợi thế cực lớn của em đấy.
“Nhớ em mà, buổi chiều có mấy cái hội nghị vớ vẩn không cần thiết thôi.” Mạc Duy Khiêm thấy La Duyệt Kỳ muốn nằm xuống thì cũng sán tới.
“Em muốn ngủ trưa, anh bận thì cứ đi đi.”
Mạc Duy Khiêm lập tức nói: “Nhóc con không có lương tâm, em có biết mỗi ngày anh phải đi làm xa thế nào không? Anh nhớ thương em như thế mà em còn không cảm động nữa.”
La Duyệt Kỳ từ từ nhắm mắt, nghe Mạc Duy Khiêm lải nhải bên tai cũng không đáp lời, chỉ có khóe môi khẽ cong lên.
“Duyệt Kỳ, em nhìn anh đi, lời anh nói em có nghe vào tai không vậy?”
Ánh mắt La Duyệt Kỳ hơi hé ra một chút: “Có nghe mà, nếu anh đã vất vả thế thì chi bằng ngày thường đừng quay về nữa, cuối tuần về là được rồi.”
“Nói cái gì vậy, chúng ta là vợ chồng mà không gặp nhau hàng ngày thì còn ra gì nữa, mẹ anh không cho chúng ta ngủ chung một phòng đã là quá đáng lắm rồi, em còn nói vậy, có phải muốn trêu chọc anh không hả?” Mạc Duy Khiêm khẽ cắn hai má La Duyệt Kỳ.
La Duyệt Kỳ lại nhắm mắt lại cười: “Em thấy vẫn không nên về nhiều thì hơn, anh về luôn khiến người ta lo lắng.”
“Cô nhóc này, vẫn còn ăn dấm chua sao, em có