Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1204 lượt.
hòng, Ngô Phái Thanh dựa vào ánh sáng bên ngoài cửa sổ để mơ hồ xác định vị trí, cô ta chư bao giờ tới phòng Mạc Duy Khiêm, đến bây giờ cô ta mới phát hiện căn phòng ngủ trên danh nghĩa này thật sự lớn kinh người, nơi cô ta đứng là một phòng khách không nhỏ, nhìn cánh cửa mở rộng bên kia có lẽ là vẫn còn một thư phòng nhỏ ở bên trong đó nữa.
Rón ra rón rén đi tới, Ngô Phái Thanh sung sướng phát hiện vị trí của Mạc Duy Khiêm, chỉ thấy hắn nằm trên giường, hơi thở rất nặng nề, hẳn là uống quá nhiều rượu, đã say đến không biết gì rồi.
Ngô Phái Thanh cũng biết mình không nên to gan như thế, nhưng cũng trực tiếp đi tới, không sợ Mạc Duy Khiêm đột nhiên tỉnh lại.
Ngồi xổm bên giường, Ngô Phái Thanh cẩn thận đánh giá Mạc Duy Khiêm đang nằm yên trên giường, phát hiện ra người đàn ông này lúc ngủ càng đẹp trai, càng thân thiết hơn mọi khi rất nhiều, đúng là khiến người ta nhìn không chán mắt mà. Lại ngắm thêm một lát, Ngô Phái Thanh không nhịn được mà dùng tay đẩy đẩy Mạc Duy Khiêm, thấy Mạc Duy Khiêm không có chút phản ứng nào thì không khỏi mừng thầm.
Đã chứng kiến tài sản và tình cảm sâu nặng mà Mạc Duy Khiêm đang có, Ngô Phái Thanh cho rằng nếu để có được người đàn ông như thế, cho dù tạm thời vứt bỏ tự tôn cũng không quan trọng. Huống chi, cô ta nhớ lại dáng vẻ đắc thắng kia của La Duyệt Kỳ, Ngô Phái Thanh càng cho rằng nếu cô ta không nắm chặt cơ hội này thì cô ta sẽ phải nuối tiếc cả đời, đừng nói là nếu lần này thành công thì cuộc đời cô ta sẽ hoàn toàn thay đổi. Nghĩ thế, Ngô Phái Thanh liền không hề do dự nữa, bò đến bên kia giường cởi quần áo của mình ra.
“Phô trương thanh thế, cô căn bản là đồ vô dụng, tôi cũng nói rồi, đứa bé thì ai cũng có thể sinh!” Ngô Phái Thanh cảm thấy cô ta đã chiếm hết ưu thế, La Duyệt Kỳ chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Lúc này Mạc Duy Khiêm nằm bên cạnh cũng có động tĩnh như thể bị cuộc nói chuyện của hai người đánh thức, hắn lật người muốn tìm cái mền, không ngờ sờ mãi cũng không thấy đâu mới bất đắc dĩ mở mắt ra nhưng lại bị ánh sáng đâm chói mắt, đến khi hắn nhìn rõ thì phát hiện La Duyệt Kỳ đứng ở cửa liền nghẹn giọng nói: “Duyệt Kỳ, tắt đèn đi cho anh, hôm nay anh uống nhiều rượu quá, mùi dính đầy người, em mau về đi, đừng ở đây kẻo ngửi mùi lại khó chịu.”
“Đúng là em nên về phòng, nếu không chuyện tốt của anh sao có thể tiếp tục được chứ?”
“Đừng nào loạn mà Duyệt Kỳ, có việc gì đợi mai anh tỉnh rượu rồi nói được không? Nghe lời nào…” Mạc Duy Khiêm nói xong lại nhắm hai mắt lại.
La Duyệt Kỳ cũng không khách khí, đi tới trước mặt Mạc Duy Khiêm véo hai má hắn, Mạc Duy Khiêm bị đau lại mở mắt ra, hơi không vui nói: “Em làm cái gì thế?”
“Làm cái gì à? Mạc Duy Khiêm, anh nhìn rõ cho tôi xem anh đang làm chuyện tốt gì hả?” Nói xong lại dùng sức đẩy mặt Mạc Duy Khiêm quay về phía Ngô Phái Thanh.
Mạc Duy Khiêm cau mày nhìn rõ ràng Ngô Phái Thanh đang không mặc đồ nằm đó, mơ hồ không hiểu là chuyện gì, mấy giây sau đầu óc hắn mới phản ứng lại, hiểu ra chuyện này là sao, mặt lập tức trắng bệch. Hắn ngồi bật dậy, thấy quần đã cởi ra, vội vàng nhảy xuống giường giữ chặt hai vai La Duyệt Kỳ giải thích: “Duyệt Kỳ, Duyệt Kỳ, anh uống say, chỉ nhớ rõ ràng là Đổng Nguyên đỡ anh lên phòng, anh không biết sao cô ta lại ở đây, nhưng anh khẳng định anh không làm gì cả, thật sự!”
“Nếu hôm nay đổi lại là em ở trong hoàn cảnh này, anh sẽ nghe em giải thích như thế sao?” La Duyệt Kỳ chỉ nhẹ nhàng hỏi Mạc Duy Khiêm một câu như vậy.
Mạc Duy Khiêm sắp cuống phát điên rồi: “Anh thật sự không biết cô ta là sao, anh thề với trời, con mẹ nó nếu anh nói dối một câu thì anh sẽ chết không tử tế! Duyệt Kỳ, em cho anh thời gian suy nghĩ lại được không? Anh nhất định sẽ nghĩ ra, chắc chắn là người phụ nữ này có âm mưu!”
“Duy Khiêm, sao anh có thể đổ oan cho em như thế? Dù em có yêu anh hơn nữa thì cũng sẽ không làm ra chuyện hạ lưu thế này!” Ngô Phái Thanh nghe xong lời Mạc Duy Khiêm nói lập tức ấm ức khóc lên.
“Con mẹ nó cô câm mồm cho tôi, tôi và cô có xảy ra chuyện gì hay không thì lòng cô tự hiểu rõ, loại đàn bà như cô tôi thấy nhiều rồi, cô là cái thá gì mà muốn thiết kế tôi hả? Ngô Phái Thanh, nếu hôm nay Duyệt Kỳ và đứa bé trong bụng cô ấy có chuyện gì thì tôi muốn mạng cả nhà cô! Tôi mà ngủ với cô ư? Tôi còn sợ bẩn người mình đấy!” Mạc Duy Khiêm chỉ hận không thể cho người trực tiếp giết chết con đàn bà vô liêm sỉ này thôi.
“Duy Khiêm, em chỉ có một người đàn ông là anh, anh không thể nói xấu em như vậy!” Ngô Phái Thanh càng khóc dữ dội hơn.
“Đừng để tôi phải cho người đi điều tra cuộc sống của cô ở nước ngoài, người mất mặt sẽ là cô! Duyệt Kỳ, em đừng yên lặng như vậy, nếu em giận thì đừng cố nén, em đánh anh mắng anh cũng được, nhưng em nhất định phải tin anh được không?” Mạc Duy Khiêm lại đối mặt với La Duyệt Kỳ, đã cuống đến mồ hôi đầy đầu rồi.
Đúng lúc đang loạn ầm cả lên, ngoài cử lại có người vào. Hai ông bà nhà họ Mạc, Mạc Duy Hoa, Văn Thụy, còn cả hai vợ chồng Ngô Nghiên cũng đi vào phòng.
Ở bữa tiệc, Kỳ Ngọc Châu nghe Vương Bằng ghé t