Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 134993
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/993 lượt.
thật, nhưng không thể để con gái tôi ở đây được, còn nữa, gọi tất cả những người phía sau gương kia vào hết đây đi.”
La Duyệt Kỳ vừa nghe Trương Bội Ninh nói thế lập tức nhìn về phía Mạc Duy Khiêm, thấy hắn cười với cô rồi đi ra ngoài.
Theo sau Mạc Duy Khiêm bước vào phòng thẩm vấn Trương Bội Ninh, La Duyệt Kỳ tìm vị trí ngồi xuống.
Trương Bội Ninh dường như không đoán được là La Duyệt Kỳ sẽ xuất hiện ở đây, lộ vẻ ngạc nhiên một cách rõ ràng nhưng cũng không nói gì cả, chỉ nhìn chằm chằm Mạc Duy Khiêm nói: “Tôi cũng nghĩ việc gọi con gái của tôi từ nuóc ngoài trở về là đề xuất của cậu.”
Mạc Duy Khiêm cũng không hề phủ nhận: “Trong nhà xảy ra chuyện lớn như thế mà còn không cho cô ấy biết thì chẳng phải sẽ khiến cô ấy nuối tiếc đến hết đời hay sao? Việc tôi để người thông báo với con gái bà cũng không thể coi là âm mưu gì cả.”
“Tôi cũng không nói là âm mưu, Mạc Duy Khiêm, cậu rất cao tay, tôi không có cách nào không để ý đến cảm nhận của con gái tôi được. Bây giờ, tôi chỉ có một yêu cầu thôi, tôi muốn nhắn một cái tin nhắn, sau đó tôi sẽ khai báo ra toàn bộ sự thật về việc này.”
“Triệu Chi Tín ra tay giết người ở công ty bảo hiểm mà không sợ bị nghi ngờ sao?” Mạc Duy Khiêm hỏi.
“Ông ta đã chuẩn bị rất tốt, lại nói ai mà biết được chuyện bí mật giữa họ chứ? Chẳng ai có thể nghi ngờ đến ông ta.”
Mạc Duy Khiêm tiếp tục hỏi: “Vậy bức di thư là thế nào? Những tin tức phía sau là ai đưa ra? Phó đồn Phạm của sở cảnh sát Hưng Phong có liên quan gì đến chuyện này?”
Trương Bội Ninh lắc đầu. “Phạm phó đồn cũng bị tôi dắt mũi, vẫn nghĩ nguyên nhân Đức Thăng nhảy lầu là vì La Duyệt Kỳ, di thư là tôi viết, cho dù có đem đi xác minh thì phải qua sự công nhận của tôi thì mới có thể khẳng định được. Tin tức cũng là do tôi cho người phát tán ra ngoài. Tôi biết các vị còn muốn hỏi chuyện La Duyệt Kỳ bị hại ở văn phòng Đức Thăng, đúng vậy, là do tôi thuê người làm, tuy tôi cũng nghi ngờ chuyện hòm thư La Duyệt Kỳ nói là giả, nhưng tôi sợ Đức Thăng có thể đã để lại cái gì thật thì mọi chuyện sẽ rất phiền phức nên để hoàn toàn giải quyết vấn đề tôi đã nghĩ đến cách tương kế tựu kế, cũng giả tạo hiện trường tự sát cho La Duyệt Kỳ cho nên đã kết hợp với hai người kia, làm hỏng camera theo dõi rồi để họ mai phục ở văn phòng Đức Thăng, bây giờ cậu còn muốn hỏi gì không?”
Mạc Duy Khiêm bình tĩnh thản nhiên nói: “Lòng dạ bà đúng là độc ác, nhưng tôi thấy bà nên khai rõ ràng hơn đi, vừa rồi bà đã nói đến chuyện lợi dụng căn cước giả để đút lót nhân viên ngân hàng, tôi nghĩ chỉ cần điều tra Triệu Chi Tín thì sợ gì không điều tra ra chuyện đó?”
“Một chút đường sống cậu cũng không cho người ta giữ lại sao?” Trương Bội Ninh hơi tức giận nhìn Mạc Duy Khiêm.
“Nếu bây giờ bà không nói thì chúng tôi cũng điều tra ra được, đây là chuyện không thể tránh nổi, giữ hay không giữ đường sống cho bà không phải là chuyện mà cá nhân tôi có thể quyết định được!” Mạc Duy Khiêm cũng chỉ nói sự thật mà thôi.
Trương Bội Ninh yên lặng, sau khi hít thở thật sâu vài lần mới khó khăn nói: “Triệu Chi Tín đã móc nối được qaun hệ với lãnh đạo phòng giáo dục, toàn bộ học sinh thuộc phòng giáo dục đều mua bảo hiểm của công ty họ. Ngoài việc đó thì tôi không biết thêm gì nữa.”
Mạc Duy Khiêm gật đầu rồi khẽ liếc mắt nhìn người bên cạnh, người đó lập tức đứng dậy ra ngoài.
La Duyệt Kỳ đoán là hắn lại cho người đi khống chế mấy lãnh đạo bên phòng giáo dục.
Lúc này Mạc Duy Khiêm cũng đứng lên: “Mọi chuyện bà nói chúng tôi đã ghi âm lại, bà cứ nghỉ ngơi trước đi, đợi đến lúc chuẩn bị xong mọi việc thì chúng tôi sẽ trình chuyện này lên cơ quan tư pháp.”
“Khoan đã, tôi muốn nói riêng với La Duyệt Kỳ mấy câu, được chứ?” Trương Bội Ninh hỏi.
Mạc Duy Khiêm lo lắng đứng yên tại chỗ không trả lời.
Trương Bội Ninh nhìn Mạc Duy Khiêm nói: “Tôi đã khai ra tất cả rồi, sẽ không làm gì để mọi thứ phức tạp thêm nữa, cậu cứ yên tâm đi.”
Mạc Duy Khiêm suy nghĩ thêm một chút mới đồng ý, vỗ vỗ bả vai La Duyệt Kỳ nói khẽ: “Tôi ở ngay bên ngoài, có việc gì cứ gọi tôi nhé.”
Sau khi Mạc Duy Khiêm ra ngoài, Trương Bội Ninh cười khổ nhìn La Duyệt Kỳ: “Trong toàn bộ việc này người cô muốn xin lỗi nhất ngoài con gái cô ra thì còn có em nữa, cô đã lừa em còn suýt nữa hại em mất mạng, lại còn hủy đi hình tượng tốt đẹp của Đức Thăng trong lòng em nữa, dù bây giờ cô có nói gì thì cũng không đủ để bù đắp lại sai lầm của cô, cô chỉ muốn nói ra suy nghĩ cuối cùng của cô thôi – cô thật lòng xin lỗi em.”
“Sư mẫu, cô tiều tụy đi nhiều quá.” Kỳ lạ là khi La Duyệt Kỳ biết rõ toàn bộ sự việc thì lại không quá mức oán giận Trương Bội Ninh, mà lại nói ra một câu nói như vậy.
“Ở nơi này dù được cung cấp đầy đủ vật chất đảm bảo cuộc sống, nhưng lại khiến người ta mất đi tự so, hơn nữa lại không ngừng có những cuộc trò chuyện tra tấn tinh thần, sao có thể không tiều tụy chứ? Vốn dĩ cô có thể kiên trì chịu đựng được là vì con gái cô, bây giờ khai ra cũng lại là vì con bé. Mạc Duy Khi