Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 134990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/990 lượt.
ch giúp cô, chỉ hận không thể giúp cô giải quyết hết các cửa ải khó khăn khác trong cuộc đời, tôi tạm thời còn chưa đi mà, cô mau về nhà đi. Đây tuy không phải Đại Hồng Bào chính tông nhưng cũng có vẻ là đồ tốt, đưa cho cha mẹ cô uống đi, tôi nhận mấy thứ này không tốt lắm.” Mạc Duy Khiêm cũng rất đau lòng, nhưng hắn không muốn để La Duyệt Kỳ khổ sở, chỉ có thể thổ lộ một lần cuối cùng, xem như đã cho bản thân một câu trả lời đi.
La Duyệt Kỳ hít hít mũi, sợ bản thân thật sự khóc thì không dừng được, cho nên nhanh chóng cầm túi trà, xuống xe đi về.
Mạc Duy Khiêm ở trong xe cười khổ, sao bản thân lại cảm tính như phụ nữ thế này, chỉ nói vài câu mà đã cảm thấy luyến tiếc rồi, thở dài hạ quyết tâm, vẫn nên mau chóng rời khỏi nơi này mới được, đừng để đến lúc bản thân mình lại thay đổi suy nghĩ quyết định cái gì thiếu lý trí mới được.
Sau khi La Duyệt Kỳ về nhà liền gọi điện cho Kim Đào.
“Duyệt Kỳ, em về nhà an toàn chứ?”
“Ừm, hôm nay anh thật sự quá lợi hại, đội viên cách anh đều vui mừng muốn điên đúng không?”
Kim Đào cười hừ nói: “Sao có thể vui được, họ và Loan Ninh quan hệ tốt đều cứng ngắc lại, huấn luyện viên mới thật sự vui mừng, sau trận đấu này nếu không có gì thay đổi thì anh sẽ đá bay Loan Ninh.”
“Đó cũng là chuyện không còn cách nào, con người có lên có xuống mà, hắn bị thương không ra sân được cũng đâu thể trách người khác chứ.”
“Ai nói không phải chứ, đây là cơ hội ông trời cho anh, anh đã ở đội dự bị bao nhiêu năm rồi, không ngờ sắp lớn tuổi lại có cơ hội này. Đúng rồi Duyệt Kỳ, anh cảm thấy Mạc Duy Khiêm kia có chút ý tứ với em phải không? Hôm nay đứng từ xa anh thấy bộ dạng ân cần của hắn với em, vẻ mặt lúc giúp em lau quần áo giống như em là bạn gái hắn ta vậy, nếu không phải hắn có ân với chúng ta thì anh đã cho hắn một trận từ lâu rồi!” Kim Đào vừa nghĩ đến chuyện Mạc Duy Khiêm có suy nghĩ khác với La Duyệt Kỳ liền vô cùng tức giận.
Thì ra đó mới là lí do Kim Đào có thái độ khác thường như vậy, cuối cùng La Duyệt Kỳ cũng đã hiểu, nhưng cũng không thể nói hùa theo Kim Đào được, hơn nữa cô cũng không muốn nghe Kim Đào nói xấu Mạc Duy Khiêm.
“Anh suy nghĩ lung tung quá, người ta lớn hơn em rất nhiều tuổi, chăm sóc như chăm sóc con cháu trong nhà thôi, lại nói anh ta cũng sẽ sớm rời khỏi nơi này, sau này anh đừng nói những lời như thế nữa, Mạc Duy Khiêm làm ân nhân cứu mạng của em, em không muốn anh thiếu tôn trọng với anh ấy.”
“Đi rồi là tốt, nếu không anh cũng không yên tâm được, mấy kẻ công tác ở cơ quan đó, tâm cơ rất nhiều, cả ngày chỉ nghĩ đến âm mưu tính toán người khác, cần bao nhiêu dối trá thì có bấy nhiêu, vẫn như chúng ta dân thường ở với nhau tốt hơn, không vừa mắt thì đấm nhau một trận là xong. Nhưng mà, anh cũng chẳng lo lắng lắm, nhìn cái xe hắn đi là biết hắn chỉ là kẻ nghèo kiết xác cổ hủ rồi, không có tiền mà lấy vợ nuôi con nữa. Không phải anh tự đại đâu nhưng Kim Đào anh chẳng so được với ai nhưng so sánh với hắn thì còn cách xa vài dãy phố đấy, anh dám nói anh có thể dùng tiền đè hắn không ngẩng nổi đầu dậy luôn! Em muốn cảm ơn hắn thì anh giúp em, em xem anh nói hắn đổi cái xe…”
“Kim Đào, anh đừng nói nữa được không? Sao anh không nghĩ xem nếu không phải Mạc Duy Khiêm cứu em thì dù anh có bao nhiêu tiền thì có đổi được mạng em về không? Còn nữa, anh chưa biết gì mà đã coi thường người ta, từ lúc nào anh cũng trở thành kẻ dùng tiền nhìn người khác như thế hả?” La Duyệt Kỳ hơi giận khi Kim Đào không ngừng hạ thấp Mạc Duy Khiêm.
Kim Đào không nói gì, một lát sau mới nhỏ giọng: “Không phải anh sợ hắn có cái suy nghĩ biến thái gì với em hay sao? Em không thích thì anh không nói nữa, khi nào hắn đi chúng ta cùng đến tiễn, mua thêm chút lễ vật. Duyệt Kỳ, anh không phải dùng tiền đánh giá người mà anh chỉ nói chuyện thực tế thôi, không có tiền thì nửa bước cũng khó đi, xã hội bây giờ là vậy đấy em.”
La Duyệt Kỳ thở dài: “ Em biết tiền quan trọng ra sao, nhưng dù anh có tiền cũng đừng khoe khoang như thế, khi nào anh ấy đi thì em sẽ hỏi lại nhưng quà thì không cần, anh ấy không tiện nhận đâu.”
“Vậy được rồi, anh hiểu, sau này tiền của anh đều giao cho em giữ, không nói với người khác nữa, em hỏi cụ thể thời gian hắn đi là được rồi, đừng có tìm hắn tiếp xúc thêm đó!”
La Duyệt Kỳ vừa giận vừa buồn cười, đồng ý rồi liền cúp điện thoại, nằm trên giường nghĩ đến con người Kim Đào rất tốt nhưng cách ứng xử thì quá kém, nếu tương lai sau khi giải nghệ tự mình kinh doanh thì sao chứ, sau đó lại nghĩ đến việc cha mẹ rất nhanh có thể về thì tâm trạng lại vui dần lên.
Lời nói của Mạc Duy Khiêm quả nhiên rất chính xác, sau một tuần thì bản tin của đài truyền hình kể cả sáng sớm và chiều tối đều công bố tiến triển mới nhất trong vụ án của Vu Đức Thăng, đồng thời cũng công khai tin tức Trương Bội Ninh bị tra hỏi, cũng làm quá nói việc khôi phục danh dự và công việc cho cô.
La Duyệt Kỳ cấp tốc gọi điện báo cho cha mẹ để họ trở về, La Đồng và Tề Nguyệt Tú cũng rất vui mừng, cuối cùng thì con gái cũng không sao, sau này họ lại có thể ngẩng cao đ