Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1018 lượt.

sờ sờ mặt La Duyệt Kỳ.
“Sao anh lại biết?” Nghe xong lời Mạc Duy Khiêm nói, tuy La Duyệt Kỳ cảm thấy kỳ quái nhưng sự lo lắng cũng giảm xuống, không hiểu sao cô rất tin tưởng Mạc Duy Khiêm.
Đầu tiên Kim Đào liếc mắt nhìn Mạc Duy Khiêm đứng ở cửa một cái, sau đó đưa tay ôm chầm lấy La Duyệt Kỳ, chịu đựng đau đớn để cô tựa vào ngực mình: “Không đâu, còn không nghiêm trọng bằng vết thương trên sân bóng mà anh từng chịu đâu, đừng khóc, anh biết em đau lòng vì anh.”
“Lúc nhận điện thoại, suýt nữa em bị hù chết rồi. May mà anh không xảy ra chuyện lớn.” La Duyệt Kỳ tựa vào lòng Kim Đào nói.
Kim Đào nhếch miệng cười: “Nếu biết để cho người ta đánh có thể khiến em để ý đến anh, anh đây thà bỏ tiền ra thuê người cũng muốn bị đánh.” Nói xong nhướn mi khiêu khích về phía Mạc Duy Khiêm vẫn đứng ở cửa.
Mạc Duy Khiêm chỉ cười nhẹ đi đến.
Lúc này, La Duyệt Kỳ cũng đứng lên nói với Kim Đào: “Kim Đào, lần này là do Mạc Duy Khiêm cho người bảo vệ anh, anh thật sự cần cảm ơn người ta một câu.”
“Anh đã biết, Mạc Duy Khiêm, anh cho người giúp tôi, tôi rất cảm ơn anh, vẫn là câu nói kia, anh bảo tôi làm gì đều được, nhưng Kim Đào tôi đây cũng không phải cái loại có thể lấy bạn gái ra để làm trao đổi!”
“Tôi chưa từng có suy nghĩ như cậu nói, chẳng qua vì không muốn Duyêt Kỳ đau lòng nên mới cứu cậu, cậu cũng không cần cảm ơn tôi. Tôi vẫn khuyên cậu một lần nữa, cách xa Phạm Thanh Lợi một chút, nếu không dù tôi có cử đến thêm nhiều người hơn nữa thì cũng không có cách nào bảo vệ một kẻ khư khư cố chấp đâm đầu vào chỗ nguy hiểm.” Mạc Duy Khiêm vẫn đưa ra đề nghị với Kim Đào.
“Chuyện này không cần anh quan tâm, lần này là vì chuyện của Ngô Nguyệt, không liên quan đến anh Phạm, tôi muốn nói chuyện riêng với Duyệt Kỳ, mời anh về đi.”
Mạc Duy Khiêm nhìn La Duyệt Kỳ, chỉ thấy cô vẫn đang quan sát vết thương trên người Kim Đào, cũng không nói thêm gì xoay người bước đi, lúc này Kim Đào mới nhẹ nhàng thở ra, lại kéo La Duyệt Kỳ kể lể sự nhớ thương đau khổ của mình.
Hai người như thể có nhiều lời đến mức không bao giờ nói hết vậy, đến khi măt trời lặn, cha mẹ Kim Đào đến đây mới cắt ngang không khí ấm áp.
Trần Thục Phương là mẹ của Kim Đào, vừa vào đến cửa lập tức bổ nhào đến trước giường bệnh tỉ mỉ quan sát sự biến đổi của con mình, sau đó khóc rống: “Con, con nói đi, sao lại không cẩn thận như vậy chứ, sao lại trêu chọc vào người phụ nữ như vậy, bị thương nặng thế này, phải chịu khổ cỡ nào chữ!”
Cái gì gọi là không cẩn thận? La Duyệt Kỳ vừa nghe lời nói này thì tâm trạng lập tức trở nên không thoải mái.
“Mẹ, con căn bản là không hề muốn dây dưa với người phụ nữa kia, chuyện này chắc chắn là có vấn đề, mẹ thấy Duyệt Kỳ còn ở bên cạnh đây này, mẹ đừng nói lung tung nữa.”
“Đúng vậy, chắc chắn là có vấn đề, nhân phẩm của con mẹ còn không biết ư? Nhất định là bị người ta hãm hại. Duyệt Kỳ, cháu ở đây rất đúng lúc, cô cũng có lời muốn nói với cháu, Kim Đào đúng là đã làm sai nhưng con người nó ra sao cháu còn không biết ư? Con cô là loại người tùy tiện xằng bậy với người khác sao? Thời gian trước việc của cháu ồn ào khắp thành phố, danh tiếng xấu đến không còn gì mà Kim Đào nhà cô cũng chưa nói một câu nào, trong lòng nó chỉ một lòng với cháu, tin tưởng cháu như vậy, kết quả là bây giờ cháu đối với nó thế nào? Chút việc nhỏ như thế mà cũng phải quậy tung lên với nó. Chuyện xảy ra với cháu sau này cô và cha Kim Đào cũng biết, cháu đắc tội với người có quyền lực, Kim Đào cũng bị liên lụy theo, lần này cũng khó mà khẳng định là không phải vì cháu mới có chuyện này!”
Kim Đào sốt ruột: “Mẹ, mẹ đừng nói Duyệt Kỳ như vậy, cô ấy cũng chịu không ít khổ sở rồi, chỉ cần Duyệt Kỳ chịu tha thứ cho con thì con ra sao cũng được!”
Trần Thục Phượng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Con đó, trong mắt cũng chỉ có cô ta, mẹ và cha con đều bị quăng sang một bên, sớm muộn gì đến ngày con hối hận thì đã là tai họa ngập đầu rồi.”
“Mẹ, không cần biết mẹ nói như thế nào, con chỉ xác định một mình Duyệt kỳ là vợ của con thôi!”
La Duyệt Kỳ nghe lời Kim Đào nói thì thấy trong lòng khó chịu, cũng không muốn mẹ con họ tiếp tục cãi cọ vì mình nên cười nói: “Kim Đào, nghỉ ngơi cho tốt nhé, em về trước đây, ngày mai sẽ lại đến thăm anh. Chú, dì, cháu đi trước đây, mọi người từ từ nói chuyện tiếp nhé.”
Kim Đào cũng không muốn để La Duyệt Kỳ ở đây chịu sự tức giận của mẹ nên không ngăn cô lại, chỉ dặn dò cô đi đường cẩn thận.
La Duyệt Kỳ gật đầu đồng ý rồi mới xoay người đi ra cửa, đến hành lang lại nhìn thấy Mạc Duy Khiêm đang ngồi ở ghế dựa nhắm mắt nghỉ ngơi, cảm thấy hơi giật mình, nên cô lại gần nhẹ nhàng đẩy hắn một chút.
Mạc Duy Khiêm mở to mắt nhìn người đến là La Duyệt Kỳ thì cười nói: “Nói chuyện xong rồi ư? Đi thôi.”
“Anh là đi rồi quay lại hay là không đi?”
“Không đi.” Mạc Duy Khiêm trả lời rất chắc chắn.
Vẻ mặt La Duyệt Kỳ nhìn Mạc Duy Khiêm đầy phức tạp: “Anh tội gì mà phải vậy chứ.”
“Chờ đợi ở đây thì lòng anh có thể dễ chịu một chút, anh biết em vẫn muốn quay lại với cậu ta, anh cũng