Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341052
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1052 lượt.
chủ động yêu cầu lên giường với anh ấy. Mạc Duy Khiêm đã khuyên tôi, tôi không nghe, đến lúc hối hận thì đã muộn, nhưng từ đầu đến cuối tôi vẫn tỉnh táo, vẫn luôn biết mình đã nói gì và làm gì!”
Kim Đào nhìn La Duyệt Kỳ thật lâu, không nói lời nào, ánh mắt dần dần đỏ lên: “Vậy là trong thời gian này hai người cũng luôn ở với nhau?”
La Duyệt Kỳ quay đầu nhìn ra ngoài của sổ, thấy Mạc Duy Khiêm đã ra khỏi xe dựa vào cửa xe nhìn về bên này từ lúc nào.
Mạc Duy Khiêm căn bản không hề cho Kim Đào có cơ hội trao đổi gì với La Duyệt Kỳ nữa, hắn ôm lấy eo cô đưa về hướng chiếc xe, Kim Đào còn muốn đuổi theo nhưng đã bị vệ sĩ ngăn cản, ngay cả bóng dáng La Duyệt Kỳ cũng không cho hắn nhìn được.
La Duyệt Kỳ nghe tiếng khóc kêu của Kim Đào phía sau, cảm thấy như không thở nổi.
“Duyệt Kỳ, đây là chuyện không thể tránh được, qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi em.” Sau khi vào trong xe, Mạc Duy Khiêm an ủi La Duyệt Kỳ, nhìn dáng vẻ muốn khóc lại cố đè nén của cô hắn cũng rất đau lòng.
La Duyệt Kỳ nhìn cửa kính xe, hai mắt không có tiêu cực, lòng nghĩ cuối cùng cũng xong, hy vọng Kim Đào có thể sống thật tốt.
Mạc Duy Khiêm đưa La Duyệt Kỳ về chỗ ở của mình, lúc về bữa tối cũng đã được đưa tới, dỗ dành La Duyệt Kỳ ăn chút đồ ăn rồi cùng cô về phòng ngủ, đến tận khi xác nhận cô đã ngủ say hắn mới rời đi.
Đổng Nguyên đã chờ ở phòng khách.
“Xảy ra chuyện gì? Nghe bọn Hàn Giang nói là khóc lóc quay về?”
Mạc Duy Khiêm cũng không có tâm trạng ăn cơm tối nữa, xoa xoa mi tâm: “Ừ, hôm nay đi nói chuyện chia tay với Kim Đào, khó tránh khỏi đau lòng.”
Lòng Đổng Nguyên rơi cái bộp, lập tức hỏi: “Cậu đang nói La Duyệt Kỳ chia tay với Kim Đào? Chuyện xảy ra khi nào thế?”
“Chính là tối hôm điều tra Thành Dương đấy, nếu không anh cho là khi nào? Chẳng lẽ cô ấy cần phải một bên danh chính ngôn thuận qua lại với Kim Đào, một bên duy trì quan hệ với tôi à? Thế thì tôi thành cái loại gì chứ?” Mạc Duy Khiêm cảm thấy Đổng Nguyên hơi ngạc nhiên.
Đổng Nguyên nhíu mày không nói, trong lòng nghi ngờ La Duyệt Kỳ, nhưng mà loại nghi ngờ này có thành sự thật hay không thì còn phải nhìn thái độ Mạc Duy Khiêm đối với người phụ nữ này, vẫn nên quan sát thêm một thời gian rồi nói vậy.
Nghĩ thế hắn lập tức cười: “Dĩ nhiên cậu mới là người danh chính ngôn thuận rồi, nhưng mà cậu cảm thấy La Duyệt Kỳ có thể thật sự buông Kim Đào ra sao?”
“Bây giờ chắc chắn là chưa thể, nhưng tôi tin là có, thời gian có thể hòa tan tất cả.” Mạc Duy Khiêm vô cùng tự tin.
“Hy vọng là thế, đây là việc riêng của cậu, tôi cũng không tiện nhiều lời, nhưng mà Duy Khiêm cậu phải nắm chắc thứ của mình, tôi chưa bao giờ thấy cậu suy nghĩ nhiều về một người phụ nữ như vậy, cậu nên cẩn thận thì hơn.”
Mạc Duy Khiêm cảm thấy buồn cười: “Anh trở nên lề mề như thế từ lúc nào vậy, không phải anh cảm thấy tôi đang mắc mưu đấy chứ? Một cô nhóc như thế mà còn sợ tôi không trị được ư?”
“Bình thường cậu căn bản không để ý đến những chuyện này nên tôi mới thấy lo lắng.” Đổng Nguyên tiếp tục nhắc nhở một cách mịt mờ.
“Được rồi, sau này tôi với cô ấy còn phải xem cảm giác về nhau đã, không nhất định sẽ có kết quả gì, anh không nên suy nghĩ nhiều quá.”
Đổng Nguyên nghĩ cũng thấy đúng, dù Mạc Duy Khiêm không quá đa nghi về phương diện tình cảm nhưng dạng phụ nữ nào mà cậu ta chưa từng gặp chứ, dù có mưu mô thì cũng không thể ra tay, có lẽ hắn đã lo nghĩ quá nhiều rồi, vì thế cười bỏ qua chuyện này.
Thời điểm La Duyệt Kỳ tỉnh lại, căn phòng là một mảnh tối đen, nhìn xuống điện thoại thấy đã sắp 10 giờ đêm. Từ trên giường đi xuống, nhớ lại chuyện đã xảy ra đêm nay và dáng vẻ đau thương của Kim Đào cô lại bắt đầu thấy khó chịu.
Từ khi biết thân phận của Mạc Duy Khiêm thì cô đã bắt đầu tính toán lo lắng cho tương lai, cho dù cô tính tình thẳng thắn nhưng không có nghĩa cô là kẻ ngu ngốc. Mâu thuẫn giữa cô và Kim Đào không phải là không thể giải quyết được, nhưng mà dù có miễn cưỡng để nó trôi đi thì điều đó vẫn luôn luôn là một quả bom, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày bùng phát, hơn nữa cô không thể nào quên được chuyện Kim Đào ngủ với người khác, càng không có cách nào làm như cô không phản bội anh, tâm lý của cô không thể chịu nổi, đã có ngăn cách thì không thể quay về lúc trước được nữa.
Bây giờ cô lại biết thân phận của Mạc Duy Khiêm từ chỗ Đổng Nguyên, nhớ lại lời Mạc Duy Khiêm đã nói với cô trong buổi tiệc từ thiện đó thì cô càng cảm thấy mình không trốn được, hơn nữa cô cũng không muốn trốn.
La Duyệt Kỳ hiểu rằng với loại người như Mạc Duy Khiêm, dù họ có bao nhiêu tuổi có trưởng thành đến đâu thì tình cảm đối với họ cũng chẳng qua chỉ là thứ gia vị làm cuộc sống phong phú hơn mà thôi, nhiều nhất chính là đám cưới chính trị. Dĩ nhiên là dựa vào thân phận của Mạc Duy Khiêm thì chắc chắn là không thể có chuyện hắn thất bại trong việc theo đuổi các cô gái rồi! Có lẽ như Kim Đào đã nói, chẳng qua cô là hoa có chủ lại khiến Mạc Duy Khiêm không cam lòng nên hắn mới nhớ mãi không quên cô.
Dĩ nhiên cô cũng không hận Mạc Duy Khiêm, dù sao