Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.
Đinh.
Lúc Trịnh Đinh Đinh đi ra, Ninh Vi Cẩn đang tựa vào thành ghế salon, miễn cưỡng gõ chân, cúi đầu nghịch điện thoại. Trịnh Đinh Đinh nhìn thấy máy tín hoạt động bình thường, không nhịn được kích động: “Ninh Vi Cản, anh thật lợi hại, nhanh như vậy đã sửa xong rồi!”
“Trên laptop của em có hai phần mềm xung đột. Anh xóa một trong hai cái rồi.”
“Anh thật giỏi nha!”
“Thật sao?” Mi mắt Ninh Vi Cẩn cũng không nhướng lên, hoàn toàn không được nàng khen tặng mà xúc động. “Thật ra cái này cũng đơn giản thôi!”
Trịnh Đinh Đinh vẫn vui vẻ như cũ, đưa tay vuốt ve lỗ tai anh tuấn: “Đừng khiêm tốn chứ. Anh thất sự rất lợi hại mà. Giúp em giải quyết một vấn đề khó khăn. Nếu không có anh thì em phải mang đó ra hang sửa rồi!”
Ninh Vi Cẩn kéo tay cô đặt trên đùi, không để ý mà hỏi: “Vậy em có gì trả công cho anh cái gì chứ?”
“Anh muốn gì?”
Ninh Vi Cẩn bỏ điện thoại di động sang một bên, nhìn khuôn mặt cô. Đôi mắt đen láy khiến người ta không thể nhìn ra suy nghĩ của anh, “Em nói xem anh muốn cái gì?”
Trịnh Đinh Đinh hiểu ý, chủ động hôn lên má phải anh.
“Chỉ như vậy thôi sao?”
“Vậy…”
Không đợi Trịnh Đinh Đinh nói xong, Ninh Vi Cẩn đã gữi chặt cằm cô. Đôi môi mỏng khẽ ma sát cánh môi cô, âm thanh trầm thấp: “Anh không thích qua loa cho xong. Nếu muốn trả công, em phải thành ý một chút, hiểu không?”
“…..”
“Không hiểu anh có thể dạy em!”
Nói xong, anh dung đầu lưỡi đẩy cánh môi cô ra, cường thế đi vào.
Hôn đến trời đất mờ mịt, anh mới rời khỏi môi cô, nâng mắt nhìn cô.
“Trịnh Đinh Đinh em có thích anh nhiều không?”
“Gì ạ?”
“Anh hỏi em có thích anh nhiều không?”
“….” Trịnh Đinh Đinh im lặng, câu này bảo cô trả lời sao đây?
Ngón tay Ninh Vi cẩn như có như không vuốt ve cằm cô, tròng mắt đen như nước xoáy mang theo hấp dẫn trí mạng. Một lát sau, anh rời tay vuốt ve đường cong xinh đẹp của cô, rất tự nhiên mà dừng trước ngực: “Một ngày nào đó, anh sẽ biết được đáp án. Nhưng mà, trước đó em phải nhớ. Nếu như đã lựa chọn ở bên cạnh anh thì chỗ này chỉ có thể của một mình anh mà thôi!”
Khuôn mặt Trịnh Đinh Đinh mê mang, nhưng vẫn cảm nhận được thái độ nghiêm túc, trịnh trọng của Ninh Vi Cẩn nên cô ngoan ngoãn gật đầu.
Ninh Vi Cẩn vươn tay ôm Trịnh Đinh Đinh vào lồng ngực, nhẹ giọng nói: "Thật ra mì em nấu rất ngon. Lần sau lại nấu tiếp cho anh ăn nhé?"
Trịnh Đinh Đinh gật đầu một cái, còn nói: "Em phát hiện ra rất nhiếu điểm lợi khi có bạn trai nha. Đúng rồi, anh biết sửa bóng đèn không?"
Ninh Vi Cẩn vươn tay xoắn xoắn lọn tóc cô: "Sửa bóng đèn không làm khó được anh đâu!"
"Không hổ là người giúp việc đa năng của em nha!"
Trịnh Đinh Đinh hít sâu một hơn, tỉnh táo nhìn xung quanh, phát hiện bên trong góc có một tờ giấy ghi hai chữ "Tiện nhân"
. . . . . .
Cả người như đông cứng, Trịnh Đinh Đinh có chút kích động muốn gọi điện thoại cho Trần Tuần, chất vấn anh xem có chuyện gì xảy ra. Rốt cuộc anh ta đã nói rõ với Ôn Tử Hinh cùng mẹ cô ta hay chưa? Tại sao suốt ngày quấy rầy cuộc sống của cô như vậy?
Nhưng ý niệm này chỉ xuất hiện trong nháy mắt. Một lát sau đã bị cô bỏ qua. Nguyên nhân chỉ có một, cô không nên liên lạc với Trần Tuần nữa.
Trước đây, Trần Tuần cũng nói, sau khi Ôn Tử Hinh bị tại nạn thì trạng thái tinh thần cô ta không được tốt. Có lẽ đây chỉ là lúc mặt xấu của Ôn Tử Hinh khống chế mà thôi.
Trịnh Đinh Đinh lặng lẽ an ủi bản thân.
Bản thân cô chính trực, không sợ gian tà, nên không sợ hãi bất cứ chuyện gì.
Cô cúi đầu, nhìn con Tiểu Hải Mã bị phá nát, trong lòng vẫn buồn bực không thôi.
Thật may là một tuần kế tiếp không có chuyện bất thường xảy ra. Trịnh Đinh Đinh cũng không nhận được lá thư nạc danh hay đồ vật kỳ quái nào nữa. Tâm tình cô cũng không còn bị chuyện vặt vãnh đó anh hưởng. Ninh Vi Cẩn nhắc lần nữa, cô mới gọi điện thoại cho bà Túc Minh Quyên nói chuyện Ninh Vi Cẩn muốn đến ra mắt.
Túc Minh Quyên hưng phấn khác thường: "Có thật không? Thật sự giáo sư Ninh muốn đến chính thức ra mắt chúng ta sao?"
"Dạ, đúng ạ. Mẹ, mẹ chọn thời gian đi!"
"Chọn thời gian gì nữa chứ, cứ để cuối tuần là được rồi. Chủ nhật tới là ngày Hoàng đạo đó."
"Mẹ chắc chứ?"
"Mẹ con ngày nào cũng nghiên cứu Hoàng lịch, sẽ không sai đâu."
"Vậy mẹ nhớ dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ một chút nha! Còn nữa ạ, không cần chuẩn bị đồ ăn rất phong phú. Anh ấy chỉ thích ăn đồ ăn thanh đạm một chút, luộc, hấp, chưng gì đó chứ anh ấy không thích đồ kho hay rán đâu ạ."
"Ha ha ha, điểm này rất giống ba con, thật là đáng yêu nha! Được rồi, mẹ biết rồi, sẽ chuẩn bị ổn thỏa!" Túc Minh Quyên cười vang dội, còn nói thật nhiều nữa mới ngừng, "Đúng rồi, con nói cậu ấy đến chơi không cần mang quà biếu đâu. Cậu ấy đồng ý lấy con gái mẹ đã là làm công đức to lớn rồi!"
". . . . . " Trịnh Đinh Đinh im lặng, nghĩ thầm có bà mẹ nào nói con gái mình như vậy không?
Cúp điện thoại, Trịnh Đinh Đinh sờ sờ lỗ tai mình, rất nóng nha!
"Tuần sau là ngày bao nhiêu nhỉ?" Trịnh Đinh Đin