Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cạn Người Không Biết

Tình Cạn Người Không Biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.

à một sự trùng hợp… Lúc đó là tôi…”
“Cô không cần cãi cố.” Ôn Tử Hinh cười lạnh, “Tôi không phải Trần Tuần sao mà không nhìn ra ý đồ của cô chứ. Tôi là phụ nữ, phụ nữ hiểu phụ nữ nhất! Cô nỗ lực muốn giành được Trần Tuần. Bây giờ đã thành công rồi không phải nên diễu võ dương oai với tôi sao? Cô đâu cần làm bộ làm tịch, giả vờ vô tội nữa đâu. Cô cứ làm như vậy khiến tôi cảm thấy thật ghê tởm!”
Trịnh Đinh Đinh nghe được giọng nói của Ôn Tử Hinh, vừa đi đến bên cửa sổ, cúi đầu nhìn động tĩnh bên dưới. Thời gian trôi qua, người vây xem càng lúc càng đông. Dường như mọi người đang kêu Ôn Tử Hinh ngồi ở lan can sân thượng xuống dưới. Mà nệm đã được bơm hơi xong xuôi, giống như chiếc chăn bông vừa dày vừa nặng trải dưới mặt đất.
Chỉ là diện tích chiếc đệm hơi cũng chỉ có giới hạn cho nên nhân viên cứu hộ luôn phải theo dõi nhất cử nhất động của Ôn Tử Hinh mà dịch chuyển vị trí chiếc đệm.
“Tôi thừa nhận trước kia rất thích anh ta, thích cũng lâu rồi. Nhưng bây giờ tôi và anh ta không còn quan hệ gì nữa. Tôi đã có bạn trai, tôi sắp kết hôn với anh ấy rồi. Về sau, tôi và Trần Tuần chính là người xa lạ, cô hiểu không hả?”
“Cô không cần gạt tôi nữa, Trần Tuần nói với tôi, cả đời này anh ấy chỉ chọn cô, sẽ không có người phụ nữ khác, cô nói… tôi phải làm sao đây?” Giọng nói Ôn Tử Hinh trầm xuống, cô độc như đứa bé bị bỏ rơi, “Tôi cái gì cũng không có, công việc, tương lai, tình yêu, thậm chí ngay cả khả năng làm mẹ cũng mất rồi!”
“Chuyện cũng không xấu như cô tưởng tượng đâu. Bất cứ chuyện gì cũng có cách giải quyết. Trước hết… trước hết cô xuống đây đã, không nên kích động, được không?”
“Không… Căn bản cô không hiểu!” Ôn Tử Hinh trầm mặc một lúc, chậm rãi nói: “Có một việc mà ngay cả mẹ tôi cũng không biết. Chuyện tôi mang thai nhưng đứa bé không phải của Trần Tuần, là của một người khác. Tôi không biết hắn ta là ai cả. Tôi bị cưỡng hiếp. Tôi nhớ, đêm đó tôi đã cố gắng giãy giụa nhưng tôi không thể trốn thoát được, tôi rất sợ, rất tuyệt vọng…”
Ôn Tử Hinh trở nên kích động, “Hắn ta chỉ cười, dùng sức xé bỏ quần áo rồi đè ép tôi, ép tôi đến khi tôi hít thở không thông… Tôi chỉ hy vọng đó là cơn ác mộng nhưng nó quá chân thật. Sau khi chuyện xảy ra, tôi không nói với bất kỳ ai. Thậm chí tôi còn ảo tưởng người đàn ông kia chính là Trần Tuần không phải ai khác. Chỉ có nghĩ như vậy tôi mới thấy thoải mái hơn. Sau đó, tôi mang thai, tôi cũng nhận định đứa bé đó là của Trần Tuần. Nói một cách khác, tôi đã đổ hết mọi tội lỗi, trách nhiệm cho anh ấy. Dù sao cũng không có người nào nghiệm chứng được sự thật này. Mẹ tôi ghét bỏ Trần Tuần không có tiền đồ. Bà ấy nói đứa bé này không thể giữ lại, đó chính là một gánh nặng. Bà dẫn tôi đi phá thai. Trước khi giải phẫu, bà ấy khóc mắng Trần Tuần rất nhiều. Thật ra thì bà ấy đã trách lần Trần Tuần rồi. Đứa bé kia không phải của anh ấy… Tôi không được may mắn có đứa bé của anh… Tôi không xứng với anh ấy… Tôi đồng ý với mẹ là chia tay với anh ấy cũng bởi vì tôi không thể thản nhiên đối mặt với anh ấy… Nhưng sau khi chia tay, tôi mới hối hận, tôi không biết làm thế nào để cứu vãn được. Tôi gọi điện thoại, muốn liên lạc với anh ấy nhưng anh ấy không thèm để ý… Tôi đi tìm, anh ấy cũng không gặp. Nếu như không phải tôi gặp tai nạn xe, mẹ tôi lại nói chuyện tôi phá thai năm đó, có lẽ anh ấy sẽ không đến gặp tôi đâu.”
……..
“Rất nhiều người nói đầu óc tôi càng lúc càng có vấn đề. Thực sự tôi cũng không biết có đúng thật hay không. Nhưng lúc này đây, tôi rất tỉnh táo.” Giọng nói của Ôn Tử Hinh như diều đứt dây, cực kỳ nhẹ nhàng. Giống như đã trôi dạt đến phía chân trời, mơ mơ hồ hồ, không thể nắm bắt được. “Trần Tuần sẽ không yêu tôi nữa. Anh ấy yêu cô. Dù thế nào tôi cũng không thể tranh với cô nữa rồi. Tất cả đều hết rồi. Tôi không còn sức lực gì nữa!”
………….
Tiếng nói biến mất, ánh mắt Trịnh Đinh Đinh nhìn thấy một bóng đen nhảy xuống, rất nhanh xẹt qua tầm mắt cô.
Bên tai cô có rất nhiều tiếng thét chói tai cùng hô hoán.
Ngay lúc đó, trái tim cô dường như bị ai đó siết chặt, không thể hít thở nổi.






"Ò e. . . . . Ò e. . . . . " Tiếng còi xe cảnh sát cùng xe cứu thương vang lên liên tục bên tai Trịnh Đinh Đinh không khác nào quỷ Satan đang hát khiến cho người ta run sợ.
Trái tim cô vẫn đang lơ lửng trên không, tứ chi chết lặng, mơ hồ còn cảm thấy trong khoang miệng có mùi máu. Một lát sau, cô dùng tốc độ nhanh nhất chạy xuống lầu. Xuống đến hiện trường đã tháy Ôn Tử Hinh được hai nhân viên cấp cứu đặt lên băng ca đưa lên xe cứu thương. Xe cứu thương đóng cửa rồi vội vàng di chuyển. Đằng sau xe có mấy chữ "Bệnh viện Nhân Dân số I" màu đỏ lớn. Mấy người đứng vậy xung quanh đang thở ngắn than dài: "Cũng may là đỡ được! Nếu không nhảy từ tầng thượng như vậy nhất định là mất mạng rồi. . . . . "
Trịnh Đinh Đinh cảm thấy run rẩy vội vàng lấy điện thoại gọi cho Trần Tuần.
Trần Tuần từ phòng họp ra thấy Trịnh Đinh Đinh gọi tới. Cảm giác căng thẳng lập tức được thả lỏng. Lúc nghe điện,