XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cạn Người Không Biết

Tình Cạn Người Không Biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342090

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2090 lượt.

ôi có việc gì quan trọng sao? Nếu như có, hoàn toàn có thể nói trước mặt tôi!"
Trần Tuần cười lạnh: "Anh cũng nghe thấy rồi mà!"
"Thật xin lỗi, tôi không nghe rõ, anh có thể nhắc lại lần nữa!"
Trần Tuần nhìn thẳng Ninh Vi Cẩn, đôi mắt lóe sáng: "Đơn giản tôi chỉ muốn nói, tôi muốn theo đuổi cô ấy!"
"Hả? Cô ấy không độc thân! Vậy anh lấy tư cách gì để theo đuổi cô ấy?"
"Không ai có tư cách theo đuổi cô ấy hơn tôi. Tôi quen biết cô ấy đã mười năm. Đoạn tình cảm này không phải bất cứ người đàn ông nào có thể so được. Bao gồm cả anh, bác sĩ Ninh ạ!" Trần Tuần nói, "Thứ cho tôi nói thẳng. Tôi quen thuộc cô ấy, hiểu rõ cô ấy. Cũng có một khoảng thời gian tốt đẹp những người xa lạ không thể sánh bằng!"
"Mười năm! Trong mười năm đó, anh có chút xíu nào thích cô ấy, đặt cô ấy trong lòng không?" Ánh mắt Ninh Vi Cẩn kiên nghị, giọng nói bình tĩnh, từ từ mỉm cười. "Nếu có thì bây giờ tôi cũng không có chút cơ hội nào, không phải sao?"
Trần Tuần bị đâm trúng nỗi lòng, cảm giác như máu chảy đầm đìa.
"Cũng thứ cho tôi nói thẳng. Tôi hoàn toàn không nhìn thấy anh có tình cảm với cô ấy." Giọng nói của Ninh Vi Cẩn càng thêm lạnh lẽo. "Nếu như có, sẽ không để những thứ phiền nhiễu kia liên lụy đến cô ấy. Đem lại cho cô ấy bao điều phiền toái, khiến cô ấy chẳng biết làm sao! Cứ coi như anh thật sự có tình cảm với cô ấy thì anh cũng lực bất tòng tâm thôi. Nguyên nhân rất đơn giản, căn bản anh không có năng lực chăm sóc, bảo vệ cô ấy. Vậy thì anh có tư cách gì mà trở thành tình địch của tôi chứ?"
. . . . .
"Luôn miệng nói thời gian. Vậy tôi hỏi anh một câu. Rõ ràng trước đây anh có rất nhiều thời gian, vậy sao đến bây giờ mới nói ra?"
. . . . .
"Rất dễ nhận thấy, là một người đàn ông, năng lực của anh lại thấp như vậy thì không nên trách người khác nhanh chân đến trước!" Ninh Vi Cẩn lạnh giọng nói đồng thời siết cả người Trịnh Đinh Đinh vào lòng khiến Trịnh Đinh Đinh quay đầu nhìn anh. Sau khi xác định tròng mắt Trịnh Đinh Đinh vừa kinh ngạc vừa vui vẻ thì chậm rãi chuyển tầm mắt về phía Trần Tuần, "Đây là lần cuối cùng. Sau này đừng quấy rầy bạn gái của tôi nữa!"
Anh nhấn mạnh hai chữ "của tôi" khiến tim Trịnh Đinh Đinh loạn nhịp.






Trịnh Đinh Đinh ngồi đối diện ăn cơm trong nhà hàng Minh Khoái. Cô chậm rãi cầm muống múc canh, ánh mắt chăm chú nhìn khuôn mặt Ninh Vi Cẩn.
Vẻ mặt bình tĩnh của anh khiến cho cô có một loại ảo giác. Người vừa rồi gây áp lực với Trần Tuần không phải anh.
Ninh Vi Cẩn chú ý tới tầm mắt cô, buông đũa xuống, ngước mắt nhìn Trịnh Đinh Đinh.
Trịnh Đinh Đinh vừa định mở miệng nhưng một giây sau đã ngậm lại.
"Em muốn nói gì?"
Tinh thần Trịnh Đinh Đinh bị những lời này của Ninh Vi Cẩn làm cho dao động, từ từ rũ mắt xuống, sắc mặt điềm tĩnh, nhẹ giọng nói: "Cô gái đó sẽ không cố chấp vì anh ta nữa rồi. Bở vì cô ấy đã gặp được một người đàn ông tốt hơn!"
Cô cũng không thể tưởng tượng được trong sinh mệnh mình sẽ xuất hiện một người đàn ông như anh. Anh không nói lời ngon tiếng ngọt cũng không có tế báo lãng mạn. Nhưng tất cả những điều anh làm đều khiến cô vô cùng cảm động, yên tâm. Nếu nói chính xác hơn, không nói đến vẻ bề ngoài, điều kiện kinh tế, cùng vị trí xã hội mà anh khiến cô vui vẻ, yên tâm!
Giống như dù có mưa gió lớn đến đâu, cô cũng không ngại bước tiếp cùng anh.
Chủ nhật, Ninh Vi Cẩn lần đầu tiên ra mắt ba mẹ Trịnh Đinh Đinh. Cả quá trình tương đối thuận lợi.
Túc Minh Quyên chuẩn bị một bàn thức ăn theo sở thích của Ninh Vi Cẩn. Ninh Vi Cẩn cũng rất cổ vũ bà, ăn được không ít.
Sau khi ăn xong, Túc Minh Quyên lấy quyển album ảnh gia đình mang ra khoe với Ninh Vi Cẩn. Ninh Vi Cẩn vừa xem, vừa nghiêm túc ca ngợi: "Hồi trẻ trông cô rất thanh nhã!" khiến Túc Minh Quyên cười không khép miệng.
Trịnh Văn Phó cũng không chịu thua, lấy ra bộ trà cụ yêu thích tự mình pha trà cùng Ninh Vi Cẩn uống. Ninh Vi Cẩn thưởng tức trà rồi chủ động chơi cờ với Trịnh Văn Phó. Bọn họ cùng nhau chơi ba ván liền mà Ninh Vi Cẩn vẫn luôn nắm giữ đúng thời gian. Mỗi lúc gần tới thời điểm quản trong đều cố tình để thua không để lại dấu viết, khiến mặt mày Trịnh Văn Phó hớn hở vô cùng.
Ứng phó với hai vị trưởng bối vô cùng hoàn mỹ Ninh Vi Cẩn mới vào phòng ngủ của Trịnh Đinh Đinh ngồi một chút.
Túc Minh Quyên để lại chút hoa quả rồi cười rời khỏi phòng, còn vui sướng nói một câu: "Con cứ nghỉ ngơi một chút đi!"
Sau khi đóng cửa lại, Trịnh Đinh Đinh lập tức hạ thấp giọng chế nhạo nói: "Thật không ngờ giáo sư Ninh lại giả dối như vậy nha!"
"Giả dối chỗ nào chứ?" Ninh Vi Cẩn đưa tay cầm miếng táo trên bàn, ưu nhã cắn một miếng.
"Tự anh hiểu mà, em cũng không muốn vạch trần đâu!"
Ninh Vi Cẩn cắn một miếng táo nữa rồi đưa đến bên miệng Trịnh Đinh Đinh, đút cho cô ăn một miếng. Đợi khi cô ăn muốn ăn miếng thứ hai, anh kịp thời thu lại, nhẹ nhàng cắn vào dấu răng Trịnh Đinh Đinh để lại, từ từ thưởng thức sau đó đưa lại cho Trịnh Đinh Đinh.
Trịnh Đinh Đinh bị buộc phải chịu đự