Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342068
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2068 lượt.
, không biết nên làm sao cho phải. Lúc đến đây rồi, cô phát hiện ra ngoại trừ lo lắng cho tình trạng của Trần Tuần và sợ hãi ra cô không biết làm gì để giúp anh.
Lúc Đại Miêu quay trở lại, vẻ mặt càng nặng nề, nghiêm túc hơn mấy phần. Anh ta nói với Trịnh Đinh Đinh tình trạng của Trần Tuần rất xấu. Ngoại trừ có nhiều chỗ bị gãy xương ra, não bị tổ thương nghiêm trọng, diện tích máu bầm tương đối lớn, vẫn chưa lấy ra được. Sợ sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.
“Bác sĩ có nói nên làm gì không?”
Đại Miêu vuốt mặt một cái, lắc đầu, giọng nói như đưa đám: “Bác sĩ nói cứ quan sát hai ngày đã, xem tình hình như thế nào!”
Trịnh Đinh Đinh im lặng, cô biết bây giờ ngoại trừ chờ đợi cũng không còn cách nào khác!
Buổi chiều, bọn họ không hề rời khỏi bệnh viện, hai người yên lặng ngồi ở phòng nghĩ của khu cấp cứu cho đến sáng hôm sau.
Lúc trời sáng, Đại Miêu nhận điện thoại, vội vã nói vài câu, sau đó nhìn gương mặt tiền tụy của Trịnh Đinh Đinh, nhẹ giọng nói: “Bạn tôi đã đặt khách sạn giúp rồi. Bây giờ chúng ta về khách sạn nghỉ ngơi một chút rồi nói sau!”
“Ừ” Trịnh Đinh Đinh gật đầu.
Sau khi Trịnh Đinh Đinh nhận phòng, chuyện đầu tiên cô làm là mở túi xách lấy sạc. Màn hình từ đen sang sáng. Có rất nhiều cuộc điện thoại bị nhỡ, tất cả đều là của Ninh Vi Cẩn.
Trịnh Đinh Đinh vội gọi lại, chỉ mấy giây sau Ninh Vi Cẩn đã nghe máy.
“Bây giờ em đang ở đâu?”
Trịnh Đinh Đinh báo chính xác địa chỉ khách sạn mình đang ở.
“Trịnh Đinh Đinh, bây giờ em phải quay về hoặc anh đến đón em. Tóm lại, em phải lập tức rời khỏi thành phố Y”.
Lòng Trịnh Đinh Đinh leng keng, hồi hộp một chút, nàng nghe ra thà làm cẩn bình tĩnh cảm xúc hạ ẩn núp gợn sóng, giống như là một tầng bánh quế kết băng, một giây kế tiếp sẽ vỡ toang.
“Em đã mất công đến đây sẽ không về nhanh như vậy đâu ạ. Ít nhất em sẽ chờ đến khi tình trạng anh ấy ổn định một chút!”
“Nếu như tình trạng anh ta không ổn định, vĩnh viễn không tỉnh lại thì em vẫn tiếp tục chờ sao?”
“Em nghĩ…..” Giọng nói Trịnh Đinh Đinh khô khốc, nở nụ cười miễn cưỡng, “Chắc anh ấy cũng không xui xẻo đến vậy đâu! Người tốt ắt có phúc, tình trạng của anh ấy chắc chắn sẽ tốt lên!”
Ninh Vi Cẩn ở đầu dây bên kia hơi im lặng, sau đó lạnh giọng nói: “Thật sự em coi anh ta là gì? Chỉ là bạn bè bình thường chứ không phải gì khác chứ?”
Anh lên giọng mang theo áp bức, chất vấn sắc bén.
“Anh ấy chỉ là bạn em thôi!” Trịnh Đinh Đinh nhắm mắt lại, giọng nói gấp gáp, lông mi cũng hơi ươn ướt, “Ninh Vi Cẩn em không còn yêu anh ấy nhưng dù sao anh ấy vẫn là bạn em. Trước kia lúc em bị bệnh, anh ấy cũng chăm sóc em. Bây giờ anh ấy xảy ra chuyện em không thể làm ngơ được. Nhưng xin anh tin tưởng em…Em làm vậy chỉ vì anh ấy là bạn em chứ không hề có suy nghĩ khác!”
Ninh Vi Cẩn dường như cười nhỏ một tiếng, lạnh lẽo nói từng chữ, “Nếu vậy anh tôn trọng suy nghĩ của em. Trịnh Đinh Đinh, nếu như em thật sự muốn ở đó chờ anh ta thì tùy em!”
Nói xong, anh cúp điện thoại luôn.
Trịnh Đinh Đinh hiểu Ninh Vi Cẩn tiếp nhận chuyện này là do lý trí anh mách bảo. Còn trên phương diện tình cảm không có một người bạn trai nào nguyện ý tiếp nhận sự thật này.
Trịnh Đinh Đinh ngồi trên giường một lúc, đột nhiên nhớ ra chưa xin phép trưởng phòng Thiết kế Vương xin nhỉ. Cô vội vàng gọi điện cho cô ấy, đối phương nghe xong cô giải thích cũng duyệt ngày nghỉ phép cho cô.
Trịnh Đinh Đinh nằm vật ra giường, mí mắt nặng nề như không hề cảm thấy buồn ngủ. Cô hung hăng gõ một cái lên trán, ra lệnh co mình bây giờ phải đi ngủ. Nếu không sẽ chẳng có tinh thần mà đối phó với những chuyện khác
Cô cứ ngủ mơ mơ màng màng cho đến tận trưa, lúc Đại Miêu sang gõ cửa thì mới tỉnh lại.
Đại Miêu mang bữa trưa cho Trịnh Đinh Đinh. Hai người ăn đơn giản rồi lại đến bệnh viện.
Hai giờ chiều, bọn họ được vào phòng ICU, được vào thăm Trần Tuần đang hôn mê.
Chỉ có một khoảng thời gian không gặp, Trần Tuần thay đổi rất nhiều. Rõ ràng nhất chính là anh ta gầy đi rất nhiều.
“Sau khi cô từ chối lời cầu hôn của anh ấy, tâm trạng anh ấy vẫn không ổn định, công việc cũng không để ý nữa. Tôi đã nhìn ra tình trạng anh ấy đã không tốt rồi!” Đại Miêu bình tĩnh nói, “Sau đó, anh ấy nói muốn đi du lịch giải sầu, tôi rất ủng hộ không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này!”
Trịnh Đinh Đinh khom lưng, gọi “Trần Tuần” ngay bên tai anh nhưng anh ta không chút phản ứng.
Đại Miêu không nói gì nữ, lặng lẽ đứng đó mấy phút rồi rời khỏi.
Sau ba ngày, Trần Tuần không hề có một chút dấu hiệu sẽ tỉnh lại mà Trịnh Đinh Đinh và Đại Miêu cũng túc trực ở bệnh viện cả ngày lẫn đêm.
Đại Miêu bắt đầu phát hiện chỉ những lúc Trịnh Đinh Đinh nói chuyện với Trần Tuần thì trên mặt anh có chút phản ứng rất nhỏ. Trừ lần đó ra thì anh ta vẫn ở trong trạng thái hôn mê sâu không nghe thấy gì nữa, cũng không bị kích thích từ thế giới bên ngoài.
Rời khỏi phòng ICU, Đại Miêu nói với Trịnh Đinh Đinh: "Xem ra anh ấy chỉ nhận thức cô thôi. Những lúc cô nó