Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cạn Người Không Biết

Tình Cạn Người Không Biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2065 lượt.

quả thật em không thể nào rời khỏi đây. Em hứa với anh mấy ngày nữa em sẽ trở về, anh có thể tin tưởng em một lần hay không?"
Tròng mắt Ninh Vi Cẩn lạnh lẽo như núi băng. Một lát sau, anh thả điện thoại vào trong túi. Khống nói một lời đi về phía salon, mở túi đựng vi tính, lấy ví da. Nhẹ nhàng rút một xấp tiền thật dày, cúi người, để trên khay trà, nhỏ giọng nói: "Em ở đây cố gắng tự chăm sóc tốt bản thân mình!"
Xong xuôi, Ninh Vi Cẩn cầm hành lý, xoay người đi về phía cửa.
"Ninh Vi Cẩn!" Trịnh Đinh Đinh ngay lập tức gọi anh lại.
Ninh Vi Cẩn dừng bước, quay đầu, nhẹ nhàng nhìn cô: "Trịnh Đinh Đinh, ngay từ lúc đầu em cũng nên biết tôi không phải là một người dễ sống chung. Dù là chuyện chăm sóc bạn bè gì đó tôi cũng không tiếp nhận!" Anh hơi dừng lại, sau đó lạnh giọng nói, "Thật ra thì tôi nên chúc mừng em. Tình cảm mười năm, rốt cuộc bây giờ em đã thỏa mãn ước nguyện rồi. Yên tâm đi, em đã được tự do, sẽ không ai can thiệp cùng quấy nhiễu nữa. Em có thể quang minh chính đại ở cùng anh ta, chăm sóc anh ta. Còn có thể tính chuyện lâu dài!"
Trịnh Đinh Đinh giống như bị đóng đinh tại chỗ.
"Tôi đã nói sẽ không miễn cưỡng phụ nữ cho nên tôi tôn trọng sự lựa chọn của em. Từ giờ trở đi, tôi sẽ không ép em phải chọn lựa nữa." Ninh Vi Cẩn nói xong, tay đã đè tay nắm cửa, tròng mắt giấu hết tất cả cảm xúc vào trong, giọng nói như từ vực sâu, "Đừng liên lạc với tôi nữa!"
Nói xong, anh kéo cửa ra ngoài cũng không quay đầu lại.






Vì vé tàu hỏa đi từ thành phố Y đến H đã hết vé nên Ninh Vi Cẩn phải mua chuyện muộn hơn. Khi về đến thành phố H đã là 7h40. Anh lấy xe ở bãi đậu, cũng không về Thiên Thủy uyển nữa mà phóng thẳng đến bệnh viện.
Lúc đến bệnh viện là đã hơn tám giờ, phòng ngoại khoa cực kỳ bận rộn. Dọc hành lang kê đầy giường bệnh tạm thời, tiếng chuông cấp cứu vang lên liên tục. Y tá bưng khay đi tới đi lui. Bên tai còn vang vọng tiếng bệnh nhân rên rỉ và người nhà khóc lóc.
Ninh Vi Cẩn vừa thay quần áo xong thì đã gặp bác sĩ Hà mặc bộ đồ vô trùng, đeo khẩu trang, vội vã đến cầu thang máy lên phòng mổ. Liếc thấy Ninh Vi Cẩn, lập tức dừng bước lại, nhẹ giọng nhắc nhở: "Chủ nhiệm Vinh đang chờ cậu ở phòng làm việc đó!"
Ninh Vi Cẩn khẽ gật đầu.
Bác sĩ Hà mệt mỏi than thở: "Cậu cũng nên chuẩn bị tinh thần đi. Chẳng biết ông ấy ăn hỏa dược gì đâu, sáng sớm nay đã phát hỏa với mọi người rồi!"
Chủ nhiệm Vinh nhìn chằm chằm vào Ninh Vi Cẩn, đột nhiên nói lảng sang chuyện khác, "Tôi nghe nói bạn gái cậu là bệnh nhân cậu sao? Hai người quen biết trong bệnh viên sao?"
Tròng mắt Ninh Vi Cẩn không chút gợn sóng, suy nghĩ một chút rồi thừa nhận, "Đúng vậy!"
"Thật ra cậu càng lúc càng quá đáng rồi, vậy mà cũng có thể xuống tay với bệnh nhân của mình!" Chủ nhiệm Vinh cười lạnh. "Trước kia tôi đã nói với cậu thế nào hả? Không được lẫn lộn giữa việc công và việc tư. Phải chú ý hình tượng của bản thận. Nhất là chức vụ và tính chất công việc của cậu. Phải tránh những chuyện rắc rối với bệnh nhân nữ. Xem ra câu đã bỏ ngoài tai những lời tôi nói với cậu rồi! Giỏi thật!"
Chủ nhiệm Vinh nói liên tục mấy từ "Giỏi thật!" cầm ly trà lên uống cạn, giọng nói không hề có chút nhiệt độ nào: "Xem ra, tôi không quản được cậu rồi. Chuyện của cậu tốt nhất vẫn để ba cậu xử lý đi!"
"Em đã trưởng thành rồi, nên có khả năng tự chịu trách nhiệm với những việc làm của mình, không cần bất cứ ai quản lý!"
Chủ nhiệm Vinh đặt mạnh ly trà xuống, ngẩng đầu nhìn Ninh Vi Cẩn, trong mắt thoáng qua chút thất vọng, đau lòng nói: "Tự cậu xem xét bản thân xem bây giờ trở thành dạng gì rồi? Tự đại, ngạo mạn, liều lĩnh, không có trách nhiệm, vì tình yêu mà quên trách nhiệm. Ngay cả đạo lý tôn sư trọng đạo cũng không có. Nếu cậu tiếp tục như vậy sẽ tự hủy hoại tương lại đó, cậu hiểu không hả?"
"Lần này là lỗi của em! Em đảm bảo không có lần sau!" Ninh Vi Cẩn nhìn
chủ nhiệm Vinh, trịnh trọng hứa.
"Có những sai lầm chỉ phạm phải một lần thôi cũng đã quá rồi!" Chủ nhiệm Vinh lắc đầu, trầm giọng nói: "Ninh Vi Cẩn, cậu đừng cho là tôi không biết thái độ của cậu mấy tháng gần đây. Tôi vẫn không mở miệng chỉ là không muốn tạo áp lực cho cậu mà thôi. Cho đến ngày cậu chủ động từ bỏ cơ hội đi học chuyên tu thì tôi đã biết được kết cục rồi. Chuyện tôi lo lắng nhất đã xảy ra, cậu bắt đầu chống đối, tự cho mình là đúng, hành động tùy ý, không có trách nhiệm với công việc! Tôi thật sự cảm thấy tiếc cho cậu! Tôi đã nói với cậu là người cực kỳ có thiên phú, là bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất. Ở tuổi của cậu có thành tích như vậy quả thật là không dễ dàng. Tôi cũng hi vọng cậu quý trọng những gì đạt được, tiếp tục cố gắng, để có một tương lai tốt hơn. Tôi vẫn nghĩ rằng cậu sẽ không làm tôi thất vọng. Nhưng đến lúc này, tôi bắt đầu hoài nghi bản thân rồi!"
"Em rất xin lỗi!"
"Cậu không cần nói xin lỗi với tôi, cậu nên xin lỗi bản thân mình thì hơn! Thử quay đầu nhìn lại một chút, từ lúc cậu thi đỗ đại học Y đến giờ, đã qua bao nhiêu con đường, bỏ ra bao