Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342295
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2295 lượt.
nào với Ôn Tử Hinh nữa, anh sẽ nghiêm túc với em, sẽ không có phụ nữ khác.”
“Anh tại sao đột nhiên thay đổi?” Trịnh Đinh Đinh hỏi ngược lại, “Anh trước đây sẽ không bao giờ nói với em những lời như vậy.”
“Trong khoảng thời gian này anh đã suy nghĩ rất nhiều, vấn đề giữa anh và Ôn Tử Hinh không có cách nào giải quyết, tình cảm của bọn anh không còn thuần túy nữa, anh và cô ấy không thể nào tiếp tục ở chung một chỗ được nữa.” Trần Tuần vừa nói vừa sâu xa liếc nhìn Trịnh Đinh Đinh.
“Cho nên anh tìm em?”
“Không phải vậy.” Thái độ Trần Tuần tỉnh táo “Đinh Đinh, anh muốn ở bên em, mấy năm gần đây, em ở bên cạnh anh, anh không quan tâm em. Coi như là anh không có mắt, nhưng bây giờ anh hiểu được đạo lý, anh muốn cùng em ở bên nhau.”
Trịnh Đinh Đinh nhìn ánh mắt anh ta, một lát sau chậm rãi lắc đầu.
Trần Tuần đứng dậy, đi tới trước mặt Trịnh Đinh Đinh, kéo tay cô, chậm rãi đan vào tay cô, hạ thấp giọng, chỉ để một mình cô nghe thấy: “Tiếp tục ở bên cạnh anh, được không?”
Thời gian ba năm, bọn họ cùng nhau vượt qua, cơ hồ mỗi buổi tối bọn họ đều cùng nhau tán gẫu trên QQ, cho đến tận nửa đêm, cô mới rời đi pha một tách trà hoa lài, chờ từ từ uống xong, toàn thân tỏa nhiệt, một đêm ngủ say.
Một đoạn thời gian rất dài, Trần Tuần đã trở thành một phần trong sinh hoạt của cô.
Nhưng giờ phút này, trong đầu Trịnh Đinh Đinh hiện lên cặp mắt kia của Ninh Vi Cẩn.
Cô né tránh bàn tay của Trần Tuần.
Trần Tuần cau mày, khuôn mặt anh tuấn xuất hiện một chút thần sắc ngoài ý muốn.
Cô thế mà lắc đầu.
Tác giả có lời muốn nói: nghịch nghịch cái vòng đẹp, Đinh Đinh không chọn học trưởng Trần, trên căn bản rõ ràng là học trưởng Trần không bỏ được Ôn Tử Hinh, Ôn Tử Hinh sẽ luôn là cái bóng vô hình bên cạnh anh ta.
Giáo sư Ninh cười lạnh: chỉ vì điều này?
Bỏ qua cái vòng đẹp, móng vuốt chộp lấy đôi chân dài của giáo sư Ninh: dĩ nhiên cũng có một nguyên nhân là vì ngài ....
Một giây kế tiếp cả cái vòng bị ném vào thùng rác.
Đêm mưa gió thời gian chờ đèn đỏ dường như dài hơn, cần gạt nước càng không ngừng gạt cửa kính, thế giới bên ngoài hỗn độn một mảnh, trong lòng Trần Tuần có chút không kiên nhẫn.
Anh ta không ngờ Trịnh Đinh Đinh sẽ cự tuyệt mình, hơn nữa còn là hoàn toàn cự tuyệt, anh ta cho rằng xử lý xong mọi chuyện liên quan đến Ôn Tử Hinh, trở về tìm Trịnh Đinh Đinh giải thích rõ, Trịnh Đinh Đinh sẽ hiểu, lại không nghĩ tới trong thời gian ngắn này Trịnh Đinh Đinh lại quen biết một người đàn ông khác.
Hai tay anh ta đặt nhẹ trên tay lái, ánh mắt ngày càng sâu, anh ta không biết Trịnh Đinh Đinh cự tuyệt anh ta là vì người đàn ông kia, hay là bởi vì có nguyên nhân khác, ví dụ như Ôn Tử Hinh.
Ôn Tử Hinh, anh ta và cô ta không có khả năng tiếp tục. Nếu như không phải có chút áy náy đối với cô ta, nếu như không phải bởi vì tâm trạng cô ta bất thường, anh ta sẽ không ở lại đó thời gian dài chăm sóc cô ta như vậy.
Năm đó lời nói lạnh lùng của mẹ Ôn trên bàn cơm đã khiến cho lòng anh ta khúc mắc, bên cạnh làm bạn tốt với Trịnh Đinh Đinh anh ta cảm thấy rất thoải mái, không phải là suy nghĩ của anh ta thay đổi, nhưng ba tháng này, không phải suy nghĩ chuyện công việc, không chịu áp lực, anh ta bình tĩnh lại, nghĩ nhiều nhất tới là Trịnh Đinh Đinh.
Trịnh Đinh Đinh lo lắng: “Vậy làm sao bây giờ?”
“Nếu như anh ấy gọi điện cho cậu, cậu khuyên anh ấy chú ý tới bản thân một chút, dù anh ấy ít khi nghe lời khuyên của người khác, nhưng tớ tin anh ấy sẽ nghe lời cậu.”
Trịnh Đinh Đinh nói một tiếng được.
Xế chiều hôm sau, Trịnh Đinh Đinh đến xưởng gia công đồ chơi phái nam phụ trách vẽ mẫu thiết kế đồ chơi quý sau, bận rộn đến hơn ba giờ, đột nhiên nhận được điện thoại của Ninh Vi Cẩn, thế nhưng đầu bên kia mãi không lên tiếng, rất ồn, mười giây sau lại cúp điện thoại, giống như không cẩn thận ấn nhầm số.
Tâm trạng Trịnh Đinh Đinh có chút lo lắng.
Nghỉ làm, Trịnh Đinh Đinh trở về gọi điện cho Ninh Vi Cẩn, đầu bên kia máy bận, cô tắt điện thoại, suy nghĩ cái gì đó.
Sau khi Trịnh Đinh Đinh bắt một cái xe đến thẳng bệnh viện, lúc đến bệnh viện đã gần sáu giờ, cửa phòng bệnh đại sảnh đã đóng cửa, cô đi đường vòng tới phòng cấp cứu, tìm hộ lý hỏi cô ấy có biết bác sĩ Ninh Vi Cẩn trong bệnh viện không?”
“Giáo sư Ninh a?” Hộ lý suy nghĩ một chút, quay đầu hỏi một người hộ lý khác, “Tiểu X, giáo sư Ninh khoa ngoại các cậu về chưa?”
Cô hộ lý đang cầm khay trả lời: “Chưa đâu, ngoại khoa khoa ngực mấy ngày nay có rất nhiều bệnh nhân, hai tổ bác sĩ cũng bận rộn không về được, chứ đừng nói là giáo sư Ninh, anh ấy từ trước đến nay luôn là người ở lại cuối cùng.”
Trịnh Đinh Đinh hỏi tầng lầu khoa Ninh Vi Cẩn trực, sau đó đi lên.
Đến tầng bảy, Trịnh Đinh Đinh tìm được phòng làm việc của bác sĩ, nhìn thấy trong phòng làm việc rộng rãi có ba bác sĩ, cô nhìn một cái liền nhận ra Ninh Vi Cẩn, anh đang ngồi dựa vào bàn làm việc đầu tiên bên cạnh cửa, đưa lưng về phía cô, nói chuyện cùng một gia đình người phụ