XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cạn Người Không Biết

Tình Cạn Người Không Biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2127 lượt.

thể cảm nhận được em đáp lại, rất nhiệt tình.”
“……”
“Chẳng lẽ không đúng?” Ninh Vi Cẩn tiếp tục phân tích, giọng nói lạnh lùng, “Em nhiệt tình hung hăng cắn anh một cái, sau đó biểu hiện cơ thể em anh cũng nhìn thấy rất rõ ràng, em đừng phủ nhận đó không phải em?”
“Ninh Vi Cẩn, anh quá, quá, quá tự cho là mình đúng.” Trịnh Đinh Đinh có chút thẹn quá hóa giận.
“Cám ơn em động viên, con người lúc cần thiết thì phải mạnh mẽ biết rõ sức lực của mình.” Ninh Vi Cẩn nói, “Nhất là đối với người phụ nữ mình thích.”
“……”
“Nếu như không chịu thừa nhận, anh có thể thử lại một lần nữa.” Ninh Vi Cẩn đến gần Trịnh Đinh Đinh, đưa tay, định bưng lấy mặt Trịnh Đinh Đinh.
Trong đầu hiện lên khung cảnh đêm đó, Trịnh Đinh Đinh thất kinh, liền lùi lại hai bước.
“Quên đi, anh cũng không muốn làm người khác khó chịu.” Ninh Vi Cẩn lịch sự dừng bước, thu hồi tay lại, duỗi hai bên người, nhanh chóng nói, “Dù sao sau này cũng có cơ hội.”
“……”
Tác giả có lời muốn nói: Buổi trưa trang web bị hack, không up được, bây giờ đang sửa chữa, còn hẹn sẽ thêm V đổi mới ^^
------
Giáo sư Ninh ngày hôm qua xuống xe lý do rất rõ ràng khiển trách, Đinh Đinh lần nữa bị ăn sống nuốt tươi, giáo sư Ninh yêu cầu vòng vo, bất động thanh sắc dè dặt trấn an.
Trọng điểm chương này là:
1. Học trưởng Trần trở lại, ý đồ muốn nối lại tình xưa?
2. Giáo sư Ninh dụ dỗ?
3. Giáo sư Ninh gắp nấm hương thành tháp?
4. Giáo sư Ninh ra vẻ đạo mạo phân tích.
5. Giáo sư Ninh ám hiệu còn nhiều thời gian?
6. Giáo sư Ninh…
(Học trưởng Trần tồn tại cảm giác không thể không mất đi)






Buổi tối, người giúp việc già nấu năm bát canh ăn khuya, Trịnh Đinh Đinh uống một bát, lúc ngủ trên sống lưng toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
Có lẽ là lạ giường, Trịnh Đinh Đinh trằn trọc trở mình mất ngủ, cho đến bên tai nghe được tiếng ho khan nhỏ, cô đứng dậy xuống giường, vừa mở cửa nhìn, Ninh Vi Cẩn đang đứng ở cầu thang hút thuốc lá.
“Ninh Vi Cẩn?” Trịnh Đinh Đinh nhẹ giọng.
Ninh Vi Cẩn xoay người, nhìn Trịnh Đinh Đinh, giọng nói có chút khàn khàn: “Không ngủ được?”
Trịnh Đinh Đinh gật đầu: “Đã trễ thế này, anh còn hút thuốc lá sao?”
“Tại sao?” Ninh Vi Cẩn hỏi ngược lại.
“Thầm mến quá lâu, sẽ trở thành thói quen, sẽ có lúc không muốn nói ra. Huống chi anh ấy chưa từng đáp lại em, em đoán nếu như em nói ra, anh ấy sẽ cự tuyệt, sau đó tránh em.”
“Vậy còn bây giờ?”
“Bây giờ?”
“Em bây giờ đối với anh ta là tình cảm gì.”
Trịnh Đinh Đinh thành thực lắc đầu một cái: “Em không biết, em không thể hoàn toàn quên anh ấy, nhưng trong lòng em biết rõ em và anh ấy là không thể nào.”
“Tại sao muốn thầm mến một người không thuộc về em?” Ninh Vi Cẩn hỏi.
Trịnh Đinh Đinh cười chua chát, vẫn thành thực nói: “Em không biết.”
Ninh Vi Cẩn đến gần cô, đưa tay cầm lấy cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào anh, bắt cô nhìn rõ rành đôi mắt rét lạnh lí trí cũng như bình tĩnh của anh.
“Nếu như tình cảm của em dành cho anh ta vẫn mãnh liệt như trước, vậy thì trực tiếp, kiên quyết đi tìm anh ta, cùng anh ta nói rõ ràng, nói em yêu anh ta.”
Trịnh Đinh Đinh kinh ngạc nhìn Ninh Vi Cẩn.
“Nếu như đã xác định rõ mình và anh ta không thể nào, vậy thì quên đi, đừng đem tâm tình dành cho anh ta một chút nào nữa, lãng phí thời gian.” Ninh Vi Cẩn trầm giọng, “Đạo lý đơn giản như vậy không phải là em không hiểu chứ, cho nên em còn ở đây do dự cái gì?”
“Em không có.”
“Không có?” Ninh Vi Cẩn nhẹ giọng, không nhìn thấy tí mâu thuẫn nào trong mắt cô , “Không có là tốt rồi.”
Ninh Vi Cẩn buông tay ra, trên cái cằm non mềm của Trịnh Đinh Đinh hiện lên dấu vân tay nhàn nhạt.
Có thể thấy được vừa rồi Ninh Vi Cẩn đã dùng bao nhiêu lực.
“Trở về phòng ngủ.” Ninh Vi Cẩn xoay người lại, móc ra bao thuốc lá, lấy ra một điếu, “Anh muốn yên tĩnh một mình.”
Trịnh Đinh Đinh trở về phòng, đóng cửa lại, nhịp tim đập rất nhanh, ánh mắt Ninh Vi Cẩn thật là sắc bén, ở trước mặt anh cô giống như kẻ ngốc, cô thở ra một hơi, cái cằm có chút đau, đưa tay lên vuốt vuốt.
*
Sáng sớm hôm sau, Trịnh Đinh Đinh mơ màng lật người, một bên cánh tay, không cẩn thận va vào cốc nước trên đầu giường, cạch một cái, cô “Hừ?” một tiếng, nhưng không mở mắt ra, tiếp tục ngủ.
Đến lúc cô mở mắt ra, cốc nước đã được đặt lại vị trí cũ trên đầu giường, nước trên sàn nhà cũng được lau sạch sẽ, Ninh Vi Cẩn đang đứng bên cạnh mép giường cô.
“Ninh Vi Cẩn, anh vào đây bằng cách nào?” Trịnh Đinh Đinh nhất thời tỉnh táo lại, kéo kéo chăn trên người.
“Lúc ở phòng bên cạnh nghe thấy tiếng động, cứ tưởng em rơi xuống giường.” Ninh Vi Cẩn nói, “Thật may là, rơi xuống chỉ là một cái cốc nhỏ.”
“Là thế à, thật vô ý quá. Nhưng anh bây giờ có thể ra ngoài được không?”
“Em không phải đang mặc quần áo sao, anh có thể nhìn thấy cái gì chứ?”
“………”Trịnh Đinh Đinh không nói gì ngồi dậy, nhẹ nhàng vén chăn lên, ngồi ở mép giường, mắt nhìn tất chân để bên trên cái đệm salon, cách mình rất xa.
Ninh Vi