Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342153
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2153 lượt.
sẽ tìm đủ mọi lý do để tránh né anh cho mà xem!"
"Em không có mà!" Trịnh Đinh Đinh suy nghĩ một chút rồi nói, "Anh biết em đang quen bạn trai mà, cho nên. . . . . "
"Bạn trai sao?" Giọng nói Trần Tuần trở nên nghiêm túc, "Anh nhớ lần trước em chỉ đi xem mắt, chứ không phải quen bạn trai mà!"
"Khác nhau ở chỗ nào chứ? Ít nhất hiện giờ em và anh ấy ở bên nhau rất tốt, cùng nhau nói chuyện, ăn cơm, rồi đi xem phim!"
"Chính là người đàn ông mà trong quán rượu đánh bài với anh sao?" Anh nhớ đến người đàn ông kia. Ánh mắt của đối phương khiến cho anh cảm thấy vô cùng không thoải mái.
"Ừ."
"Điều kiện anh ta không tệ!" Trần Tuần nói mà không hề có chút biểu cảm. "Nhưng mà, em và anh ta cũng chưa quen biết được bao lâu. Em thật sự hiểu rõ con người anh ta sao? Liệu có thích hợp với em hay không? Sao em lại vội vàng hẹn hò với anh ta như vậy chứ?"
"Đây không phải là chuyện rất bình thường sao? Hiện tại nam nữ quen biết nhau chính là qua xem mắt. Lần đầu gặp mắt tất nhiên là không biết nhau rồi, đừng nói gì là hiểu biết!"
Trần Tuần buông tay, để lại trên đùi, ánh mắt nhìn về phía trước, chậm rãi nói: "Anh thừa nhận anh không thích hắn ta, cũng không muốn thua!"
"Chỉ là bản tính hiếu thắng của đàn ông các anh đang tác quái thôi!" Trịnh Đinh Đinh cười nhạt, "Nếu như em không hẹn hò với anh ấy, vẫn một mình vậy thì sau khi trở lại anh sẽ không nói với em những lời thế đâu, vẫn sẽ đối xử với em như trước mà thôi. Yên tâm đi, anh không thua ai cả, trong chuyện tình cảm vốn dĩ không có chuyện thắng thua."
Trần Tuần mở bàn tay ra, ánh mắt rũ xuống nhìn xuống chỉ tay, nói từng chữ: "Không phải đâu! Ý anh nói là anh không muốn nhường em cho bất cứ người đàn ông nào!"
Trần Tuần một lần nữa quay đầu lại, đôi môi mỏng gần sát vành tai Trịnh Đinh Đinh, "Em hiểu chưa?"
Trịnh Đinh Đinh ngơ ngẩn, nhất thời không biết nên nói gì.
"Thật ra thì em không cần phải nói dối đâu, anh biết rõ người em thích là ai!" Ánh mắt Trần Tuần cực kỳ kiên định, "Nếu không em sẽ không ở bên cạnh anh lâu như vậy!"
Trịnh Đinh Đinh ổn định tâm trạng, khắc chế lại tâm tình của bản thân, hỏi ngược lại: "Tại sao anh lại chắc chắn rằng cả đời này em chỉ thích một người đàn ông?"
"Anh không thể chắc chắn, anh không tự đại như vậy!" Trần Tuần rũ mắt xuống, đưa tay vuốt đuôi tóc của Trịnh Đinh Đinh, "Nhưng mà, ít nhất anh chính là người đàn ông em dành tình cảm trong thời gian dài nhất, không phải sao?"
Những lúc tâm trạng Ôn Tử Hinh không được ổn định, đã từng nức nở chất vấn anh ta: "Trịnh Đinh Đinh kia vẫn một mực mơ tưởng đến anh. . . . . anh không biết sao? Nếu không vì sao suốt bốn năm đại học tại sao không có bạn trai chứ? Nam sinh theo đuổi cô ta cũng không ít đâu, bọn họ cũng đâu có kém cỏi gì. Nhưng tại sao cô ta vẫn cố làm ra vẻ dè dặt, bởi vì cô ta chỉ nghĩ đến anh mà thôi. Cô ta vẫn muốn chờ cơ hội để chen chân vào. Trần Tuần, bây giờ anh nói không biết tâm tư kia của cô ta chắc chắn là nói dối!"
. . . . .
Nếu những lời Ôn Tử Hinh nói là thật, thì Trịnh Đinh Đinh đã đợi anh ta hơn ba năm rồi.
"Không phải!" Vẻ mặt Trịnh Đinh Đinh cực kỳ lạnh lùng, rất nhanh mà phủ nhận lời nói của Trần Tuần, "Em không hề dành quá nhiều thời gian trong chuyện tình cảm với anh, anh cũng không cần phải chịu trách nhiệm với em đâu!"
"Không phải chịu trách nhiệm mà chính là nhu cầu của bản thân anh!" Trần Tuần tựa vào bả vai Trịnh Đinh Đinh, nhìn chai nước biển đang truyền vào tay, "Anh phát hiện không có em bên cạnh cuộc sống của anh thật chẳng thú vị! Anh rất nhớ những ngày tháng vui vẻ, thoải mái ở bên cạnh em. Hiện giờ, anh xác định, đó chính là nhu cầu của bản thân anh!"
"Tại sao bây giờ anh mới nói chứ?" Trịnh Đinh Đinh nghiêng đầu, nhìn gương mặt anh ta, "Tại sao trong suốt mấy năm qua, anh không nói cho em biết? Bây giờ anh mới nói những lời này, em cũng không dám chắc tình cảm bộc phát này là vì cái gì. . . . . Em cũng không thể đồng ý bởi vì em có. . . . . em có bạn trai rồi!"
Trần Tuần cau mày, không kịp chuẩn bị, khụ lên hai tiếng.
Nếu như anh thật sự có chút quý trọng em, yêu thích em, thì không phải đến bây giờ mới mở miệng. Nếu nói vì công việc quá bận rộn, không có thời gian nghĩ đến chuyện tình cảm thì những thứ này cũng không phải quan trọng gì rồi." Trịnh Đinh Đinh nói, "Điều quan trọng là tình cảm của anh với em cực kỳ ít ỏi, em đối với anh mà nói chính là có cũng được mà không có cũng chẳng sao!"
"Anh chàng bác sĩ kia thì sao chứ? Tình cảm của anh ta với em thì sâu đậm lắm sao?" Trần Tuần vội vàng hỏi vặn lại, "Sao em có thể khẳng định, đối với anh ta em không phải là người có cũng được mà không có cũng chẳng sao chứ? Xét cho cùng hai người mới quen biết nhau được bao lâu chứ?"
"Thật sự em và anh ấy mới quen biết không bao lâu, chưa nói đến tình cảm sâu đậm nhưng cảm thấy tình cảm giữa em và anh ấy rất thuần túy."
"Thuần túy sao?" Trần Tuần cười lạnh, "Thuần túy tìm một người đàn ông có điều kiện tốt để kết hôn, sống đến già, đây là ý của em sao?"
"Đây là mục tiêu của tấ