XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cạn Người Không Biết

Tình Cạn Người Không Biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342344

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2344 lượt.

ẩn không có hỏi gì thêm, bàn tay với ra đằng sau lấy một bọc đưa cho Trịnh Đinh Đinh.
“Bữa sáng?” Ngăn cách một lớp giấy bóng, vẫn thấy ấm ấm, Trịnh Đinh Đinh kinh ngạc
“Mở ra ăn đi.” (An: yêu anh Cẩn chết mất, cứ thế này thì làm sao mà An không yêu anh được cơ chú, hu hu, anh Cẩn ơi, hãy về đội của An )
Trịnh Đinh Đinh mở ra thìthấy, có một hộp cháo trắng, một phần bánh bao xá xíu, một phần bánh ngọt, còn một ly hồng trà vị cam, cô rất ngạc nhiên về bữa sáng phong phú này, hơn nữa lại còn ăn trước mặt Ninh Vi Cẩn.
“Nhìn anh làm gì?” Ninh Vi Cẩn nhàn nhạt nói, “Thừa dịp còn nóng nhanh chóng ăn đi.”
Trịnh Đinh Đinh cầm lấy một miếng bánh ngọt cắn một miếng, nói thẳng: “Không ngờ anh lại có hành động thân mật thế này.”
Ninh Vi Cẩn bình tĩnh tiếp thu lời khen, không thèm giải thíchthêm câu nào, lại càng không nói rõ chuyện này là ngoài ý muốn.
Tối hôm qua, Ninh Vi Tuyền không biết tốt xấu nhét hơn mười cuốn tiểu thuyết ngôn tình ngu xuẩn lên giá sách của anh, anh vốn đang định bỏ đi, trong lúc vô tình nhìn thấy một đoạn giới thiệu ngắn trên bìa một cuốn ‘Cô vô cùng nản lòng trước sự lãnh khốc cường thế của anh, cô trốn một lần, anh không nề hà ép sát một lần không để cô cách xa anh nửa bước, trừ bỏ tước vũ khí đầu hàng cô còn lựa chọn nào khác sao?’
Nnh Vi Cẩn suy nghĩ một hồi, mở cuốntiểu thuyết kia ra, tùy tiện nhìn vài tờ, thấy một đoạn: Nam chính tự mình đưa bữa sáng cho nữ chính tên Du Du, tâm lý Du Du lập tức thay đổi, có hình dung là ‘Một dòng nước ấm chảy vào trong lòng’, về sau thay đổi ấn tượng đối với nam chính, nảy sinh sự tín nhiệm, ỷ lại, nhớ nhung và ái mộ yêu thương.
Khép lại cuốn tiểu thuyết vứt sang một bên, Ninh Vi Cẩn đan hai bàn tay lại, suy xét khả năng của phương án này.
Sau đó liền có hành động như sáng nay.
Trịnh Đinh Đinh ăn rất ngon, cháo trắng ăn được hai phần ba, bánh ngọt ăn hai cái, bánh bao xá xíu ăn một cái. (An: ghen tỵ, tuyệt đối là ghen tỵ. Ông trời ơi, mau ném xuống một Ninh Vi Cẩn đè chết con đi!!!)
Sau khi bụng tràn đầy mỹ vị, Ninh Vi Cẩn đưa Trịnh Đinh Đinh đến trước cửa công ty, trước khi Trịnh Đinh Đinh xuống xe, anh dùng tay sửa lại phần tóc bị gió thổi loạn giúp cô.
“Thích bữa sáng không?”
Trịnh Đinh Đinh gật đầu.






Lúc Ninh Vi Cẩn kết thúc công việc thì đồng hồ vừa điểm tám giờ. Đi thang máy xuống khu nội trú ở tầng một. Vừa "Đinh" một tiếng sau khi cửa thang máy mở ra, anh liếc mắt đã thấy Trịnh Đinh Đinh ngồi trên ghế đợi ở đó không xa.
Cả người Trịnh Đinh Đinh miễn cưỡng tựa lưng vào ghế ngồi, tay ôm chặt túi, mắt nhìn về phía trước, không biết đang nghĩ gì.
Giống như cảm nhận được ánh mắt nhìn về phái mình, Trịnh Đinh Đinh quay đầu thì thấy Ninh Vi Cẩn, từ từ đứng dậy đi đến gần anh.
"Anh ăn cơm chưa?" Trịnh Đinh Đinh hỏi.
"Chưa!" Ninh Vi Cẩn nhìn đồng hồ, "Vẫn bận đến giờ mà!"
"Để ý!" Ninh Vi Cẩn buông đũa xuống, đẩy chén đĩa sang bên cạnh, "Bởi vì đối tượng mà em nhiệt tình là người em yêu!"
Trịnh Đinh Đinh cũng không ăn vô nữa, buông thìa xuống, thẳng thắn: "Anh để ý là điều hợp lý. Em giải thích chuyên này với anh cũng chỉ có ý hiện giờ em coi anh ấy là bạn bè bình thường! Chỉ như vậy thôi!"
"Đêm hôm khuya khoắt một cô gái lại đi đến chăm sóc một người đàn ông bị bệnh một cách tỉ mỉ như vậy. . . . . " Giọng nói Ninh Vi Cẩn cực kỳ lạnh nhạt giống như đang phân tích, không hề mang theo bất cứ tâm tình gì, "Vậy thì quan hệ giữa cô gái đó và anh chàng kia không thể đơn giản là bạn bè bình thường được!"
Trịnh Đinh Đinh bị đuối lý không biết nói gì nữa.
"Trịnh Đinh Đinh! Tôi đã nhắc nhở em rồi. Nếu như em còn thích anh ta thì phải bất chấp tất cả đi tìm và nói rõ tất cả. Nhưng nếu em buông tay thì em phải cắt đứt hoàn toàn." Dưới ánh đèn, tròng mắt Ninh Vi Cẩn lạnh thêm vài phần, "Lý do là em đang do dự, chần chờ!"
Ninh Vi Cẩn luôn có bản lĩnh như thế. Giọng nói không nặng không nhẹ, chậm rãi nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác không có chỗ trốn. Khí thế này khiến Trịnh Đinh Đinh có cảm giác khẩn trương. Đặc biệt là bây giờ, lúc cảm xúc của anh không hề tốt, nói chuyện lại càng không chừa mặt mũi cho ai.
"Em không do dự!" Trịnh Đinh Đinh yên lặng một chút rồi nói tiếp, "Em chỉ không xử lý được tốt thôi!"
"Bởi vì em với còn tình cảm với hắn ta. Đây chính là bản chất của vấn đề!" Ninh Vi Cẩn hời hợt nói, "Em vẫn không buông được!"
Anh nói xong, cầm ly nước quơ quơ rồi uống một ngụm.
Không khí lúc này chợt lãnh đến nỗi kết băng lại. Trịnh Đinh Đinh bất đắc dĩ không nói một lời nào.
. . . . .
Bữa ăn tối kết thúc không hề vui vẻ chút nào. Rời khỏi nhà hàng thì lúc đền điện cũng sáng trưng rồi. Trịnh Đinh Đinh đề nghị đi dạo xung quanh một chút.
Đây chính là khu trung tâm thành phố. Ráng chiếu phản chiếu lên các tòa nhà tạo thành những chùm sáng rực rỡ. Loáng thoáng có tiếng nói cười khiến cho không khí càng thêm náo nhiệt.
Bọn họ đi song song với nhau. Thỉnh thoảng Trịnh Đinh Đinh lại nghiêng đầu li