Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cạn Người Không Biết

Tình Cạn Người Không Biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342136

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2136 lượt.

sau một bước: "Nhưng bây giờ em không cần nữa. Em nói rồi, em đã có bạn trai, sau này anh cũng đừng nói những điều này với em nữa!"
"Cũng vì anh đến thành phố N chăm sóc cô ấy, không để ý đến em mà em không để ý đến anh nữa sao?" Giọng nói Trần Tuần trở nên lạnh lùng, "Chọn một người đàn ông quen biết mới được mấy tháng, tình cảm càng lúc càng sâu đậm, lấy kết hôn làm tiền đề? Đinh Đinh, em làm như thế anh cảm thấy không cam lòng!"
"Nếu như anh hi vọng chúng ta vẫn còn là bạn bè bình thường vậy thì từ bỏ ý định này đi!" Trịnh Đinh Đinh trịnh trọng nói, "Em sẽ không quan tâm đến anh nữa!"
Câu nói này chẳng khác gì lưỡi dao găm vào lồng ngực Trần Tuần.
"Không quan tâm đến anh nữa sao?" Khóe môi Trần Tuần cười nhạt, "Tình cảm của em với anh ta đã sâu đậm đến thế rồi sao?"
Anh ta vừa nói, vừa tiến lại gần cô hơn, tròng mắt đen trùng xuống, cho đến khi Đinh Đinh cảm thấy mùi rượu của anh bao phủ cả người cô, anh mới lên tiếng, giọng nói có vài phần buồn bã, mang theo ý dò xét: "Vậy em nhìn thẳng vào mắt anh đi, nói với anh là em thích anh ta, không phải anh ta thì không thể, để anh hoàn toàn hết hi vọng đi!"
"Em thích anh ấy. . . . . "
Trịnh Đinh Đinh còn chưa nói hết, những lời còn lại đã bị Trần Tuần nuốt hết.
Anh ta không cho phép cô nói tiếp. Anh không cho cô có cơ hội này. Anh cự tuyệt nghe câu trả lời chắc chắn như vậy, câu trở lời khiến anh thật sự phiền
chán.
Đáp lại anh là Trịnh Đinh Đinh dùng sức đẩy anh ra.
Anh ta không hề đề phòng, bị cô đẩy ra trên ghế salon.
"Trần Tuần, anh say rồi!" Trịnh Đinh Đinh trách cứ, "Bây giờ em gọi điện cho Đại Miêu giục cậu ấy đến đón anh!"
"Anh không say!" Trần Tuần ngửa đầu, giọng nói có vài phần cô đơn, tròng mắt lại lạnh như băng, "Anh biết mình đang làm gì. Anh muốn hôn em, anh muốn em. Anh thật sự ghen tị với anh ta. Tại sao anh ta lại thừa lúc anh không có ở đây mà tiếp cận em chứ? Anh có gì tốt hả? Xét về thời gian, hai chúng ta ở bên cạnh nhau lâu như vậy. Mà bây giờ anh lại không có tư cách cùng anh ta cạnh trah công bằng. . . . . Đinh Đinh, em thử nói xem làm sao anh chấp nhận được đây?"
Trịnh Đinh Đinh cúi người, cầm điện thoại gọi điện cho Đại Miêu. Đầu dây bên kia chỗ Đại Miêu cực kỳ ồn ào, giống như đang trong bar náo nhiệt. Qua một hồi lâu, cậu ta mới nghe rõ giọng cô.
"Hiện giờ tôi không đi được mà. Thật sự đó, không bằng để anh ấy ngủ lại nhà cô một đêm đi!"
"Không được!" Trịnh Đinh Đinh lên tiếng, lần đầu tiên cô thấy tức giận như vậy. "Trương Hạo Vanh, cậu lập tức đến đây ngay cho tôi. Đưa anh ấy về nhà, nếu không qua 12 giờ đêm tôi sẽ trực tiếp đuổi anh ấy ra khỏi nhà đó!"
Lần đầu tiên cô có cảm giác đề phòng Trần Tuần.
Trần Tuần chậm rãi nhắm mắt lại, hai cánh tay khoác lên ghế salon, chân thả lỏng.
Trịnh Đinh Đinh hận không thể đập nát điện thoại cho hả giận.
"Yên tâm đi, anh sẽ không đụng vào em đâu!" Trần Tuần cười, "Anh thừa nhận có ham muốn chiếm được em. Nhưng anh sẽ kìm chế, anh không phải loại đàn ông suy nghĩ bằng thân dưới đâu cho nên em an toàn!"
Trịnh Đinh Đinh vẫn nhìn anh đầy cảnh giác. Trần Tuần không nói thêm gì nữa, giống như đã ngủ say. Trịnh Đinh Đinh vòng qua ghế salon vào phòng tắm rửa tay.
"Trong lúc học đại học, em vẫn không có bạn trai. Anh nhớ là có không ít nam sinh trong trường theo đuổi em, tại sao thế?"
Trịnh Đinh Đinh dừng bước, nghiêng đầu, gằn từng chữ một: "Từ lâu em đã có người trong lòng rồi đúng không? Nếu như anh đoán không lầm thì người đó vẫn là anh!"






Trịnh Đinh Đinh dừng bước, quay đầu nhìn anh ta. Trong nháy mắt sắc mặt có chút hoảng hốt. Lần này, cô không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.
"Thật sự là anh đúng không?!" Trần Tuần trầm giọng nói.
"Hiện giờ nói lại chuyện đã qua có ích gì sao?" Trịnh Đinh Đinh thản nhiên nói. "Khi còn học đại học, em có bạn trai hay không cũng là tự bản thân em quyết định, không liên quan gì đến anh. Trần Tuần anh đừng nghĩ quá nhiều."
Trần Tuần rũ tròng mắt xuống, sắc mặt từ từ bình tĩnh trở lại, "Có lẽ là anh suy nghĩ nhiều rồi. Nhưng dù thế nào anh không thể tin được, chỉ trong mấy tháng đã bị em gạt sang một bên."
Đây là lần đầu tiên anh ta ở trước mặt Trịnh Đinh Đinh bộc lộ vẻ ảm đạm như vậy. Giống như một cậu bé mất đi món đồ chơi yêu thích, vừa không nỡ, không cam lòng, còn cả có chút tiếc nuối.
Cậu ta xoay người, nhìn thấy Trần Tuần đang ngồi trên ghế. Trong không khí phảng phất hương mùi rượu không thể tiêu tan.
"Chỉ có mấy tháng thôi mà anh đã bị em gạt sang một bên!" Lời của anh ấy vẫn quanh quẩn trong đầu cô.
Cô đã ở bên anh đã gần mười năm nay.
Rốt cuộc là người nào đào thải người nào đây? Nhưng những điều này không quan trọng nữa. Điều quan trọng là hiện tại và tương lai. . . . .
Sáng sớm hôm sau, Túc Minh Quyên mang theo hai túi đồ tới nhà. Trịnh Đinh Đinh còn đang ngái ngủ đánh răng, Túc Minh Quyên nấu canh trong phòng bếp.
Trịnh Đinh Đinh vừa rửa mặt xong đi ra ngoài đã nghe thấy tiếng quát củ