XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cạn Người Không Biết

Tình Cạn Người Không Biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342131

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2131 lượt.

o rồi quay lại nói cho anh biết.
Cậu thực tập sinh bị giáo sư Ninh quang minh chính đại đuổi khỏi phòng làm việc. Vậy nên hiện giờ trong phòng chỉ có Ninh Vi Cẩn cùng Trịnh Đinh Đinh mà thôi.
Trịnh Đinh Đinh đang cúi đầu nhìn tiểu Ô Quy trên chiếc túi, cổ tay đột nhiên bị người bên cạnh nắm lấy. Lúc cô ngẩng đầu lên thì thấy Ninh Vi Cẩn đang chăm chú nhìn mình.
"Ngồi lại gần đây một chút!" Anh nhỏ giọng nói.
Trịnh Đinh Đinh xích ghế lại ngồi gần cạnh anh.
Ninh Vi Cẩn buông cổ tay cô ra, bàn tay đặt trên bả vai, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vén mái tóc dài của cô ra sau. Sau đó bắt đầu nghịch ngợm vành tai tinh xảo của Trịnh Đinh Đinh.
"Buổi hẹn hôm qua thật sự là không thoải mái lắm!"
"Ừm. . . . . ?"
Anh vẫn tiếp tục nghịch ngợm vành tai của cô, giọng nói cực kỳ thản nhiên: "Lúc về nhà có nhớ anh hay không?"
". . . . . Ừm?"
"Anh hỏi lúc về nhà em có nhớ anh không?" Giọng nói của người nào đó nhẹ nhàng như nước.
". . . . . Có chút."
"Chỉ có một chút?" Âm cuối khẽ lên cao, tỏ vẻ bất mãn.
"Nếu so với một chút thì nhiều hơn một tẹo nha!"
"Rất tốt!" Anh nói, "Đợi hết bận, anh sẽ bù đắp lại cho em!"
Trịnh Đinh Đinh ngượng ngùng, cố gắng ngăn chặn đề tài này: "Anh chú ý nghỉ ngơi. Phải đặt chuyện giữ gìn sức khỏe lên trên hết."
"Yên tâm, thể lực của anh luôn dồi dào!"
". . . . . "
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình. Dựa vào góc độ của ba Đinh cho ta thấy một điều. Nam nhân lúc mà khó chịu thì bộc phát thật đáng sợ. Đinh Đinh nên chuẩn bị tâm lý thật tốt!
Thật ra thì giáo sư Ninh rất muốn ăn thịt Đinh Đinh ở trong phòng làm việc. Nhưng vì bảo toàn danh dự, nên phải kiềm chế dục vọng. Đành phải nghịch vành tai của cô mà thôi.
Dĩ nhiên, nghịch tai thật ra cũng vô cùng tà ác rồi.
Đinh Đinh, không nên đề cập đến thể lực của giáo sư Ninh.






Ninh Vi Minh theo lời dặn của Ninh Vi Cẩn, lái xe tới bệnh viện đón Trịnh Đinh Đinh. Trên đường trở về, Ninh Vi Minh còn trêu ghẹo: "Trong ấn tượng của em, đây là lần đầu tiên anh ấy để ý đến một cô gái như vậy đó!"
Trịnh Đinh Đinh: "???"
"Nói thật, trước kia em đã từng hoài nghi anh ấy chán ghét phụ nữ. Hơn nữa, trong suốt mấy năm đi học, ngay cả việc chủ động nói chuyện. Đại đa số đều là nữ sinh chủ động bắt chuyện. Còn anh ấy chỉ không thay đổi sắc mặt nói một câu, có chuyện gì sao?" Ninh Vi Minh lắc đầu, "Thật không nghĩ tới, anh ấy cũng sẽ có ngày hôm nay."
Trịnh Đinh Đinh nghe vậy trong lòng cảm thấy ấm áp, rất tự nhiên mà hỏi: "Vậy anh ấy chưa yêu ai bao giờ sao?"
"Cái này em không chắc chắn lắm. Nhưng mà em đoán tầm chín mươi phần trăm là không có. Với tính cách khó chịu như thế, liệu có ai chịu nổi chứ? Chỉ cần biết việc suốt một năm nay anh ấy đi xem mắt liên tục gặp thất bại là biết rồi. Hiện giờ phụ nữ là phải chiều chuộng, dù người ta có thích hắn như thế nào cũng sẽ không làm mặt nóng dán vào cái mông lạnh. Mà anh ấy luôn không để mặt mũi cho đối phương. Nhiều lần làm cho nhà gái không biết phải làm sao. Sau đó, khi nhắc lại chuyện này với anh ấy, thì anh ấy cư nhởn nhơ." Ninh Vi Minh vừa nói vừa nhìn sang Trịnh Đinh Đinh. "Nói cho chị biết coi như chỉ là người xả thân vì nghĩa. Chị thu phục được anh ấy rồi, vậy thì anh ấy cũng không có thời gian đi hành hạ người khác.
Một buổi tối, Ninh Vi Cẩn và Trịnh Đinh Đinh đang ăn cơm tại một nhà hàng gần bệnh viện. Ninh Vi Cẩn lấy từ trong túi áo một chiếc thẻ ngân hàng mới tinh, đưa cho Trịnh Đinh Đinh.
"Đây là cái gì?" Sau khi cầm lấy, Trịnh Đinh Đinh tò mò hỏi.
"Anh đã làm thẻ mới cho em. Mật mã là 794521. Trong đó có một khoản tiền, em lấy mà mua những thứ mình thích." Ninh Vi Cẩn nói, "Sau này, mỗi tháng anh cũng chuyển vào thẻ một khoản, coi như là tiền tiêu vặt của em."
"Tiền tiêu vặt?" Trịnh Đinh Đinh lặng thinh. Sau khi phản ứng kịp thì mới biết ý anh nói bồi thường là cái này.
"Sao vậy?" mười ngón tay Ninh Vi Cẩn đan vào nhau, ngưng mắt nhìn cô, "Em có gì thắc mắc sao?"
Trịnh Đinh Đinh suy nghĩ một chút rồi nói: "Hiện tại em cũng đâu có thiếu tiền. Nếu như anh muốn tặng quà cho em thì có thể chọn ngày lễ nào đó mà. Bình thường không cần tốn nhiều tiền vì em như vậy!"
Ninh Vi Cẩn vươn tay cầm chiếc bình, rót cho mình một cốc nước, nhàn nhạt nói: "Em từ chối đồ bối thường từ anh sao?"
"Bởi vì em không cần thứ đặc biệt như vậy để bồi thường lại mà!"
"Cái này cũng không có gì đặc biệt, bạn gái yêu cầu người yêu mình tiền tiêu vặt, điều này rất hợp lý!" Ninh Vi Cẩn uống một ngụm nước, mười ngón tay thon dài lại đan vào nhau, không nặng không nhẹ mà nói thêm, "Nếu như em từ chối hoặc cố gắng vạch rõ ranh giới với anh. Anh thật sự sẽ không vui đâu!"
"Nhưng cách anh làm khiến cho em nghĩ đến — " Trịnh Đinh Đinh nghiêm túc nhìn Ninh Vi Cẩn, quyết định nói thẳng, "Bao nuôi!"
"Bao nuôi?" Ninh Vi Cẩn cân nhắc một chút. Anh hơi nhíu mày một chút, thản nhiên như thường, "Nếu nói bao nuôi cũng không tồi!"
". . . . . "
"Bao nuôi một người như em, anh vẫn còn