Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341901

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1901 lượt.

papa cũng không trả lời!” Nhạc Bằng cảm thấy mình thật đáng thương, uỷ khuất khóc lên.
Đồng Đồng nghe thấy tiếng khóc, đau lòng nói: “Nhạc Bằng đừng khóc, mẹ sẽ đến, đừng khóc, mẹ đến ngay đây!”
Đồng Đồng vội vội vàng vàng ngắt điện thoại.
“Gì thế?” Bà Lê hỏi
“ Nhạc Bằng khóc, Lôi Dương bị ốm không có ai chăm sóc, hôm nay lại không đến nhà trẻ”
Bà Lê bất mãn nói: “hôm qua sao con không đem Nhạc Bằng về luôn?”
“Mẹ, mẹ biết mà, mặc dù Nhạc Bằng tuổi nhỏ nhưng cũng đã biết nhận biết rồi, hôm qua nó muốn về với bố nó!”
“Thôi được, vậy hôm nay con đưa Nhạc Bằng về đây đi, mẹ lo lắm!”
Đồng Đồng đã đi đến trước cửa, vội vàng nói: “Dạ, con đi trước đã mẹ!”
Lôi Dương thật sự bị bệnh, anh bị sốt cao nằm trên giường!
“Nhạc Bằng , papa bị bệnh có gọi bác sĩ khám chưa?”
Nhạc Bằng quỳ bên cạnh giường Lôi Dương, ánh mắt cậu bé chăm chú nhìn anh, cúi đầu nói: “Có ạ, Nhạc Bằng bị bệnh đều do ông Trương khám bệnh cho!”
“ Ông Trương » , chính là vợ chồng Ôn Lam.






Bạn đang đọc truyện tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !
*****
“Mẹ, con muốn đến chỗ mẹ ở chơi, mẹ đến đón con được không?” Buổi chiều Nhạc Bằng gọi điện cho Đồng Đồng.
“Papa đâu?” Đồng Đồng cảm thấy để Lôi Dương đưa con đến chỗ cô vẫn hay hơn, cô không muốn đối mặt với Lôi Dương một mình, tâm trạng cô sẽ rất dễ thay đổi.
“Papa có uống rượu ạ !” Nhạc Bằng vừa nói nhỏ vừa thở dài một tiếng.
Đồng Đồng nghe nhạc bằng thở dài lại càng trở nên lo lắng, anh uống rượu làm sao chăm sóc được Nhạc Bằng, Đồng Đồng vội nói: “Nhạc Bằng chờ mẹ đến đón con nhé!”
“Vâng, con chờ mẹ!” Nhạc Bằng ngắt điện thoại.
Cao Dã đi đến quầy rượu trong nhà Lôi Dương đứng uống 2 ly sau đó nói: “Uống một ly đi!”
Lôi Dương nhận lấy ly rượu liếc Cao Dã một cái nói: “Cậu hôm nay có vẻ nhàn rỗi nhỉ!”
“Tớ bận nhiều việc lắm ấy, nhưng mà ông chủ là cậu chả làm việc nên tớ là cổ đông cũng nên đến quan tâm một chút!” nói xong Cao Dã cạn ly với Lôi Dương.
Cao Dã vừa đưa vừa đẩy, Lôi Dương nói xong đưa ly cho Cao Dã nói: “Ly nữa!”
“Nhóc xấu xa!” Cao Dã đón lấy ly rượu rót thêm cho Lôi Dương cốc nữa.
Lúc này chuông cửa vang lên.
Cao Dã buông ly rượu nói: “Tớ đi mở cửa!”
Lôi Dương lại uống tiếp ly rượu, vẫn nằm trên sô pha.
“Là cô à! Đồng Đồng” Cao Dã có vẻ cực kì bất ngờ khi thấy Đồng Đồng, nghiêng người qua nhường đường cho cô: “Mời vào, mời vào!”
Đồng Đồng gật đầu chào rồi đi vào, thấy Lôi Dương say nằm trên sô pha, cô đứng chỗ trống của căn phòng nói: “Tôi đến đón Nhạc Bằng qua ở vài ngày!”
Rồi mới đi đến phòng của Nhạc Bằng.
“Mẹ, mẹ đến rồi ạ!” Nhạc Bằng nhìn thấy Đồng Đồng cười rạng rỡ.
“Nhạc Bằng, đang làm gì vậy?” Đồng Đồng nhìn thấy Nhạc Bằng xong trên mặt cô hiện rõ nét tươi cười.
“Con đang học bài!” Nhạc Bằng thả bút xuống đi đến cạnh bàn rót chén nước đưa cho Đồng Đồng : “Mẹ uống nước!”
“Nhạc Bằng ngoan quá, chuẩn bị cho mẹ à?” Đồng Đồng ngồi trên chiếc giường nhỏ của Nhạc Bằng.
“Là chú Cao Dã cho Nhạc Bằng đấy, Nhạc Bằng cũng muốn cho mẹ uống!” Nhạc Bằng hiện lên nụ cười khờ dại mà ngọt ngào.
Đồng Đồng uống nước xong nhìn quanh sau đó mới lại nhìn Nhạc Bằng, đứng lên đặt chén nước xuống nói: “Chúng ta đi thôi! Bà ngoại làm đồ ăn ngon chờ mình đấy!”
“Mẹ chờ con một chút!” Nhạc Bằng nói xong chạy ra ngoài.
Nhạc Bằng nắm chặt tay Cao Dã cho Cao Dã cúi thấp xuống mới ghé vào tai anh nói: “Chú ơi, chúng ta có phải nên đi rồi không!”
Cao Dã bế bổng Nhạc Bằng lên nói: “Nhạc Bằng giỏi quá, chú dẫn cháu đi chơi!”
“Khốn kiếp, cậu thả gì vào rượu!” Lôi Dương cả người nóng hừng hực ngồi dậy
Còn Cao Dã thì đã bế Nhạc Bằng ra khỏi biệt thự rồi đóng cửa lại.
Ngồi trên xe nhạc bằng vẻ suy tư nói: “Chú ơi, nhìn papa có vẻ khó chịu quá!”
“Yên tâm đi! Có mẹ cháu ở đấy thì không thành vấn đề!” Cao Dã vỗ ngực rồi mới lái xe đi!
Đồng Đồng đợi Nhạc Bằng một lúc, mãi không thấy cậu bé nên cô mới ra ngoài tìm, không ngờ lại có một cảm giác rất kì lạ.
Cả người cô mệt mỏi nóng rực, thân thể khó chịu, Đồng Đồng ôm đầu đi ra ngoài.
Đồng Đồng có chút mệt mỏi mất đà mà ngã xuống, ngay lúc đó cô cảm giác được một vòm ngực nóng rực ôm lấy cô.
Hai cơ thể nóng bừng trong nháy mắt áp lại với nhau, đôi mắt Đồng Đồng mơ màng nhìn Lôi Dương đang ôm cô.
Trên khuôn mặt anh ngập tràn tình ý, ánh mắt cuồng loạn giống như một con mãnh thú kì lạ nhìn chằm chằm vào cô. Còn thân thể anh dường như cũng khát vọng ôm chặt lấy cô.
Thế nhưng ý thức cô bảo phải đẩy Lôi Dương ra, Đồng Đồng cố gắng khiến mình tỉnh táo lại một chút rồi cố gắng thoát khỏi vòn