Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341898
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1898 lượt.
Hai khái niệm len lỏi giữa tâm trí của Đồng Đồng !
Đồng Đồng phiền lòng ý loạn về tới nhà, bố mẹ cô hình như đang ngủ, cô lặng lẽ về phòng không muốn kinh động bất cứ ai.
“Em về rồi à !” Một giọng nói truyền tới từ bóng đêm. Tiếp đến ánh đèn chiếu sáng phòng của cô.
Là viễn hàng, anh đang ngồi trên sô pha nhìn thẳng vào cô.
“Sao anh vẫn chưa ngủ!” Đồng Đồng không biết nên đối mặt với Viễn Hàng như thế nào!
Viễn hàng đến gần nâng cằm cô lên, đôi mắt sáng ngời của anh chăm chú nhìn cô.
Viễn hàng dời khỏi cằm cô, tay anh vuốt ve cổ cô.
“Đây là gì, dấu hôn à, hai người ở với nhau sao?” Trong giọng nói ngoài phẫn nộ, tức giận còn có thương đau.
Đồng Đồng cúi đầu nhìn mới phát hiện trên cổ mình lưu lại vố số dấu hôn, là lúc Đồng Đồng và Lôi Dương ở bên nhau để lại.
Sự thật chính là như vậy, cô có thể giải thích cái gì nữa, Đồng Đồng bình tĩnh nói: “Vâng, em và anh ta xảy ra chuyện như vậy, nhưng không phải em tình nguyện, xin lỗi anh!”
Đồng Đồng nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của Viễn Hàng mất đi ánh sáng chỉ còn lại một màu ảm đạm, người đàn ông đã che chở cô suốt năm năm này nhất định đang rất khó chịu, rất khổ sở! nhưng cô thật sự không mong muốn như vậy.
“Hắn cưỡng ép em? Anh đi giết hắn!” Viễn Hàng buồn giận nói. (ve: =)), đúng giọng đại ca xã hội đen rồi nhá )
“Viễn Hàng, không phải như anh nghĩ đâu!”
Viễn Hàng thương tâm buồn giận nói: “Đó cái chết tiệt gì! Vì sao em lại ở với hắn, vì sao một tên đàn ông đã làm tổn thương em lại có thể chạm vào em, vì sao anh lại không thể, vì sao anh chạm một chút cũng không thể!”
Đồng Đồng không đành lòng nói: “Viễn Hàng, đừng như vậy được không! Em đã khổ lắm rồi, xin anh đừng như vậy nữa được không.”
Trên khuôn mặt của Viễn Hàng tràn ngập thương đau, cúi đầu nói: “Đồng Đồng, cùng anh rời khỏi đây được không!”
“Viễn Hàng, không, em không thể đi, em đi rồi Nhạc Bằng làm sao bây giờ, ba mẹ em làm sao bây giờ. Em yêu mọi người, em không thể rời bỏ mọi người!”
“Chúng ta có thể mời luật sư đòi quyền nuôi dưỡng đứa bé!”
“Nhưng nếu như vậy Nhạc Bằng sẽ bị tổn thương! Hơn nữa anh nhìn xem, bố mẹ em đã lớn tuổi rồi, không muốn chuyển đi đâu nữa.”
Viễn Hàng bi ai nói: “Vậy còn anh, em có nghĩ đến anh không, anh cũng rất khổ sở, người phụ nữ anh yêu nồng nồng cháy cháy với người đàn ông khác, em có hiểu cảm giác của anh không?”
Đồng Đồng thống khổ nói: “Vậy anh muốn em làm thế nào!”
Viễn Hàng đột nhiên nói: “Vậy chúng ta kết hôn đi!”
“Cái gì!” Đồng Đồng bị Viễn Hàng làm ngẩn người!
Viễn Hàng nắm lấy tay Đồng Đồng vội vàng nói: “anh nói chúng ta kết hôn đi, như vậy em đã là của anh, anh sẽ ở cùng em ở lại nước, như vậy em cũng có thể ở cạnh Nhạc Bằng, được không!
“Viễn Hàng. . . . Em không muốn kết hôn!”
Trong mắt Viễn Hàng tràn ngập thất vọng, cười xòa một tiếng nói: “em không muốn là sao, em không muốn kết hôn với anh chứ gì, em muốn kết hôn với hắn ta! Em muốn trở thành vợ của hắn ta rồi ba người nhà các em sống vui vẻ đúng không!”
“Viễn Hàng, anh không để ý đến quá khứ của em, dù chuyện hôm nay giữa em và anh ta xảy ra anh cũng không để ý sao?”
“Đáng chết, anh sao có thể không để ý, anh để ý muốn chết đi được, ghen tị đến phát điên lên, vì sao một người đàn ông chưa hề thương hại em lại có thể ôm em còn anh thì không thể, anh muốn hủy diệt mọi kí ức của em về hắn, anh muốn chiếm hữu suy nghĩ của em, anh muốn xóa sạch tất cả những dấu vết của hắn trên người em, nhưng anh yêu em, anh không thể mất đi em, bởi vậy anh coi như chuyện của em và hắn không có gì hết, bởi mất đi em còn khổ sở hơn là chịu đựng chuyện này!”
Đồng Đồng không biết nên trả lời Viễn Hàng thế nào, bản thân cô nên làm thế nào?
Tha thứ cho Lôi Dương rồi lại ở cùng nhau! Không, cô không cần như vậy, cô không thể quên được những vết thương Lôi Dương gây ra cho cô, không thể quên đứa bé đã mất đi!
Cô do dự cái gì mà vẫn không chấp nhận Viễn Hàng, cô cũng không tìm ra nguyên nhân!
Là vì chính cô không yêu Viễn Hàng sao!
Hay là cô không còn khả năng yêu nữa!
Năm năm! suốt năm năm cô không hề đoái hoài đến người đàn ông khác, chỉ có Viễn Hàng bên cạnh cô! Nếu tất cả với Lôi Dương đã qua đi, cô lại không phải xa Nhạc Bằng, vậy kết hôn với Viễn Hàng, ở lại Trung Quốc sống cũng được. không cần để Viễn Hàng đau khổ nữa, không cần để Lôi Dương làm rối bời cuộc sống của cô nữa.
“Đồng Đồng, kết hôn với anh, anh sẽ không để người đàn ông đó làm tổn thương em nữa, anh sẽ mang lại cho em hạnh phúc!”
Đồng Đồng thất hồn nói: “em đồng ý với anh!”
Đồng Đồng đồng ý lời cầu hôn của Viễn Hàng, hôm sau hai người nói chuyện này cho bố mẹ cô biết, ông bà Lê thấy Đồng Đồng đã quyết định cũng rất vui, nói đi nói lại thì Viễn Hàng cũng là một người ưu tú, lại nặng tình với Đồng Đồng, hai người kết hôn bọn họ cũng rất yên tâm.
Nhạc Bằng đã nhiều ngày không gặp Đồng Đồng, trái tim nho nhỏ nhớ nhung, liệu có phải mẹ giận cậu nên không đến gặp cậu không.
Chú Cao Dã nói chỉ cần cho mẹ uống cốc nước đó thì ba mẹ sẽ hòa hảo , mặc dù cậu kh