Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.
r>“Để cho tôi yên!” Lôi Dương giận dữ hét.
“Tôi đi gọi cho Lê tiểu thư!” Nguyệt Tú nhìn thấy bác sĩ cũng không có cách nào liền nhớ đến Hân Đồng.
Bác sĩ nói: “Nhanh đi!”
Nguyệt Tú chạy đến phòng khách gọi cho Hân Đồng.
Hân Đồng nghe điện thoại.
Nguyệt Tú vội vàng nói: “A lô! Là Lê tiểu thư phải không?”
“Tôi đây, sao vậy Nguyệt Tú?” Đang đi đến cửa thì cô nhận được điện thoại.
“Lôi tiên sinh đột nhiên tức giận, ngực chảy máu lại cố gắng đi ra ngoài cửa, hiện tại miệng vết thương chảy máu!”
“Miệng vết thương chảy máu?” Hân Đồng nghe Nguyệt Tú nói vậy, vội vội vàng vàng nói: “Đã gọi bác sĩ chưa?”
Nguyệt Tú vội trả lời: “Đã gọi rồi, tôi đã gọi điên thoại cho vị bác sĩ kia, nhưng Lôi tiên sinh nhốt mình trong phòng không cho chúng tôi vào, bác sĩ cũng bó tay!”
Hân Đồng sốt ruột.
“Lê tiểu thư, cô qua đây được không?”
“Tôi. . . . . . Tôi sẽ qua bây giờ!” cuối cùng Hân Đồng cũng quyết định, cô gọi điện cho Viễn Hàng: “Viễn Hàng, em xin lỗi, Lôi Dương xảy ra chuyện, vết thương nhiễm trùng, em qua đó xem anh ấy thế nào, giúp em đi đón Nhạc Bằng được không?”
“Hân Đồng! Hôm nay chúng ta đi chụp ảnh cưới, em lại gọi điện bảo không qua được là sao?”
“Viễn Hàng, em biết như vậy là không công bằng với anh, nhưng em phải qua đó, anh ấy đang ở tức giận vì anh ấy đã biết chúng ta sắp kết hôn, căn bản là không muốn cho bác sĩ chữa bệnh!”
“Anh hiểu!” Viễn Hàng nói với Hân Đồng: “Em đi đi, anh sẽ đón Nhạc Bằng!”
“Cám ơn anh, Viễn Hàng!” Hân Đồng nói xong liền vội vã lên xe đi đến chỗ Lôi Dương.
Nguyệt Tú thấy Hân Đồng liền nói: “Lê tiểu thư, cuối cùng cô đã đến !”
“Người đâu?” Hân Đồng lo lắng hỏi.
Bác sĩ nói: “Ở trong đó, không chịu cho tôi kiểm tra vết thương!”
Hân Đồng đi đến trước cửa, tức giận nói: “Lôi Dương, mở cửa ra, em đây !”
Cửa mở ra, Hân Đồng tiến vào cửa thì thấy thân hình Lôi Dương đang nằm đó.
Cô chưa kịp nói gì đã bị Lôi Dương ôm chặt vào lòng.
“Buông tay, miệng vết thương của anh!” Hân Đồng nhíu mày.
Lôi Dương thống khổ: “Đừng lấy người đó được không?”
Hân Đồng buồn bã: “Trước hết để bác sĩ xem vết thương, sau đó chúng ta nói tiếp được không?”
“Không, nếu em lấy người đó, anh thà … cứ như vậy chết đi!”
Hân Đồng đáp: “Đừng ép em được không? Sao anh không thể tôn trọng quyết đinh của em một lần ?”
Lôi Dương ôm chặt Hân Đồng: “Gọi anh ta đến đây, nói rằng trong lòng em anh là quan trọng nhất! Được không? Người em yêu anh, không phải anh ta, anh sẽ đi cầu xin người nhà em, anh sẽ cầu xin bọn họ, cầu xin mọi người tin tưởng anh, anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em, sẽ không để em chịu tổn thương, không làm em đau lòng! Hân Đồng, đừng lấy anh ta! Đồng ý với anh đi! Đồng ý đi!”
“Em không biết, Em thật sự không biết! Anh đừng ép em được không? Em đã quyết định lấy Viễn Hàng rồi!”
Thật lâu sau đó Hân Đồng không nghe Lôi Dương nói gì nữa, đột nhiên cảm giác thân mình trì xuống, Lôi Dương đã té trên mặt đất!
Cô kinh hãi thấy Lôi Dương ngực đầy máu, máu loang lổ cả ra quần áo.
Hân Đồng hô to: “Bác sĩ Trương!”
Lôi Dương bị đưa vào bệnh viện, miệng vết thương có chuyển biến, may là không có chuyện gì xảy ra.
Đưa Lôi Dương vào bệnh viện xong Hân Đồng cũng trở về nhà, dù sao hôm nay cũng là ngày chụp ảnh cưới, cô đã từ chối. . . . . . trong lòng không khỏi có chút bất an.
Về đến nhà, Hân Đồng thấy Viễn Hàng đang ôm Kì Kì. Ba mẹ cô cũng đang chờ cô.
Cô kinh ngạc : “Viễn Hàng… đây là…?”
Mẹ cô bế Kì Kì: “Ta để hai người nói chuyện”.
Hân Đồng nói với vẻ có lỗi: “Viễn Hàng, anh có giận em không?”
Viễn Hàng cười buồn: “Theo anh đi ra ngoài một chút đi!”.
“Vâng!” Hân Đồng gật đầu.
Hai người cùng nhau đi ra ngoài.
Bên ngoài biệt thự cỏ mọc um tùm, Viễn Hàng và Hân Đồng cùng im lặng, gió thổi to, trong lòng cô thấy hơi lạnh.
Viễn Hàng bắt lấy vai Hân Đồng, quay người nhìn Hân Đồng, nhỏ giọng: “Hân Đồng, cho anh biết, em vẫn còn yêu anh ta?”
“Viễn Hàng. . . . em. . . .”
Viễn Hàng thấy Hân Đồng như vậy liền nói: “Chỉ cần trả lời anh là không phải!”
Hân Đồng nhìn Viễn Hàng, thực sự là không còn cách nào, cô yêu Lôi Dương là sự thật, nhưng như vậy đối với Viễn Hàng rất tàn nhẫn, sẽ tổn thương anh.
Hân Đồng hốc mắt đã rưng rưng, cô nhỏ giọng: “Anh nói chuyện cứ như là đại ca xã hội đen vậy!”
“Sao? Năm năm qua đến bây giờ em mới nhìn ra anh là đại ca xã hội đen sao?” Viễn Hàng nhẹ nhàng nở nụ cười.
Hân Đồng nín khóc và cười, giọng nhỏ xíu: “Thật sao? Anh là xã hội đen? Nói thật em vẫn không biết rõ về anh! Anh có rất nhiều bí mật.”
Viễn Hàng chỉ cười: “Anh thật sự là xã hội đen đó, nếu thấy người nào không thuận mắt nhớ tìm anh, anh nhất định giúp em dạy dỗ!”
“Viễn Hàng, anh không thể ở khách sạn được, ai giúp anh chăm sóc Kì Kì?”
“Yên tâm anh sẽ lo liệu được”!
Viễn Hàng rời khỏi nhà Hân Đồng, ba mẹ cô rất tiếc nuối nhưng cũng không cách nào nhúng tay vào.
Mẹ cô rất giận, cứ nghĩ hai người nói chuyện để giải quyết khúc