Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1888 lượt.
ó chút cảm giác nào khi trên giường mình lại có thêm một người!
Lúc sáng sớm tỉnh lại, Hân Đồng mở mắt quay sang bên cạnh. Chân cô đang cuốn lấy Lôi Dương.
“Anh . . . . sao anh lại chạy sang giường này?” Hân Đồng phản kháng dữ dội.
Lôi Dương trầm giọng: “Anh đã nói sẽ ôm em ngủ mà!”
Hân Đồng bất lực ai oán: “Trời đất ơi. . . . đây là bệnh viện đó, anh thực làm em tức chết mà!”
Cô phải mau xuống giường, bằng không bị người khác thấy được chẳng phải hóa trò cười cho họ sao!
Nhưng Lôi Dương đã ôm chặt thắt lưng cô, uy hiếp: “Cái cô này, không được làm bậy, chạm đến vết thương của anh thì sao?”
“Lôi Dương, có cần thiết phải thế này không?!”
“Cần thiết?” Lôi Dương tiếp lời.
Hân Đồng nhỏ mọn nói: “Đừng có mơ, em không để anh làm bậy nữa đâu!”
“Không liên quan gì tới anh!”
Hân Đồng đang giằng co định xuống giường, bỗng có người mở cửa!
Cả cô và Lôi Dương cùng hướng mắt về phía cửa.
“Hân Đồng!” Mẹ cô kinh hãi kêu lên một tiếng.
“Papa, mẹ!” Nhạc Bằng hô lớn.
Bà Lê nhìn thấy hai người như vậy không khỏi thắc mắc: “Hai người. . . . .sao lại thành như vậy . . . ?”
Lôi Dương chậm rãi buông Hân Đồng ra, cô vội nhảy xuống giường. Mẹ cô trừng mắt nhìn Lôi Dương, Hân Đồng đáp: “Chúng con chỉ nói chuyện phiếm thôi!”
Có ai nói chuyện phiếm mà nằm trên giường như vậy không?!
Nhìn bộ dạng Hân Đồng nóng lòng giải thích Lôi Dương thấy khó chịu, Hân Đồng sợ người đàn ông đó hiểu lầm!
Viễn Hàng đưa Kì Kì ra ngoài hành lang: ” Không phải mọi người đến xem bệnh nhân sao, sao lại như vậy?”
“Đúng vậy!” Ba Hân Đồng phá vỡ không khí, tất cả mọi người bắt đầu đến bên giường bệnh.
Lôi Dương đưa mắt nhìn Viễn Hàng, đột nhiên cảm thấy không hiểu được, nếu Viễn Hàng là anh liệu có thể có thái độ như vậy khi thấy vị hôn thê của mình nằm trên giường với người đàn ông khác không?
Anh thật sự không biết nên làm thế nào!
Viễn Hàng cảm thấy ánh mắt Lôi Dương thì không khỏi giật mình! Có phải anh đã tin tưởng Hân Đồng quá nhiều?
Trước kia thì đúng là hiểu lầm, còn lần này liệu anh có thể tin tưởng cô được nữa không?
Nhìn nụ cười của Viễn Hàng Lôi Dương đột nhiên cảm thấy bản thân mình hơi sợ hãi.
Viễn Hàng không phải người đơn giản, hơn nữa với Hân Đồng cảm tình cũng rất sâu nặng, hắn tình nguyện đi cứu Hân Đồng, lại còn có hôn ước với cô.
Hân Đồng thật sự không muốn quay trở lại bên anh?
Viễn Hàng đích thị là đối thủ lớn nhất của anh!
Hân Đồng vẫn không tin điều vừa xảy ra. Dù cái gì cũng đã trải qua nhưng cô vẫn không mong chuyện đó xảy ra. Ánh mắt của mẹ cô nhìn cô cứ như cô là người gây ra việc đó.
Mẹ Hân Đồng thực tình không mong cô quay lại với Lôi Dương nhưng lần này Lôi Dương đã bị thương do cứu cô và Nhạc Bằng, hơn nữa anh ở một mình không ai chăm sóc cho nên ngoài mặt thì nói vậy nhưng mẹ cô vẫn chiếu cố Lôi Dương ở bệnh viện.
Hôm nay bà thấy hai người nằm cùng một giường, có vẻ như hai người đã nối lại tình cảm.
Mọi việc còn chưa ngã ngũ, thực sự khiến người ta phải đau đầu.
Ánh mắt đen láy của Nhạc Bằng nhìn Lôi Dương, giọng non nớt: “Papa đau lắm sao?”
“Ừ”
Hân Đồng cùng Viễn Hàng chậm rãi nhẹ nhàng đi ra sau bệnh viện, ngồi trên một ghế đá.
Cô không nhìn ra Viễn Hàng đang nghĩ gì? Là tình tự, tức giận hay là ủ rũ?
“Sao lại nhìn anh như vậy? Bộ trên mặt anh có gì à??” Viễn Hàng cười.
Hân Đồng cũng cười: “Không có, là vì nhìn anh không có vẻ gì tức giận!”
“Em hi vọng anh tức giận ư?”
Hân Đồng lắc đầu: “Em cũng không biết, chỉ là trong lòng có chút ý nghĩ kỳ quái, nhìn thấy em và A Dương cùng nhau anh thực bình tĩnh không hề ghen tỵ, nhưng nếu đổi lại là anh ta, anh ta nhất định sẽ nổi trận lôi đình, nói rằng em phản bội, ai cũng có thể lên giường cùng khiến em một phen đau đớn. Cho nên em mới thấy hai người khác nhau hoàn toàn!”
Viễn Hàng cúi đầu nói: “Đúng là anh không vui vẻ gì khi nhìn thấy hai người thân mật như vậy, nhưng vì em nói rằng sẽ không dính dáng đến anh ta nữa. Với lại… em là vợ chưa cưới của anh, anh phải tin tưởng em, nếu không có lòng tin anh nghĩ hôn ước giữa hai chúng ta cũng chẳng cách nào duy trì, có phải không?”
Hân Đồng nghiêng đầu, hơi đăm chiêu nhìn Viễn Hàng: “Chỉ vì em đã nói vậy nên anh tin em vô điều kiện?”
Viễn Hàng đặt tay lên vai Hân Đồng, nhìn thẳng Hân Đồng: “Ừ, anh tin em, bất quá. . . . trừ phi bây giờ em có ý không muốn cùng anh kết hôn hoặc em vẫn còn yêu anh ta. Cho anh biết hiện giờ em đang nghĩ gì được không?”
Hân Đồng lúng túng: “Em. . . Không, không phải có ý đó!”
Viễn Hàng cười: “Vậy thì anh an tâm!”
Hân Đồng nói như vậy nhưng thực sự cô an tâm sao? Thật ra cô không hề có ý nghĩ như vậy ư? Lòng cô không dao động ư? Không nghĩ đến vết thương trên người Lôi Dương?
Không biết không biết! Trong lòng cô hiện giờ rất hỗn loạn!
Viễn Hàng vỗ vỗ Hân Đồng: “Anh ta bị thương vì em cũng rất khổ sở, chiếu cố anh ta cũng là lẽ thường tình, anh có thể lý giải tại sao anh ta vì cứu em mà chịu thương,