Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1976 lượt.
ang nói chuyện, nhìn thấy Lôi Lâm lòng Đồng Đồng có chút cảm giác mất mát.
Đang kì lạ sao giọng nói lại quen thuộc như vậy, thì ra là Lôi Lâm và Lâm Tú Phân.
đầu óc cô có chút hỗn loạn, từ cách bọn họ nói chuyện có thể đoán ra đây là gặp mặt giữa hai gia đình sắp trở thành thônG gia.
Tâm cô lại đau thắt lại!
Lôi Dương hôm nay phải cùng thân, như vậy anh quyết định phải kết hôn đi, bằng không lấy anh tính cách sẽ không đáp ứng như vậy an bài, mà anh nếu là không đáp ứng, người nhà cũng sẽ không tự tiện an bài như vậy gặp mặt.
Đồng Đồng run lẩy bẩy, sắc mặt cô có chút tái nhợt, thì ra lòng cô vẫn rất tham lam, cái gì mà yên lặng nắm tay Lôi Dương, cái gì mà chẳng sợ làm tình nhân, làm bạn cùng giường, cái gì mà chỉ cần ở bên Lôi Dương đã là thỏa mãn , thì ra không phải, đây mới là suy nghĩ thật của cô.
Tâm là đau , kịch liệt đau, cô vẫn là lòng tham hy vọng có thể độc chiếm Lôi Dương nhân, còn có tâm!
Đầu cô trở nên ong ong, không nghe rõ bọn họ đang nói những gì.
Cả hai bên cùng đợi Lôi Dương.
Cuối cùng cũng có một thân ảnh cao lớn đi vào nhà hàng, khuôn mặt lạnh lẽo như tạc, cả người toát ra vẻ vương gia quyền thế vô tình, không cần đã làm cho người ta có cảm giác bị uy hiếp.
Ánh mắt lạnh lẽo không có lấy một tia độ ấm của anh liếc nhìn đám người đang ngồi phía trước, đôi chân dài rảo bước qua.
Anh chào hỏi Đan quốc khánh rồi ngồi xuống ghế, hoàn toàn không có liếc qua Đan Tình.
Tình huống dường như có chút xấu hổ.
Lôi Lâm vội nói với Lôi Dương :” Lôi Dương, đây chính là thiên kim của bác Đan, Đan Tình, hai con mau làm quen đi!”
Lôi Dương nhíu mày liếc Đan Tình một cái, ý bảo “Biết rồi”.
Ánh mắt Đan Tình đã cố ý vô tình nhìn sang khuôn mặt của Lôi Dương, tim cô dường như đập mạnh hơn.
Anh so với trên tạp chí còn đẹp trai, lạnh lùng hơn!
Người lớn hai bên liếc nhìn nhau, Lâm Tú Phân mở miệng nói:” Nếu người đã đến rồi thì chi bằng chúng ta nhường chỗ cho hai đứa nói chuyện, người lớn chúng ta đi chỗ khác ngồi cho hai đứa đỡ khách sáo !”
” Đúng, nói rất đúng!” Đinh lâm cũng cười vang ủng hộ.
Người lớn hai bên thức thời lui ra, để không gian lại cho hai người nhỏ tuổi hơn.
Đồng Đồng ngồi sau đàn piano đã sắp cứng đờ người, cô quên phải đàn một khúc nhẹ nhàng ấm áp mà lãng mạn.
Cô biết Lôi Dương đến đây!
Quả nhiên bọn anh đến gặp mặt !
Tay cô căng thẳng, piano phát ra một tiếng nghe không lọt tai khiến Lôi Dương và Đan Tình đồng thời quay đầu nhìn về phía Đồng Đồng, nhưng cây đàn đã che khuất cô chỉ lộ ra chiếc váy màu trắng và tấm lưng trần trắng nõn. Giám đốc nhìn thấy vẻ mặt lạnh lẽo của Lôi Dương , cung kính nói với Lôi Dương :” Thực xin lỗi, có thể là cây đàn đó có vấn đề!”
Nói xong giám đốc đi về phía Đồng Đồng, ông đứng bên cạnh thấy sắc mặt Đồng Đồng tái nhợt, có chút nóng ruột cùng lo lắng hỏi:” Cô làm sao vậy?”
Đồng Đồng ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của giám đốc giống như sắp bị ninh nhừ, cô kìm chế cảm xúc rồi nở một nụ cười ra vẻ có lỗi rồi làm một biểu tượng ‘OK’ Giám đốc nhíu mày, nhưng cũng không nhiều lời thêm mà đứng bên cạnh Đồng Đồng.
Đồng Đồng thả lỏng cơ thể hít một hơi sâu, những ngón tay đẹp đẽ lướt trên phím đàn, một bản nhạc “Hôn lễ trong mộng” phát ra dưới những ngón tay của cô.
“….
….”
“hôn lễ trong mộng”, Đồng Đồng không biết vì sao cô lại lơ đãng đàn khúc nhạc này, có lẽ đó là ước nguyện trong lòng của cô, có lẽ khúc nhạc này là do những ngón tay của cô tự đàn lên.
Khúc nhạc hạnh phúc giờ phút này từ trong tay Đồng Đồng đàn lại toát lên vẻ ưu thương, Lôi Dương , Đan Tình và giám đốc, cùng với những nhân viên phục vụ nghe không khỏi mê muội, đắm chìm trong khúc nhạc Đồng Đồng đàn.
Đó là tâm nguyện của Đồng Đồng , những đóa hoa hồng trải thành chiếc thảm đỏ, cô mặc áo cưới màu trắng đến gần người đàn ông cô yêu, những người thân chúc mừng cô.
Chúc mừng cô trở thành cô dâu của người đàn ông cô yêu!
Tình Cờ - Chương 26
Nhạc điệu tỏa ra bốn phía, từ những ngón tay của Đồng Đồng phát ra những nốt nhạc tuyệt vời, từng nốt nhạc bắt đầu chậm rãi rồi kết thúc một cách nhẹ nhàng. Khi bản nhạc vừa dứt, mọi người im ắng không hề có chút phản ứng, tất cả vẫn đang đắm chìm trong giai điệu tuyệt vời, một lúc sau tiếng vỗ tay rào rào nổi lên, bắt đầu là một cô phục vụ trẻ tuổi không kìm được cảm xúc liền vỗ tay.
Những người khác cũng đồng loạt vỗ tay theo.
Trên môi của Đan Tình khẽ lộ ra một nụ cười, dường như cô không chú ý bản nhạc cho lắm, tất cả sự chú ý của cô đã hướng hết về phía Lôi Dương.
Còn Lôi Dương… mặt tối sầm nhìn về phía chiếc đàn piano, trong mắt anh hiện lên một chút đăm chiêu, tính toán suy nghĩ. Không ai ngờ được, anh đứng lên đi về phía Đồng Đồng.
Đồng Đồng nghe thấy tiếng gót giày nện trên mặt đất từng tiếng một dần dần đến gần mình, trong lòng sợ hãi, trong hoàn cảnh này hai người bọn họ không nên nhìn thấy nhau.
Đồng Đồng trong lòng đang suy nghĩ, đầu cúi xuống.
Giây lát, Lôi Dương đã đứng sát bên cô như cùng muốn diễn một bản nhạc.
Cả Đan Tìn