Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341907
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.
nói: “Không phải giống như Nhạc Bằng nghĩ đâu.”
“Mẹ không có cùng với chú Viễn Hàng kết hôn?”
Đối mặt với vấn đề này nhiều hơn, sẽ làm cho tiểu quỷ này …, Đồng Đồng không còn đường lựa chọn, giải thích nói: “Không có, hài lòng chưa?”
Hai hàng mi Nhạc Bằng khẽ nhíu, lại hỏi: “Vậy Nhạc Bằng và Kì Kì thì sao? Mẹ không có cùng papa kết hôn, lại có Nhạc Bằng. Mẹ cũng không có cùng chú Viễn Hàng kết hôn cũng có Kì Kì, thật là tò mò.”
Đồng Đồng nhẹ nhàng nhéo vào mũi Nhạc Bằng nói: “Kì Kì là con của chú Viễn Hàng với một cô khác, nhưng Kì Kì rất thích gọi mẹ là mẹ, được chưa?” Cô Cũng không muốn cho con mình có ấn tượng xấu, nghĩ mình tùy tùy tiện tiện cùng một người đàn ông khác sinh con.
Lông mày Nhạc Bằng giãn ra, bừng tỉnh đại ngộ: “A… Nhưng mà vẫn không rõ”
A, cuối cùng tiểu tử này cũng có vấn đề không rõ, nếu là cái khác cũng đều được, Đồng Đồng thật sự hoài nghi, Nhạc Bằng là 5 tuổi hay là 10 tuổi.
Vấn đề hai mẹ con thảo luận. Một chữ Đồng Đồng nói đều rơi vào tai Lôi Dương đang đứng ở ngoài cửa, lòng anh mừng như điên.
Nghe Đồng Đồng nói, người đàn ông đó không phải là chồng cô, anh kích đồng thiếu điều muốn nhảy lên, áp chế mãnh liệt cảm xúc của mình, anh tiến vào phòng bếp, đến trước bàn ăn.
“Xin lỗi, anh… Ngày hôm qua anh uống hơi nhiều.” Lôi Dương nhìn hai má Đồng Đồng mềm mại đáng yêu, thành thật hối lỗi nói.
Đồng Đồng nghe xong liền nói: “Anh đã không có việc gì rồi, Nhạc Bằng cũng sẽ được anh chăm sóc nên tôi cũng nên về nhà.”
Nhạc Bằng lại ăn một miếng cháo thật to còn lại, vội vàng nói: “Mẹ, papa còn chưa có ăn sáng nha, cùng nhau ăn thôi. Con ăn no rồi, con ra ngoài học bài.” Nhạc Bằng nói xuống, liền nhảy xuống khỏi ghế, hướng về phòng học đi đến.
Lôi Dương chỉ chỉ bàn ăn nói: “Vậy lại đây ăn đi.”
Đồng Đồng suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng được!”
Hai người ngồi đối diện nhau, Đồng Đồng múc một bát cháo đưa cho Lôi Dương.
Lôi Dương cầm lấy húp một ngụm rồi nói: “Tay nghề vẫn giỏi như ngày nào!”
Đồng Đồng vô vị cùng thản nhiên nói: “Đúng vậy. Tôi rất vui vì tự mình nấu nướng.”
“Mấy năm qua, em vẫn sống tốt chứ?” Câu này vẫn bồi hồi trong lòng bấy lâu, hôm nay mới có dịp hỏi.
Đồng Đồng ăn một miếng cháo, thản nhiên nói: “Hoàn hảo!”
Lôi Dương nhìn thấy dáng vẻ lạnh nhạt của Đồng Đồng, anh có chút lo lắng, Đồng Đồng lảng tránh chuyện giữa hai người bọn họ, anh mau chóng cầm lấy tay Đồng Đồng, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng chứa đầy khát vọng, thẳng tắp nhìn Đồng Đồng trầm giọng: “Đồng Đồng, việc xảy ra giữa hai chúng ta mấy năm qua rất nhiều, anh biết anh đã bỏ qua rất nhiều việc, làm tổn thương em, anh biết tình yêu anh dành cho em cũng không thua tình yêu em dành cho anh, anh cũng biết ở trong lòng em anh nhất định là một kẻ kém cỏi, nhưng mà anh nguyện ý sửa để em lại yêu anh lần nữa, được không? Anh thật sự yêu em, Đồng Đồng, có thể cho anh một cơ hội được không?”
Đồng Đồng rút tay mình về, lạnh lùng nói: “Tôi đã không còn yêu anh, vì con, tôi nguyện ý đối xử hòa bình với anh, nhưng mà việc giữa chúng ta không thể cứu vãn được nữa.”
Giọng Lôi Dương thành khẩn: “Không, Đồng Đồng, em vẫn còn yêu anh, chỉ là em không chịu thừa nhận, bởi vì em vẫn hận anh. Đồng Đồng, cho anh một cơ hội sửa sai, được không?”
Đồng Đồng kích động đứng dậy, đè thấp tiếng nói: “Không nên ép tôi có được không? Những sự việc đã qua, tôi có thể nói chắc rằng tôi không có lúc nào không hận anh. Nhưng nghĩ tới anh đã từng nguyện chết vì tôi, áp lực hận anh liền bị đè xuống, gặp lại anh, tôi nguyện ý dùng thái độ bình thản cư xử với anh, không có hận anh. Tuy nhiên, yêu, giữa chúng ta anh sớm phải biết đã không còn. Sau khi bị anh đối xử như thế, anh nghĩ tôi còn có thể yêu anh sao? Không hề.”
Đồng Đồng nói, người cũng theo hướng ngoài đi ra khỏi phòng bếp.
“Đồng Đồng!” Lôi Dương tình thế cấp bách vội vàng đuổi theo.
“Tôi phải đi, hi vọng sau này không cần nhắc lại chủ đề này.”
Khuôn mặt Lôi Dương cứng lại, giờ phút này thống khổ không còn đường lùi, anh cúi đầu nói to: “Đồng Đồng, anh cần chính miệng em nói ra em không còn yêu anh, ở trong tâm em đã không còn yêu anh.”
Đồng Đồng nắm chặt tay, rồi mới quay người, nhìn đôi mắt quen thuộc của Lôi Dương, gằn từng chữ một: “Tôi hiện tại cho anh biết, tôi đã không còn yêu anh, cho nên anh làm ơn từ nay về sau đừng lôi chủ đề này ra nói chuyện.”
Trong mắt Lôi Dương là kinh hoảng không thôi, anh cũng gằn từng tiếng một rõ ràng nói với Đồng Đồng: “Chỉ cần anh còn sống, chỉ cần anh còn nhìn thấy em, anh sẽ không bỏ cuộc. Trừ phi anh chết!”
Đồng Đồng nhìn Lôi Dương tuấn mỹ mà kiên quyết, vẻ đẹp từng làm cô mê đắm, nhưng mà hiện tại…
Đồng Đồng xoay người: “Tôi về!”
“Mẹ, mẹ phải đi à?” Nhạc Bằng từ trong phòng học đi ra, hai mắt đen láy nhìn Đồng Đồng.
Đồng Đồng nhìn Nhạc Bằng, dừng một chút điều chỉnh cảm xúc rồi nói: “Đúng vậy, mẹ phải đi về.”
“Mẹ, ngày mai tan học, mẹ đến trường đón con được không?”
“Được, ngày mai gặp!”
Đồng Đồng không thèm liếc nhìn Lôi Dương một cái, thẳng đầu nhẹ n