Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.

muốn ngó ngàng tới anh, anh uống say, anh khổ sở, tất cả, tất cả cũng không còn quan trọng, cô không quan tâm. Nhưng mà bước chân không tự giác đi đến trước bàn để ấm nước, rót ra một cốc nước, đưa tới bên cạnh người Lôi Dương.
Nâng Lôi Dương dậy, muốn giúp anh uống chút nước, mà tay Lôi Dương lại nắm chặt được cổ tay cô.
“Đồng Đồng, đừng rời bỏ anh… Đồng Đồng, trở lại… Trở lại bên cạnh anh. Đồng Đồng!”
Đồng Đồng nghe thấy Lôi Dương loạn ngữ hô lên, cô tâm loạn muốn thoát khỏi tay Lôi Dương.
Không ngờ Lôi Dương mở bừng mắt, ánh mắt say lờ đờ mông lung nhìn cô, thế nhưng Đồng Đồng có chút hoảng hốt.
Lôi Dương nâng tay lên, nhẹ nhàng phủ lên má Đồng Đồng, mê say nói: “Đồng Đồng… Đồng Đồng, anh nhất định nằm mơ!”
“Buông tay, anh làm đau tôi!” Đồng Đồng lo lắng nhìn ra phía cửa, sợ Nhạc Bằng thấy được cũng không hay.
Nhưng mà tay Lôi Dương cũng nhất quyết không buông, ngược lại dùng một chút lực, kéo cô ngã vào trong lòng anh. Nước trong tay cũng dừng lại ở giữa hai người, cái cốc rơi xuống mặt đất.
Hai bàn tay Đồng Đồng để trước ngực Lôi Dương, muốn đứng dậy, trốn khỏi Lôi Dương.
Song Lôi Dương vẫn chặt chẽ ôm cô ở trong lòng, giống như sợ cô trốn thoát mất.
“Đồng Đồng… Anh thực sự rất nhớ em…Nhớ đến tim cũng đều đau…Em có biết không?” Lôi Dương ôm Đồng Đồng nói năng lộn xộn.
Người cũng trở nên không đứng đắn, trở mình một cái, ôm Đồng Đồng ngã nhào xuống sàn nhà.
Cánh tay anh vẫn như cũ ôm chặt lấy Đồng Đồng, đầu cúi về phía ngực Đồng Đồng, thống khổ lẩm bẩm.
Đồng Đồng dán vào thân thể nóng như lửa của Lôi Dương, trong lòng kịch liệt vùng vẫy, cô sẽ không động tâm cũng sẽ không mềm lòng, giữa bọn họ đã sớm cắt đứt.
Yêu, hận cùng đau thương sớm đã không còn tồn tại nữa.
Nhưng sao trong lòng vẫn cứ còn cảm giác đau nhức, Đồng Đồng dùng hết sức đẩy mạnh Lôi Dương ra.
Cô đứng lên sửa sang lại quần áo, nhìn thấy Lôi Dương vẫn nằm trên mặt đất, cô dứt khoát hướng đi ra bên ngoài.
Lôi Dương gục đầu, ánh mắt lờ đờ, đau khổ thì thầm: “Đồng Đồng…đừng đi, đừng đi, Anh biết… Anh biết em sẽ không từ bỏ anh… Đồng Đồng.”
Đồng Đồng tạm dừng bước, rồi lại tiếp tục hướng ngoài đi đến.
“Mẹ, mẹ muốn đi đâu?” Nhạc Bằng đột nhiên xuất hiện trước cửa, phía sau là Cao Dã.
Đồng Đồng nói: “Không có, chỉ là papa con bị ngã xuống đất… Mẹ đang muốn đi tìm người nâng papa con lên.”
“Papa, papa làm sao thế?” Nhạc Bằng lo âu chạy vội qua.
Cao Dã cười nói: “Đừng lo lắng, anh ta vẫn thường như thế. Ngày mai sẽ không sao.”
“Vậy tôi đây về trước.”
Đồng Đồng nói xong liền đi ra ngoài.
“Để tôi tiễn cô, ở đây loạn lạc lắm.” Cao Dã hảo tâm nói.
Nhạc Bằng cũng không giúp gì được Lôi Dương, chạy đến bên người Đồng Đồng nói: “Con cũng phải đi tiễn mẹ.”
“Vậy… vậy thì đi thôi!”
Đồng Đồng quay đầu đi tiếp.
Rời khỏi quán bar, cùng Nhạc Bằng nói “hẹn gặp lại” Đồng Đồng lên xe, khởi động nhưng lại không có cách đi lên.
“Thế nào, xe có vấn đề gì à?” Cao Dã kéo Nhạc Bằng đi lên, dò hỏi.
“Mẹ, xe sao lại không có bánh?” Khuôn mặt Nhạc Bằng hoang mang phát ra một tiếng ngạc nhiên.
Đồng Đồng xuống xe, quả nhiên không thấy bánh xe đâu. (ai da, cái này mình k biết dịch là gì, bánh xe xịt lốp thì k hợp lý, mà bánh xe bị mất cũng thấy vô lý, làm sao Đồng Đồng lại k nhận ra được bánh xe bị mất cơ chứ. Hí hí :D )
Cao Dã có chút ngượng ngùng: “Ở đây an ninh không tốt lắm, có muốn báo cảnh sát không?”
Đồng Đồng buồn bực nói: “Quên đi, ngày mai kêu một cái xe tới kéo đi là được, tôi đi xe taxi về cũng được.”
“Mẹ, nếu không hôm nay ở lại đây đi, papa uống rượu, không ai chăm sóc Nhạc Bằng.” Nhạc Bằng đáng thương nhìn Đồng Đồng.
Đồng Đồng có chút khó xử, suy nghĩ một chút rồi lên tiếng: “Vậy Nhạc Bằng cùng về với mẹ có được không?”
Nhạc Bằng không vui nói: “Như thế thì sẽ không có ai chăm sóc papa, Nhạc Bằng thật là đáng thương mà.” Nói xong khổ sở cúi đầu.
“Tôi thấy cô vì chuyện này nên chịu khó một đêm đi.” Cao Dã nói.
Đồng Đồng rất lâu sau mới nói: “Được rồi!”
Ông trời làm chứng, cô là vì Nhạc Bằng con cô.
“Mẹ, mẹ nấu cháo rất ngon nha!” Nhạc Bằng ngồi ở giữa bàn ăn, một bên ăn cháo do Đồng Đồng tự nấu, một bên không hết lời khen ngợi tài nghệ của mẹ.
Đồng Đồng ngồi ở bên người Nhạc Bằng, tay nhéo má, nhìn thấy Nhạc Bằng ăn ngon miệng, cô thỏa mãn nói: “Vậy sau này mỗi ngày mẹ đều nấu cho con ăn được không?”
Nhạc Bằng đột nhiên nhíu mày, khuôn mặt khả ái lộ ra nét khó xử, mong chờ nói: “Vậy mẹ phải chuyển tới đây ở mới có thể nha.”
Đồng Đồng cứng đờ, không biết trả lời thế nào vấn đề của Nhạc Bằng, một lúc lâu mới nói: “ Sau này nếu Nhạc Bằng muốn mẹ làm cơm gì, có thể đến nhà mẹ được không?”
Nhạc Bằng có chút ủy khuất nói: “Ý mẹ là mẹ không mong đến ở cùng với Nhạc Bằng phải không? Vì sao mẹ có thể cùng với Kì Kì ở một chỗ, mà lại không thể cùng với Nhạc Bằng ở cùng một chỗ?”
Đồng Đồng nhìn thấy Nhạc Bằng có chút mất mác, gọi khẽ: “Nhạc Bằng…”
“Mẹ không ở cùng Nhạc Bằng có phải vì kết hôn với chú Viễn Hàng?”
Đồng Đồng mỉm cười