Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cũ Như Mộng

Tình Cũ Như Mộng

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341589

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1589 lượt.

người im lặng đối mặt nhau. Doãn Gia Hoa cảm thấy mình nên làm gì đó, cứ đứng mãi như vậy lòng anh sẽ trở nên yếu đuối mất.
Anh cất bước, làm ra bộ chuẩn bị lái xe rời khỏi. Tay vừa mới đặt lên cửa xe thì chợt nghe thấy Quan Hiểu gọi.
“Gia Hoa” Cô nhẹ nhàng gọi gần như là mơ hồ, anhbất giác dừng lạingẩng đầu nhìn cô: “Anh không mời tôi vào nhà hàng anh ngồi ư?”
Đột nhiên cô đưa ra yêu cầu như vậy, anh không khỏi giật mình, nhưng trong thoáng chốc liền lấy lại vẻ tự nhiên.
Anh nhìn thấy cô mỉm cười, nụ cười yếu ướt mỏng manh đến mức có thể tan biến ngay trong giây lát.
Anh gật đầu, không nói gì khoác tay làm động tác “rất sẵn lòng”.Quan Hiểu cho rằng có lẽ anh đã mất hết kiên nhẫn, nếu không phải vậy cũng không đến mức ngay cả một câu nói anh cũng lười. Lòng cô đau nhói, nhưng vẫn cố gắng giữ nụ cười trên mặt cùng anh đi vào nhà hàng buffet hải sản xa hoa lộng lẫy kia.
Hai người ngồi ở vị trí mà lúc nãy Doãn Gia Hoa ngồi. Phục vụ đi đến hỏi uống gì, Doãn Gia Hoa đổi cốc trà nóng, Quan Hiểu chỉ muốn một cốc nước lọc.
Quan Hiểu cúi đầu lặng lẽ uống nước. Doãn Gia Hoa ngồi đối diện không chớp mắt nhìn cô. Hàng mi cô vẫn dài như vậy, lúc ngước mắt đôi mi ấy khẽ run lên tựa như có nỗi buồn vô tận khiến người khác phải xót xa. Nhìn lại nhìn, anh cảm thấy trái tim mình đau nhói.
Sau khi uống hơn nửa ly nước, cuối cùng cô cũng đặt ly xuống, ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng lên tiếng: “Gia Hoa, anh làm nhiều như vậy cũng chỉ muốn nhìn thấy tôi thê thảm.” Thanh âm cô nhẹ nhàng gần như hư vô.
Doãn Gia Hoa cười lạnh.
“Là em tự đánh giá bản thân quá quan trọng, hay là tôi đã quá xem nhẹ?”
Quan Hiểu vẫn nhìn ngoài cửa sổ, đôi mắt mơ hồ không biết đang chăm chú nhìn gì. Một lúc sau, cuối cùng cô cũng quay đầu nhìn anh khẽ cười: “Gia Hoa, hà cớ gì phải bức người khác đến bước đường cùng như vậy.” Vẫn là nụ cười nhàn nhạn ấy nhưng yếu ớt,dè dặt hơn, dường như cô đang mong mỏi sự nhượng bộ nơi anh.
Doãn Gia Hoa lại cười khẩy.
“Em dựa vào gì mà cò kè mặc cả với tôi?”
Anh nhìn thấy nụ cười trên môi cô tắt lịm, lòng anh lại nhói lên, song vẻ mặt lại càng trở nên lạnh lùng.
Mặc dù Quan Hiểu vẫn cố gắng giữ dáng tươi cười nhưng không hiểu sao đôi môi cô lại không chịu nghe lời mà trở nên run rẩy.
“Gia Hoa, nói cho tôi biết, tôi phải làm thế nào mới vừa lòng anh?”
Doãn Gia Hoa vốn vẫn đang dựa lưng vào thành ghế, nghe cô hỏi vậy anh liền nhướng người về phía trước, khẽ nheo mắt, cười cợt nói: “Sao? Chịu không nổi rồi ư? Em có thể đi cầu xin chồng mình giúp đỡ mà, không phải trước đây hắn ta rất có tiền sao?” Anh nhìn thấy sắc mặt cô trở nên tái xanh, đôi mắt trợn tròn, thế nhưng lại một lần nữa vẻ tội nghiệp đến đáng yêu của cô cứ quyến rũ anh đến mức khiến cơn nóng giận trong anh trong phút chốc dâng trào.
“Tôi và anh ta…chúng tôi không như những gì anh nghĩ, anh ta không có tiền!” Giọng nói cô khẽ run, nếu như anh và cô chỉ là hai kẻ xa lạ, có lẽ anh sẽ thương hại cô gái trước mặt.
Nhưng đây anh chỉ cười nhạt: “Ờ, vậy quan hệ hai người là gì? Cả đêm ầm ĩ, náo động đến mức đánh thức cả người trông nhà hàng bên tôi.”
Anh nhìn thấy khuôn mặt người phụ nữ trước mặt lại càng thêm tái nhợt, đáy mắt chất chứa nỗi đau khổ tột cùng, ẩn hiện cả sự ngạc nhiên không thể nói thành lời. Cô không thể tưởng tượng được anh có thể thốt ra những lời cay nghiệt ấy, cũng hệt như anh, không thể tin rằngbức thư năm đó là cô đã viết cho anh.
Anh cảm thấy vui mừng.
“Nếu hắn ta bây giờ đã không có tiền, em cũng không thể cầu xin hắn ta giúp em, không thì…” Anh hơi dừng lại, lời nói lại thêm phần sắc lạnh: “Em có thể tìm cách cầu xin tôi. Trước kia hắn ta bao em, giờ đến lượt tôi có khác gì nhau.” Anh nói xong, nhếch môi cười.
Nhưng một giây sau, anh cảm thấy khuôn mặt mình đẫm nước.
Là Quan Hiểu tạt thẳng ly nước lên mặt anh.
Anh đột nhiên đứng lên, nắm lấy cằm cô, căm phẫn nhìn vào khuôn mặt uất ức của cô. Bị anh giữ chặt, cô chỉ còn cách ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ngấn lệ, nhưng lại quật cường không để chúng tuôn rơi, đôi môi cô run rẩy, không chút sợ sệt đối mắt nhìn anh.
Nhìn khuôn mặt cô như sắp khóc anh lại nhớ đến trước đây. Trước đây dù có chuyện buồn, cô cũng cố gắng không bao giờ để mình khóc, tự giày vò bản thân rồi lặng lẽ chìm vào giấc ngủ. Đến ngày hôm sau, cô lại gạt qua những chuyện không vui, mỉm cười nhìn anh để anh an lòng.
Cô luôn cho rằng anh không nhận ra được điều đó, mà anh lại không muốn cô bối rối nên vờ như không biết.
Quá khứ như đang ùa về, lòng anh bỗng nhiên dịu lại. Anh buông tay, chậm rãi ngồi xuống.
Cô vẫn ngẩng đầu nhìn anh như thế, rồi quay người bước đi. Những giọt nước mắt trào trực tuôn rơi nhưng cô bướng bỉnh không để chúng rơi xuống.
Anh bỗng nhiên cảm thấy rất mệt mỏi, tựa như vừa mới dùng hết sức lực để đánh một trận với ai đó, mệt rã rời.
Nhân viên phục vụ nơm nớp lo sợ đứng một bên, cầm trong tay khăn giấy do dự không biết có nên đưa cho anh hay không.
Anh khoát tay rút khăn của mình ra lau mặt.
Qua cửa s