Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.
Xuân, càng nhìn vẻ mặt anh càng khó coi, đôi môi mím chặt.
Tiểu Ngũ nhìn theo, lúc quay lại thì nghe Đại Xuân tóm tắt giải thích, lờ mờ đoán được nổi lòng Doãn Gia Hoa. Anh ho một tiếng, vờ đánh lãng sang việc khác: “Mấy anh này, làm người dân lương thiện nhiều năm như vậy, tay chân có ngứa không? Lâu lắm rồi không đánh lộn, chi bằng ba anh em chúng ta hôm nay khởi động gân cốt tí đi, thế nào?”
Đại Xuân nhảy dựng lên vỗ bàn: “Được, nhanh, cậu nói xem chúng ta làm gì đây, mấy năm nay sắm vai công dân lương thiện, anh cậu suýt thành con đà điểu rồi.”
Doãn Gia Hoa nhìn họ, nheo mắt cười.
**
Đại Xuân rất nhanh đã tìm ra công cụ gây án. Đợi Mạnh Đông Phi đưa người phụ nữ kia rời khỏi, thừa dịp hắn ta đi lấy xe, Đại Xuân lệnh cho nhân viên của mình giả vờ đụng phải người phụ nữ kia, kiếm chuyện gây sự rồi kéo cô ta đi. Ba người nhân cơ hội chạy đến bãi đỗ xe. Ông trời đúng thật là giúp họ, bãi đỗ xe không một bóng người.
Họ theo sau Mạnh Đông Phi, tìm thời cơ hành động. Đợi đến khi Mạnh Đông Phi đi vào góc khuất camera, Đại Xuân liền ra hiệu cho hai người kia ra tay.
Hai người vọt đến sau lưng Mạnh Đông Phi, một người lấy giẻ lau nhét vào miệng, người kia liền lấy chiếc giẻ khác bịt mắt hắn ta, người thứ ba bay đến cho hắn ta một cước, Mạnh Đông Phi lăn đùng xuống.
Tất cả mọi hành động đều rất nhanh, Mạnh Phi Đông không kịp nhận ra ai đã đánh hắn.
Ba người thi nhau đạp.
Doãn Gia Hoa thật sự muốn đạp nát đi cái của quý kia, nhưng Mạnh Đông Phi cuộn tròn người sống chết bảo vệ, Doãn Gia Hoa bất đắc dĩ đá lên bụng hắn ta.
Đại Xuân ra tay tàn nhẫn nhất, mỗi cước đều đá lên mặt.
Tiểu Ngũ bày đủ trò, khi cảm thấy đã đủ rồi, anh khoát tay bảo hai người kia dừng lại, sau đó dùng tay ra hiệu, mỗi người dẫm lên một tay của tên kia.
Mạnh Đông Phi chỉ biết nằm rên rỉ, hoàn toàn không còn sức để phản kháng.
Tiểu Ngũ ngồi xuống, thủ đoạn thâm hiểm, cởi thắt lưng Mạnh Đông Phi, lột sạch quần áo trên người hắn ta, sau đó lấy điện thoại chụp lại.
Dĩ nhiên bọn họ không tốt lành gì, đối với họ mà nói chuyện này quá là quen thuộc.
Sự việc xảy ra quá nhanh, Mạnh Đông Phi thậm chí còn quên mất giãy dụa. Đến lúc hắn phản ứng lại, trò hề ô nhục của hắn ta đã bị chụp lại.
Ra tay đủ, Tiểu Ngũ ra hiệu hai người kia rút lui. Trước khi đi, để thỏa mãn tâm nguyện của Doãn Gia Hoa, Đại Xuân đá vào chỗ hiểm của tên đó.
Mạnh Đông Phi gào lên như lợn chết, ba người nhịn cười bỏ chạy.
Chạy một đoạn xa, đến khi thấy không ai phát hiện, không ai đuổi theo, mới dừng lại tựa lên tường thở hổn hển, ba người nhìn nhau rồi cười phá lên.
Cười hoài cười mãi, cười đến mức Doãn Gia Hoa lệ rơi đầy mặt.
Tiểu Ngũ và Đại Xuân đứng bên cạnh nhìn anh, trong lòng cũng xót thương.
Nhiều năm qua, người khác chỉ nhìn vào bề ngoài của anh, sống ở khu nhà cao cấp, tuổi trẻ tài cao, bao mỹ nhân rung động, nhưng không ai biết tận sâu trong đáy lòng an h đã bị tổn thương, vết thương kia vẫn đang rỉ máu, anh thật sự chưa từng cảm thấy vui vẻ bao giờ.
Cô thật sự không muốn sống nữa
Hôm ấy, sau khi chạm mặt Doãn Gia Hoa, Quan Hiểu quay về nhà hàng ngồi thẩn thờ. Mặc dù cô đã cố gắng kiềm chế cảm xúc không để Doãn Gia Hoa thấy được nỗi đau của mình, ngay cả khi tạt ly nước lên khuôn mặt bức bối của anh, nhưng cô cũng tự nhận thấy rằng biểu hiện của mình cũng chẳng khá hơn anh.
Trước đây hai người họ suốt ngày quấn quýt bên nhau, chỉ tiếc không thể hòa quyện thành một,chỉ cần trên tay cô bị trầy một chút, anh cũng sẽ đau lòng như chính tay mình bị thương. Song, ai có thể ngờ rằng, sáu năm sau bọn họ lại giống như kẻ thù đối mặt nhau.
Là bộ dáng của cô hiện tại khiến anh chán ghét.
Mà dáng vẻ trước đây của cô như thế nào? Sau sáu năm mỏi mòn, cô cơ hồ như không còn nhớ nổi diện mạo của mình trước kia. Ngày trước cô là một cô gái lạc quan yêu đời, làm việc với niềm hăng say hứng thú, biết cách làm cuộc sống của mình trở nên sinh động, tuyệt vời.
Cô suy nghĩ thật lâu thật lâu, cuối cùng đưa ra một quyết định.
Cô quyết định rời khỏi.
**
Mấy ngày tiếp theo cô đã làm rất nhiều chuyện.
Cô phát lương nghỉ việc cho nhân viên, bán tất cả mọi dụng cụ thiết bị nhà bếp, cái gì có thể bán lấy tiền cô liền bán, nộp tiền điện nước và thuê nhà. Cô còn chưa nghĩ ra là mình muốn đi đâu, ông chủ thuê nhà tốt bụng thấy cô đáng thương, quyết định cho cô ở lại thêm vài ngày, đợi đến sau khi nghĩ ra là muốn đi đâu thì hẳn giao chìa khóa.
Nhưng cô nên đi đâu bây giờ đây? Trong lòng cô hoàn toàn mờ mịt.
Ngồi trong tàu điện ngầm cô mua một tấm bản đồ. Đến tối cô trải tấm bản đồ lên bàn ngắm nghía, nghiên cứu những chữ màu đen rậm rạp chi chít, nơi nào có thể trở thành nơi cư trú của cô.
Cô nhớ đến trước đây, khi cô và anh ở bên nhau, anh đã nói rằng, sau này nếu như hai người họ già đi, anh muốn đưa cô bờ biển cùng nhau an hưởng đến cuối đời.Họ sẽ mở một tiệm bánh mì, cùng nhau đi ngủ, cùng nhau thức dậy, cùng dắt tay nhau đi ngắm mặ