Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.
tiếng xấu: háo sắc, vô sỉ, ham tiền, không ai muốn cùng hắn ta giao thiệp. Vấn đề xoay vốn của công ty hắn gặp khó khăn đã không còn là ngày một ngày hai, thế mà hắn ta lại còn ra vẻ như kẻ có tiền, rượu chè, bài bạc chơi gái. Hơn nữa, tay đó phải gọi là mặt dày vô liêm sỉ, làm đủ thứ chuyện tày trời mà không biết xấu hổ. Nghe nói hắn ta có cô vợ, không biết cô ta có phải là đức mẹ Maria hay không, thế mà cũng có thể chịu đựng được hắn ta.”
Nói xong những lời này, anh bất ngờ khi nhìn thấy khuôn mặt Doãn Gia Hoa trở nên lạnh băng.
“Đại Xuân, anh còn nhớ Quan Hiểu không?” Im lặng nửa ngày trời, cuối cùng Doãn Gia Hoa cũng lên tiếng.
Đại Xuân gật đầu: “Nhớ chứ.” Người con gái hại thằng em nhiều năm “vui vẻ” sao anh có thể quên được chứ, trong lòng anh lại bồi thêm một câu.
Chuyện năm đó, mấy anh em ai cũng biết. Doãn Gia Hoa yêu phải một người phụ nữ lừa đảo, cô ta đã có chồng, thế mà lại còn trêu chọc người anh emcủa họ. Doãn Gia Hoa khi đó đau khổ chật vật như thế nào bọn họ đều tận mắt chứng kiến. Họ nhìn thấy đứa em của mình từ một chàng trai đơn thuần ngây ngô chỉ trong một đêm đã trở thành một người đàn ông u buồn, trong lòng lúc nào cũng nặng nề tâm sự. Mỗi khi nhắc đến người phụ nữ tên Quan Hiểu đó, bọn họ lại tức nghiến răng nghiến lợi.
Doãn Gia Hoa chỉ về hướng sau anh: “Hắn ta chính là chồng của Quan Hiểu.”
Cằm của Đại Xuân suýt chút nữa rụng xuống đất.
Đại Xuân đi nhận điện thoại, lúc trở về anh nhìn Mạnh Đông Phi, cười mỉa: “Một bãi bùn nhão! Thật không biết người phụ nữ đó nghĩ gì? Mà vậy mà cậu…uhmhừ uhmhừ, cậu cũng đi yêu người phụ nữ đó.”
Doãn Gia Hoa cười rộ lên: “Đúng vậy, tôi vậy mà lại đi yêu người phụ nữ đó, mà buồn cười hơn là tôi vậy mà lại bị bãi bùn nhão đó đánh bại.”
Họ nhìn thấy Mạnh Đông Phi ôm người phụ nữ diêm dúakia hôn nồng nàn, hai tay của hắn vuốt ve, vân vê trên thân hình người phụ nữ kia, giống như hận không thể làm ngay luôn tại chỗ.
Doãn Gia Hoa nắm chặt ly rượu. Đại Xuân đứng bên cạnh gọi to: “Này này, Doãn tiên sinh, làm ơn hãy tha cho ly rượu của anh có được không, không muốn tha cho ly rượu thì cũng hãy tha cho cái tay của mình! Cậu còn bóp nữa, ly rượu sẽ vỡ mất.”
Doãn Gia Hoa dần buông lõng ra.
Bỗng nhiên đằng sau vang lên: “Uống rượu để trút bầu tâm sự chẳng phải đã đủ rồi sao? Uống một hơi cạn là tốt rồi, hà tất gì lại còn gây khó dễ với ly rượu.”
Giọng nói này quá quen thuộc. Doãn Gia Hoa ngoảnh lại nhìn, thấy người kia, anh liền mỉm cười.
Đại Xuân bên kia ríu rít gọi: “Ơ, Tiểu Ngũ là cậu à! Người đàn ông bận rộn nhất năm, trở về lúc nào đấy?”
Người đến là bạn thân của họ Ngũ Kiến Quốc.
Cũng như anh, Tiểu Ngũ, Đại Xuân ngày xưa đều là tiểu đệ của Đường Tráng. Năm đó hầu như ngày nào bọn họ cũng tụ tập tại quán mạc chượt của Đường Tráng trên đường Lão Nhai, hút thuốc, uống rượu, khoác lác, đánh lộn qua ngày. Thời gian đó tuy là có chút sa ngã, nhưng sau này nhớ lại Doãn Gia Hoa lại cảm thấy đó chính là khoảng thời gian tốt đẹp khó quên. Tuy rằng khi đó mọi người đều thô lỗ, cộc lốc không có ý chí vươn lên, nhưng ai nấy đều rất thẳng thắn, lúc nào cũng cười đùa. Không giống như bây giờ, muốn cười cũng thật khó, dù có nổ lực cách nào cũng không thể nào như ý mình.
Khoảng thời gian đó thật sự là hồi ức quý báu nhất của họ.
Sau lại khi anh quen người phụ nữ kia, vì cô ấy anhkhông còn là một tên côn đồ nông nổi nữa, anh bắt đầu cố gắng học tập, chăm chỉ làm việc gầy dựng sự nghiệp. Song mọi nổ lực của anh cũng chỉ đáng để đổi lấy cái kết cuộc đáng thất vọng như ngày hôm nay.
Sau lại, Lão Nhai bị dỡ đi, Đường Tráng mở một cửa hàng kim khí, bắt đầu làm ăn đứng đắn, các anh em đều dần tản đi. Anh trở thành một kẻ nhà giàu mới nổi, Tiểu Ngũ đi theo giúp Cố Thần quản lý công việc trong Cố thị. Đại Xuân thì mở một quán bar có tiếng trên con phố sầm uất nhất về đêm.Tất cả mọi người đều hoàn toàn thay đổi.
Sau lại, tiểu Ngũ cùng với trợ lý của Cố Thần cũng là em họ của anh ấy quen nhau, sau khi kết hôn, hai người đều làm trong Cố thị. Mấy năm trước họ được điều đến Singapore để mở rộng kinh doanh của công ty. Kể từ khi cậu ấy đi, lâu lắm rồi họ mới gặp lại nhau.
**
Nhìn thấy cậu bạn cũ, Doãn gia Hoa không khỏi kích động: “Về khi nào đấy, sao không báo trước một tiếng, gọi anh em mọi người tụ tập.”
Tiểu Ngũ cười giải thích: “Mới đáp máy bay chiều nay, mai lại phải đi rồi, chẳng qua là vì có phần văn kiện cần ký! Xuống máy bay thì gọi liền cho anh Đại Xuân, nghe anh đang ở đây, không yên tâm lắm nên chạy đến xem.”
Doãn Gia Hoa nhìn qua người bên cạnh: “Anh đã nói gì?”
Đại Xuân nháy nháy mắt ra hiệu: “Ôi ôi, tâm trạng cậu hôm nay bất bình thường, anh đây lo một mình không chống đỡ nổi cậu, vừa hay Tiểu Ngũ nói cậu ấy có thể đến đây ngồi lát, nên anh bảo cậu ấy đến. Thật ra cậu phải cảm ơn anh đây mới đúng, mấy anh em chúng ta lâu lắm rồi chưa tụ tập, đúng dịp, nào nào, chúng ta cùng uống một ly đi, anh mời anh mời.”
Ba người vui vẻ uống rượu.
Ánh mắt Doãn Gia Hoa vẫn luôn cảnh giác nhìn phía sau Đại