Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342126

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2126 lượt.

nói có chút yêu thương không dễ phát hiện.
Ninh Tiểu Thuần không chịu, tự động bỏ qua lời trêu chọc của anh, rút nút chai, trút cuộn giấy ra, là tấm giấy da dê, mép giấy bị đốt không theo hình thù nào. Trên da cừu rõ ràng còn vẽ một tấm bản đồ.
“Là bản đồ kho báu, anh xem anh xem...” Ninh Tiểu Thuần hào hứng khoe Cung Triệt. “Vậy em muốn đi tìm kho báu?” Cung Triệt cười hỏi.
“Tất nhiên rồi, sao không tìm được?” Ninh Tiểu Thuần dương dương tự đắc cầm bản đồ trong tay nói. Bản đồ từ trên trời rơi xuống, không sử dụng cho tốt, sẽ bị ông trời chê cười.
“Vậy em đọc hiểu bản đồ chưa?” Cung Triệt vẫn dựa vào đá, dáng vẻ bình tĩnh ung dung.
“Bản đồ nhặt được ở đây, vậy dựa theo tổng thể vùng lân cận, chắc là từ chỗ này trở đi...” Ninh Tiểu Thuần nhìn chăm chăm tấm bản đồ thì thào. Cô nhìn ve biển chung quanh, quan sát vị trí, rồi tiếp tục đối chiếu bản đồ, thấy địa hình rất trùng khớp, lòng mừng như điên.
“Anh xem nè, chỗ này thật đó!” Ninh Tiểu Thuần đến trước mặt Cung Triệt, chỉ vào bản đồ.
Cung Triệt thấy cô hứng khởi dạt dào, phối hợp cúi xuống nhìn bản đồ. Anh thấy trên bản đồ có một con đường, chỉ theo phương hướng nào đó, anh cầm bản đồ trên tay Ninh Tiểu Thuần, đối chiếu chỗ đó với ven biển, rồi mới nói: “Thẳng hướng bờ cát vùng này có một tiệm cà phê, chắc là trạm thứ nhất.”
“Ha ha, chúng ta qua đó đi.” Ninh Tiểu Thuần bất chợt nắm tay Cung Triệt, vui vẻ kéo anh đi theo hướng đó.
Cung Triệt để mặc Ninh Tiểu Thuần kéo anh đi, anh vừa đi vừa nhìn bàn tay nhỏ nhắn trong tay mình, cảm giác khác thường xao động trong lòng, tựa như có gì đó anh không kiểm soát được đang nảy mầm. “Đồ ngốc.” Anh nói nhỏ, đưa tay vuốt tóc rối giúp cô.
Hai người đi bộ đến quán cà phê cách đó không xa cạnh bờ biển, quán cà phê tên là “lemon tree”, rất có chất thơ. Quán có hai tầng lầu, mặt tiền quán rất đơn giản, bày trí trong phòng cũng rất đơn giản, không có dấu vết của nhà thiết kế tài ba nào, mà chính chủ quán tự tạo ra không gian cho quán. Vật dụng làm bếp đều là hàng tốt, có cửa sổ lớn sát đất, rèm cửa và khăn trải bàn xinh đẹp. Trong quán còn để đống lớn đồ chơi, trên tường dán rất nhiểu ảnh chụp, tất cả đều là dấu vết chân thật.
Ninh Tiểu Thuần vừa vào đến đã thấy thích nơi này. Nơi này có cái bàn vô cùng ấm áp thoải mái, trên quầy bar còn để một cái laptop màu trắng, một cô gái mặc váy dài ngồi trong quầy, mặt mày như vẽ. Cô ấy thấy Cung Triệt và Ninh Tiểu Thuần bước vào, liền đứng lên, cất lời: “Hoan nghênh quý khách.”
Cô gái váy dài đi ra, dẫn họ ngồi vào bàn, nhưng Ninh Tiểu Thuần không nhúc nhích, mỉm cười khách khí, nói muốn vào quán nhìn ngắm, cô gái không nói gì, mỉm cười tránh đi.
Ninh Tiểu Thuần ngắm nghía xung quanh, đi khắp nơi trong quán, sờ đông sờ tây. Cung Triệt đi theo sau cô, mỉm cười nhìn cô chạy lăn xăn. Ninh Tiểu Thuần không thấy gì khác thường, tìm không ra manh mối, nên hơi mất hứng. Cung Triệt cầm bản đồ trên tay cô, đến trước quầy bar, đưa cô gái váy dài xem, lịch sự nho nhã hỏi cô ấy. Cô gái điềm đạm cười, lắc đầu, Ninh Tiểu Thuần thấy phản ứng của cô ấy, khuôn mặt nhỏ nhắn bí xị.
“Đi thôi.” Cung Triệt ôm vai Ninh Tiểu Thuần, nhỏ giọng nói.
“Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, không bằng ngồi xuống uống ly cà phê, tôi mời.” Cô gái chủ động lên tiếng mời, “Ngồi bên cửa sổ, nhìn bờ biển xinh đẹp, hay là nhắm mắt thưởng thức mùi vị cà phê, nghe âm thanh của biển, không thấy thanh thả sao?”
“Vậy chúng ta ngồi chứ?” Ninh Tiểu Thuần hỏi Cung Triệt.
“Ừ, tuỳ em.” Cung Triệt trả lời.
Khách trong quán không nhiều lắm, chỉ lác đác mấy người, Ninh Tiểu Thuần với Cung Triệt chọn ngồi ở vị trí gần cửa sổ, cô gái váy dài bảo xin đợi một chút, một lát sau, cà phê được bưng ra. Cà phê được đựng trong tách nhỏ, màu sắc đậm đà, hương thơm la toả, làm người ta muốn vội nhấm nháp. Cô gái váy dài đưa cà phê xong không đi ngay, cô nhỏ nhẹ nói: “Tách của chúng tôi ở đây đều được tìm ở khắp nơi mang về, có chút đặc sắc, đặc biệt là đáy tách, sẽ cho quý khách điều bất ngờ.”
Ninh Tiểu Thuần nghe vậy, nhấc tách lên xem, thì phát hiện có chìa khoá dính trên đáy tách. “Cái này là?” Ninh Tiểu Thuần nghi hoặc hỏi, thoáng cảm thấy kích động.
“Xin mời tiếp tục tìm kho báu.” Cô gái cười nhẹ, rời đi.
Ninh Tiểu Thuần liếc Cung Triệt một cái, lòng mừng như điên, lấy bản đồ đứng dậy đi ra. Cung Triệt cười bất lực, đuổi theo cô. Ninh Tiểu Thuần căn cứ theo bản đồ, ở nơi kế tiếp tìm được cái xẻng. Sau đó đi tới, đến chỗ đánh dấu cuối cùng, Ninh Tiểu Thuần nhận thấy hai rễ cây tạo thành dấu X lớn. Cô lấy xẻng đào đất, thấy cái hòm bị khoá. Cô lấy chìa khoá tìm được trong quán cà phê mở hòm ra, thấy trong đó là hai chiếc nhẫn cỏ bốn lá. Clover, tên của cỏ bốn lá, mặt trong nhẫn là chữ Clover, màu trắng bạc và màu xanh tươi hỗ trợ cho nhau, đẹp đến cực kì.
Trong truyền thuyết cỏ bốn lá là Eve từ trên vườn Địa đàng mang xuống trần gian, ý nghĩa là hạnh phúc. Cỏ bốn lá cũng có tên là cỏ linh lăng bình thường chỉ có ba cánh, cơ hội tìm được cỏ có bốn cánh chỉ là 1/10.000, hàm ý hạn