Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2256 lượt.
“Muốn thử mùi roi không?” Ninh Tiểu Thuần đùa dai quấn roi quanh cổ Cung Triệt, đôi mắt dưới mặt nạ chợt loé, chơi ác sinh can đảm, cô đưa tay nâng cằm Cung Triệt lên, ý định khiêu khích anh. Nô lệ quay ngoắt làm chủ nhân, cô phải áp bức anh! Nhưng chưa tàn cuộc vui, chưa biết là ai áp bức ai, ai khiêu khích ai...
“Ực, Miêu Nữ đại nhân...” Đôi mắt Cung Triệt ngập ý cười, ngẩng đầu hôn trộm cô.
Ninh Tiểu Thuần nheo nheo mắt, nâng chân lên, mũi giày xoay tròn dưới háng anh, khuấy động thằng bé của anh. Cô cảm giác nó mau chóng bừng bừng kêu gào, dựng đứng.
“Anh thích cảm giác như thế, không muốn nếm mùi roi đâu.” Mắt anh cười cười nhìn cô, ra vẻ rất hưởng thụ.
“Thích bị giẫm vậy à...” Anh ta có khuynh hướng bị ngược đãi sao ta, chẳng lẽ là M như người ta nói?! Ninh Tiểu Thuần nghiêng thân trên tới trước, mũi giày giẫm hơi mạnh một chút.
Cung Triệt cảm thấy hơi đau, nhưng cảm giác sảng khoái nháy mắt bao phủ anh, anh nhìn đồi ngực trắng của cô nảy lên, căng tràn hấp dẫn, ham muốn của anh lập tức tăng vọt.
“Anh nhìn cái gì?” Ninh Tiểu Thuần cuộn roi trên cổ anh, kéo đầu anh lại gần cô. Có thể do cuộn roi mạnh tay mà cổ Cung Triệt có một vệt đỏ ửng. Ninh Tiểu Thuần run rẩy trong lòng, làm sao bây giờ, cô gây thương tích cho tổng giám đốc đại nhân cao quý rồi. Nhưng cô nhìn xuống thấy Cung Triệt chả có tí cảm giác đau đớn nào, cũng không mắng cô, cô liền yên tâm.
Cung Triệt lộ ra nụ cười tà ác, vì cô kéo gần khoảng cách hai người, anh liền nhân tiện hôn lên ngực cô, đắc ý nói: “Anh đang nhìn vú Miêu Nữ đại nhân này...”
Ninh Tiểu Thuần đến cùng vẫn là tu hành kém cỏi, đỏ bừng mặt, cô thẹn quá hoá giận, thắt roi trước cổ anh, ra vẻ muốn siết chết anh luôn.
“Anh không nhìn nữa, anh nhắm mắt rờ nó là được...” Cung Triệt nhắm mắt lại, vẻ mặt lưu manh, làm như muốn sờ vú cô. Ninh Tiểu Thuần không kịp suy nghĩ, vung tay lên, ngọn roi vụt xuống, giáng mạnh lên người Cung Triệt.
Tiếng roi rít lên trong không gian mờ ám, vang dội. Hai người đều ngây ngẩn cả người, không ai nhúc nhích, bốn mắt nhìn nhau.
Toi rồi! Ninh Tiểu Thuần chỉ nghĩ ra được chữ này...
Cơn đau lan truyền trên cơ thể, Cung Triệt chịu đau nhíu nhíu mày, môi mím thành một đường. Từ khi nào có người dám đối xử với anh thế này, con bé này thật không biết sống chết, xuống tay nặng đến thế! Anh nhìn Ninh Tiểu Thuần sợ tới mức kinh ngạc ngây người, nhìn cặp mắt sợ hãi của cô, miệng anh nhếch nhẹ, mắt loé lên, dùng khí thế sét đánh đẩy ngã Ninh Tiểu Thuần lên salon.
“Á...” Ninh Tiểu Thuần giật nảy mình, ngửa đầu nhìn Cung Triệt, trong lòng thấp thỏm âu lo, vẫn cảm giác anh đang phẫn nộ.
Cung Triệt không nói không rằng, cúi đầu nắm áo nửa ngực trên người cô, kéo một cái, cặp ngực trắng bật ra, anh cúi đầu cắn một bên đầu vú, rồi liên tục bú mút, đầu vú mềm nhanh chóng dựng đứng. Nụ hôn của anh đột nhiên trở nên cuồng bạo, răng cắn vào đầu vú, mặc sức lôi kéo, các giác quan của cô căng ra, khoái cảm chạy rần rật trong người. Cảm giác đau đớn cùng khoái cảm dồn dập va chạm, toé ra tia lửa dục vọng.
Tay Cung Triệt luồn ra sau lưng cô, kéo dây kéo xuống, kéo thẳng đến khe mông, tay anh tiện thể chui vào mông, mạnh mẽ bóp ngắt đôi mông săn chắc. Bộ đồ chẽn bị cởi hết, trên người Ninh Tiểu Thuần chỉ còn một cái quần lót và đôi giày bốt cao gót. Ngón tay anh luồn vào mép quần, xé mạnh, đường chỉ toạc ra, quần lót nguyên vẹn rách bươm thành mấy mảnh.
“Anh, anh xé nát quần lót của em...” Ninh Tiểu Thuần tức giận nhìn anh. Anh cắn vành tai cô, khẽ nói: “Lần sau mua quần chữ T mặc!!!”
“Em xin lỗi, em không biết đến mức đó. Em lấy thuốc bôi cho anh.” Ninh Tiểu Thuần tự biết sai, đành chủ động xin lỗi, xin được khoan hồng.
Nhưng Cung Triệt chỉ trượt khỏi người cô, nghiêng người nằm trên salon, không nói câu nào. Ninh Tiểu Thuần nhanh chóng leo xuống, chạy đi lấy hòm thuốc.
Thuốc thoa mát lạnh xức vào chỗ vết roi, đau đớn giảm bớt, cảm giác lành lạnh thật thoải mái. Cung Triệt thấy Ninh Tiểu Thuần xức thuốc rất cẩn thận, ý cười tràn ngập trong mắt, lại chớp mắt làm tan ý cười, thay bằng bộ mặt nghiêm túc đáng ghét. Anh kéo Ninh Tiểu Thuần, nói: “Khỏi xức.”
“A, không được đâu.” Ninh Tiểu Thuần không muốn vết thương này để lại sẹo, nếu không cô càng tội lỗi chồng chất.
Cung Triệt nghiêm mặt, kéo ôm cô vào lòng: “Xức hay không xức cũng như nhau, đã xảy ra rồi, em muốn bồi thường anh thế nào?”
“Hở, vậy anh muốn em làm sao?” Ninh Tiểu Thuần không đủ không khí để thở.
“Thế...” Cung Triệt cười quỷ quyệt, chỉ tay vào ngực cô, rồi chỉ vào thằng nhỏ của anh. Mặt Ninh Tiểu Thuần nháy mắt xám xịt, cô hiểu ngay anh muốn cô làm gì.
“Em, em... làm vậy, không tốt đâu...” Cô xoắn hai bàn tay, không biết trả lời thế nào. Đôi mắt nguy hiểm nheo lại, vẻ không vui thể hiện rất rõ ràng. Anh cười hung ác, nhặt cây roi dưới đất lên, nói: “Thế thì vầy đi, mười roi đổi một roi, sao nào?” Anh quất roi, tiếng vun vút vang lên, Ninh Tiểu Thuần tự nhiên run rẩy.