Tiểu Thư, Ăn Xong Xin Thanh Toán
Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.
y bánh mời cô Ninh đi, đừng ngồi ngẩn ra đó.” Hồ tổng không vui nhìn Ngô Kì Vũ.
“Vâng.” Ngô Kì Vũ đành phải đi lấy. Ninh Tiểu Thuần ngượng ngùng nói: “Xin đừng khách sáo như thế, tôi tới là vì công việc.”
“Không sao, cô lại đây, giải thích chỗ này giùm tôi một chút.” Hồ tổng chỉ vào bản kế hoạch nói. “Vâng.” Ninh Tiểu Thuần đi qua, nghiêm túc giải thích.
Ngô Kì Vũ bưng bánh lên, bên cạnh còn đeo thêm Dương Vi. Hồ tổng híp mắt, nói ngay: “Vi Vi, con về phòng mau, chúng tôi đang làm việc.”
Dương Vi trề môi: “Cậu à, con muốn anh Kì Vũ đi dạo với con, được không cậu? Dù sao bây giờ anh ấy cũng chả có việc gì.”
“Dương Vi, anh bận lắm, em đi một mình đi.” Ngô Kì Vũ bực mình hạ giọng nói với cô. “Em không biết đâu, em muốn anh đi với em à.” Dương Vi tính tình tiểu thư không sửa nổi.
“Con còn ngang bướng, thì về Đông Bắc ngay cho cậu!” Hồ tổng tức giận, chỉ ra cửa mắng, “Con không về phòng thì đi ra ngoài ngay đi.”
Dương Vi giậm chân, hừ một tiếng, hung hăng liếc Ninh Tiểu Thuần, chạy về phòng đóng cửa lại. Cô ghét người khách không mời mà đến này!!
Hồ tổng quay lại, cười cười: “Để cô Ninh chê cười rồi, đứa cháu này của tôi chiều riết sinh hư. Tiểu Ngô,” ông quay đầu nói với Ngô Kì Vũ, “Cậu cũng đừng cưng chìu nó quá, sau này hai đứa cưới nhau, nó càng thêm hống hách, sẽ đè đầu cưỡi cổ cậu đó.”
“Hồ tổng, ông đừng nói lung tung. Tôi với Dương Vi chỉ là bạn.” Ngô Kì Vũ nói với Hồ tổng, nhưng mắt lại nhìn Ninh Tiểu Thuần. Ninh Tiểu Thuần nhanh chóng cúi đầu, tránh né ánh mắt anh ta.
“Nhóc con có ý với cậu đó, hai đứa quen nhau chỉ là chuyện sớm muộn thôi, cậu không cần thẹn thùng, ha ha.” Hồ tổng cười sang sảng.
Ninh Tiểu Thuần nhìn thái độ Hồ tổng, đoán chừng ông sẽ vui nếu họ thành đôi. Chàng trai tương lai xán lạn nha.
Quay qua quay lại bàn bạc kế hoạch đã hết buổi sớm, cuối cùng rồi cũng xong. Ninh Tiểu Thuần đứng dậy, lễ phép chào: “Hồ tổng, tôi về sửa lại đôi chỗ, xin phép.”
“Cô Ninh ở lại ăn cơm luôn đi.” Hồ tổng mời mọc. “Thôi ạ, cám ơn Hồ tổng.” Ninh Tiểu Thuần không dám ở lại ăn chung với họ. Có một đại tiểu thư được nuông chiều là quá rồi, thêm một Ngô Kì Vũ nhìn chăm chăm cô, làm sao cô ăn uống thoải mái được.
“Vậy tiểu Ngô tiễn cô Ninh về đi, cô đừng từ chối nữa.” Hồ tổng đã nói đến vậy, cô sao dám cãi lời. Cô chỉ gật đầu với Ngô Kì Vũ: “Vậy làm phiền anh Ngô.”
Hai người cùng đi thang máy xuống lầu, trong không gian nhỏ hẹp chỉ có hai người, không khí im lặng kì dị lan tràn. Ngô Kì Vũ ngước lên nhìn Ninh Tiểu Thuần: “Tôi mời cô ăn cơm.”
“A... Anh Ngô không cần khách sáo, tôi về công ty còn có việc.” Ninh Tiểu Thuần khéo léo từ chối.
Ngô Kì Vũ tỏ ra thất vọng, ánh mắt anh lấp lánh, nói ấp úng: “Chẳng lẽ, em không hiểu ý tôi?”
Cuối cùng cũng nói thẳng rồi sao?! Ninh Tiểu Thuần đôi chút luống cuống. Cô thở dài, nói: “Anh Ngô có ý gì với tôi sao, tôi không hiểu?” Cứ giả ngốc tiếp.
“Anh, anh thích em...” Ngô Kì Vũ đột nhiên nắm tay cô, bắt cô nhìn anh, “Từ lần đầu tiên ở khách sạn quốc tế được gặp em, anh đã thích em rồi.”
Khiếp sợ, đờ đẫn. Ninh Tiểu Thuần không tưởng tượng nổi nhìn anh. Chỉ mới gặp một lần, lúc đó họ không nói chuyện với nhau, anh ta sao lại vừa gặp đã yêu cô chứ. Ối, gặp tình sét đánh kì lạ rồi!
“Dáng vẻ em uống rượu rất quyến rũ, mặt đỏ hồng, mắt long lanh như có nước, khiến anh mê mẩn.” Ngô Kì Vũ cố lấy can đảm nói, “Làm bạn gái anh đi...”
Cửa thang máy mở ra, Ninh Tiểu Thuần nhanh chóng gạt tay anh ta ra, đi ra khỏi thang máy. Ngô Kì Vũ nhanh chóng theo sát, anh vừa đi vừa hạ giọng: “Cô Ninh, em bằng lòng không?”
Cô không bằng lòng!! Ninh Tiểu Thuần nói thầm trong bụng. Cô không muốn vướng vào mối quan hệ tay ba rối rắm nữa, dù cô độc thân, nhưng nhớ đến Dương Vi được nuông chiều lại thấy nhức đầu, càng không phải nói, cô có bạn trai, còn thêm, ừm, còn thêm một nhân tình...
“Xin lỗi, tôi có người yêu rồi.” Năm nay là năm đào hoa thối tha mà, Ninh Tiểu Thuần nghĩ thầm.
“Người đó Cung tổng đúng không?” Ngô Kì Vũ không cam tâm.
Gì chứ?! Ninh Tiểu Thuần lắp bắp kinh hãi, sao anh ta lại hỏi Cung Triệt? “Không phải, không phải.” Ninh Tiểu Thuần vội vàng xua tay.
“Không phải anh ta, vậy là ai. Mỗi lần anh ta xuất hiện, ánh mắt em đều dán lên người anh ta, trong mắt không chứa nổi ai khác.” Ngô Kì Vũ không cho cô biện bạch.
Ninh Tiểu Thuần thiếu chút nữa sặc nước miếng, đồ ăn có thể ăn bậy, nhưng nói không thể nói bậy. “Tôi có bạn trai rồi, chúng tôi quen nhau đã hai năm.” Ninh Tiểu Thuần thành thật, “Xin anh Ngô đừng lãng phí thời gian với tôi, người anh nên quan tâm là cô Dương kìa. Tôi về trước, anh không cần tiễn tôi.”
“Anh với cô ấy không có tình yêu nam nữ. Anh không có cơ hội thật sao?” Ngô Kì Vũ bước lên giữ chặt Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần lẳng lặng bỏ tay anh ta ra, cười có lỗi, “Xin lỗi.” Rồi bước nhanh ra sảnh khách sạn. Ngô Kì Vũ không đuổi theo, đứng đó nhìn bóng lưng Ninh Tiểu Thuần xa dần.
Rời khách sạn, Ninh Tiểu Thuần ngước lên nhìn bầu trời xanh thẳm, thở một hơi thật dài. Chuyện n