XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342033

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.

ng cần...”
“Anh lúc này mà còn quan tâm mặt mũi nữa sao?” Ninh Tiểu Thuần gỡ tay anh ra, anh mặt mày vui vẻ, bảo: “Ý anh là không cần gọi 120, cũng không cần nhờ bảo vệ giúp đỡ, em call giúp anh cho bác sĩ riêng đi.”
Nói sớm cho rồi, cô đỡ phải gấp gáp như vậy, “Điện thoại ở đâu?”
“Trong phòng, bác sĩ Tạ.” Anh nói xong mệt mỏi nhắm mắt lại.
Ninh Tiểu Thuần chạy vội vào cầm điện thoại gọi, bác sĩ đến rất nhanh, là một người trung niên. Ông lau mồ hôi, nói với Cung Triệt đang nằm trên giường: “Tôi sau khi tan việc không cần tập thể dục, đến đây là được vận động à.”
Cung Triệt mở to mắt, yếu ớt nói: “Vậy tốt rồi, tiết kiệm tiền.”
“Tên nhóc này...”
“Bác sĩ, ông mau khám bệnh cho anh ấy đi, để lâu chắc bốc cháy quá.” Ninh Tiểu Thuần thúc giục vị bác sĩ đang tán gẫu.
“Đượ rồi, được rồi cô gái, đừng gấp.” Vị bác sĩ mỉm cười với cô, bèn khám bệnh cho Cung Triệt.
Nhờ công bác sĩ Tạ, Cung Triệt được truyền dịch, sốt cũng hạ dần, ông bảo Cung Triệt: “Có bệnh phải điều trị kịp thời, không sẽ biến thành viêm phổi thì khổ.” Nói với Cung Triệt xong quay sang trấn an Ninh Tiểu Thuần: “Cậu ta phải truyền dịch hai ngày, uống thuốc nghỉ ngơi vài ngày là khoẻ.”
Ninh Tiểu Thuần đưa bác sĩ Tạ ra cửa, lúc quay vào thấy Cung Triệt đã ngủ, xem ra không kí tên được rồi. Cô cũng không thể lập tức chạy lấy người, bỏ mặc người bệnh ở nhà một mình, lương tâm không cho phép. Nên cô ở lại nấu cháo, cho anh uốn thuốc, đợi anh hạ sốt mới về.
Lúc cô từ nhà Cung Triệt đi ra, đã là chín giờ tối. Bụng kêu ục ục, cô mới phát hiện mình cơm trưa cơm chiều gì cũng chưa ăn. Người cô lúc này như nhũn ra, mệt không chịu nổi, thế này có tính là cống hiến vì công ty không đây?






Cung Triệt vì bị bệnh mà ở nhà nghỉ ngơi, Ninh Tiểu Thuần phải cố ôm đồm công việc, mau chóng làm xong, không đến quấy rầy anh. Nhưng tài liệu vẫn chưa kí tên, cô đành hi sinh giờ ăn trưa, đến nhà anh lần nữa. Mua bánh mì ăn trên xe, sẽ giải quyết chuyện ăn trưa thôi.
May mà thang máy đã bảo trì xong, Ninh Tiểu Thuần không phải đi cầu thang bộ, cô mừng rỡ vào thang máy. Đứng trước cửa nhà Cung Triệt ấn chuông, qua hồi lâu cửa mới mở, Cung Triệt mặc áo ngủ hàng hiệu màu xám, tóc hơi bù xù, mắt còn ngái ngủ, rõ ràng là mới thức dậy. Nhưng tinh thần so với hôm qua thì tốt hơn nhiều, sắc mặt cũng hồng hào hơn.
Ninh Tiểu Thuần quơ quơ tài liệu trên tay, nói: “Hôm qua vẫn chưa kí tên.”
“Ừ, vào đi.” Cung Triệt né qua để cô vào, sau đó đóng cửa lại.
“Anh uống thuốc chưa?” Ninh Tiểu Thuần ngồi xuống ghế, thuận miệng hỏi.
“Khó coi lắm đúng không?” Ninh Tiểu Thuần bĩu môi.
“Ừm, đặc sắc.”
Câu Cung Triệt nói khiến Ninh Tiểu Thuần thiếu chút nữa đứng không vững, nằm dài trên đất. Hóm hỉnh hiếm thấy à?
“Ra ngoài mang dép vào, tài liệu anh kí tên rồi.” Cung Triệt vừa nói vừa đi ra, Ninh Tiểu Thuần bám theo anh, cô cất tài liệu xong thì về, cần gì thay dép.
“Cháo hôm qua ăn hết rồi.” Cung Triệt ngồi xuống.
“Hả?” Ninh Tiểu Thuần rõ ràng là không theo kịp suy nghĩ của anh, chậm chạp hỏi lại.
“Nấu cháo nữa đi.” Anh ung dung nói, ra vẻ sếp lớn.
Vậy là cô làm thêm giờ, hay làm osin, hay lao động không công đây trời? “Em phải về làm việc.”
“Tài liệu bảo tiểu Lưu đến đây lấy, đem về công ty là được.” Tiểu Lưu là tài xế của công ty.
“Vậy...” Không bấm thẻ tức là nghỉ việc, nghỉ làm sẽ không có tiền thưởng. Lòng Ninh Tiểu Thuần rối rắm.
“Anh là người bệnh.” Người nào đó vẻ mặt như thể chuyện đương nhiên, nằm trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ninh Tiểu Thuần căm hờn đến ngứa răng, nhưng mà, Boss lớn giao việc cô không dám không làm. Cô có cần nói “Tuân lệnh” với hoàng thượng tôn quý này không đây. Cô buộc lòng thay dép lê đi vào bếp, tiếng Boss lớn vang đến: “Yên tâm, tiền thưởng chuyên cần không ít đâu.” Có câu này của Boss lớn, Ninh Tiểu Thuần còn thấy hăng hái.
Bếp nhà Cung Triệt rõ ràng là để cho có, tuy dụng cụ đầy đủ nhưng rất khi được sử dụng. Bệnh chung có kẻ có tiền đây mà...
Ninh Tiểu Thuần bận rộn trong bếp, Cung Triệt ngoài phòng khách gọi điện thoại. Đang lúc nồi cháo trong phòng bếp sôi ùng ục, chuông cửa vang lên, Ninh Tiểu Thuần quên mất tình trạng hiện giờ của mình, tò mò ló người ra xem ai đến.
Cung Triệt mở cửa, tiểu Lưu đứng ngoài cửa, nhận tài liệu Cung Triệt đưa, cung kính gật đầu, vừa ngẩng lên thì thấy Ninh Tiểu Thuần. Thấy cô thân trên thì mặc sơ mi nam, thân dưới mặc váy ngắn, tay cầm muỗng, mắt cậu ta muốn rớt ra ngoài. Nhìn tiếp lại thấy tổng giám đốc bọn họ mặc đồ ngủ, bỗng trong đầu loé lên gì đó, tỉnh ngộ, khoé miệng mang ý cười khó hiểu, nhìn về phía Ninh Tiểu Thuần. Ai ngờ Cung Triệt sập cửa lại, chắn mất tầm nhìn, cậu ta đành ảo não rời đi.
Ninh Tiểu Thuần thấy Cung Triệt xoay người, nhanh chóng rụt người vào bếp, lúc khuấy cháo, cô mới hiểu ra nụ cười khó hiểu của tiểu Lưu mang ý gì. Oh, My God! Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu lan xa ngàn dặm, cô không muốn lời đồn đãi bay đầy trong công ty đâu. Vậy thì, qua