Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1826 lượt.
thảm thực vật dày đặc, vì thiếu bàn tay chăm sóc của con người nên hơi hoang dã, nhưng chúng vẫn tồn tại bởi sức sống mãnh liệt của tự nhiên, kiên cường khiến người ta phải cảm động.
- “Nhìn kìa, chiếc xích đu vẫn còn ở đây!”.
Nhìn theo hướng Tiểu Lam chỉ, Kỉ Hoa Ninh vượt qua đám cỏ đến bên chiếc xích đu. Có lẽ đã nhiều năm không có người ngồi, hai bên tay vịn đã lốm đốm rỉ sét. Dùng tay lắc lắc, vẫn còn đung đưa được.
- “Từ khi còn nhỏ, em đã thắc mắc… không biết ai đã từng sống ở đây?”.
Họ giống như những đứa trẻ trong truyện cổ tích, có lẽ cũng đang chia sẻ bí mật trong khu vườn riêng của một bà tiên nào đó.
Lâm Tĩnh Lam lắc đầu: “Chỉ là sau khi lớn lên, thì nơi đây trở nên nhỏ hơn rất nhiều!”.
- “Lúc nhỏ đều là anh ngồi, em đẩy, hôm nay có nên đổi người không nhỉ?”.
Kỉ Hoa Ninh ngồi ngay ngắn trên đu: “Cuối cùng Tiểu Lam cũng thay mình đẩy đu, ha ha!”.
Cô hình như đã quên rằng không biết mình đẩy đu thế nào mà đã làm Tiểu Lam ngã, khiến cậu khóc một hồi lâu.
Gió nhè nhẹ lùa qua mang tai, Kỉ Hoa Ninh duỗi thẳng đôi chân, khoan khoái ngồi trên chiếc xích đu như ngày còn nhỏ. Lâm Tĩnh Lam tựa nhẹ bên cạnh nhìn cô thật nồng nàn, trông nàng giống như một thiên thần vui vẻ, do bất cẩn mà lạc vào khu vườn của nhân gian. Thời gian biến đổi, giờ đây anh đã có đủ sức để đưa cô lên tận tầng cao, rồi lặng lẽ trên mặt đất đợi cô quay trở lại. Giữa họ đã từng có kiểu gần nhau trong gang tấc nhưng cách cả chân trời, nhưng giờ đây chân trời cũng gần ngay trong gang tấc.
Khi cô chầm chậm dừng lại, anh cúi xuống và nhẹ nhàng đặt lên má cô một nụ hôn.
Xích đu bay cao, mái tóc cô cũng bung theo gió.
Xích đu hạ xuống, anh hôn nhẹ lên khuôn mặt cô.
Trong khí trời dễ chịu, khu vườn dần nhuốm trong bóng hoàng hôn, cuối cùng thiên thần bé nhỏ trên chiếc xích đu cũng đắm chìm trong nụ hôn của chàng hoàng tử đẹp trai.
Yêu cần bao dung
Khi các bạn vẫn còn là bạn bè, rất nhiều vấn đề không đến mức nhạy cảm như vậy, nhưng khi nâng cấp lên tiêu chuẩn tình nhân để đo lường người đó, anh ta bắt đầu không phù hợp với tiêu chuẩn nữa rồi.
Nửa đêm Kỉ Hoa Ninh bị tiếng điện thoại làm cho tỉnh giấc, tim cô đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lại chuyện gì xảy ra nữa đây, nhưng không ngờ đó lại là cuộc điện thoại của Amanda, người đang mất ngủ vì buồn phiền.
“Chị ngủ không được. Xin lỗi em, Hoa Ninh, làm em mất ngủ phải không?”.
Kỉ Hoa Ninh mỉm cười, bình tâm lại, “không sao, chị Mạn, có chuyện gì vậy chị?”. Với những gì cô biết về Amanda thì chị ta nhất định sẽ không gọi cho cô vào lúc nửa đêm chỉ vì nguyên nhân mất ngủ.
- “Chị Mạn… nói thêm nữa sợ chị lại coi em như người ngoài. Chị không phải lo nghĩ nhiều, hãy đón lấy một giấc mơ đẹp, ok? Chuyện của hai mẹ con, nhất định sẽ được giải quyết một cách thuận lợi”.
- “Ok, goodnight”.
- “Bye”.
Vào ngày thứ tư đó, Kỉ Hoa Ninh và An Nhu Mạn cùng nhau đến sân bay, cuối cùng cũng nhìn thấy đứa con gái Nini mà cô hằng nhung nhớ. Cô bé có vẻ lớn hơn lũ bạn đồng trang lứa một chút ít, mái tóc cũng không còn là cái bím bờm xờm hồi nhỏ, mà thay vào đó là mái tóc dài xoã ngang vai rất phong cách, đằng sau mái tóc có kẹp một cái cặp tóc hình con bướm. Kỉ Hoa Ninh nhận thấy, mắt con bé có một thứ tia sáng đầy bướng bỉnh, chỉ còn lưu lại chút ít ngây thơ trong đó.
Nini cố hết sức kháng cự khi được bố dắt đến bên mẹ, nắm chặt lấy tay của bố mà không chịu buông ra. Amanda không giấu nổi vẻ đau buồn, nghĩ lại lúc Nini ê a học nói, gọi mẹ, hôn lên má mẹ, chị mới hiểu ra rằng, bản thân tuy trong những năm qua đã đạt được không ít những thành tựu, nhưng cũng phải trả giá quá nhiều.
Khó khăn lắm chị mới vuốt ve được con gái mình, Amanda chỉ nói vài câu đơn giản với người chồng cũ, rồi mấy người vội vã chia tay. Amanda với hốc mắt sưng đỏ dắt Nini về nhà, Nini chẳng thèm nói dù chỉ một câu. Mở cửa phòng, trước mắt là một cảnh tượng náo nhiệt ngoài dự kiến. Vương Niệm Niệm bước đến trước nhất, “Dì Hoa Ninh ôm con, ôm con, ôm ôm!”.
Mấy thứ đồ vật nhỏ nhắn này dính vào người. Kỉ Hoa Ninh mỉm cười ôm lấy Niệm Niệm, ngắm nhìn đôi mắt ngây thơ cười tít cả lại, trông như hai mảnh trăng khuyết. Trong bếp vang lên tiếng xoong chảo gõ leng keng, chắc là Tần Di Giang đang bận tíu tít trong ấy. Bất chợt, Vương Niệm Niệm phát hiện Nini vẫn đang đứng chôn chân ở cửa, cô bé kêu tướng lên: “A, có chị, chị!”.
Kỉ Hoa Ninh buông cô bé xuống. “Đúng rồi, đây là chị Nini! Nini, đây là Niệm Niệm, hai chị em chơi với nhau được không?”.
Vương Niệm Niệm gặng đánh tiếng “ơ”, “chị Nini!”.
Nini lạnh lùng tới mức chẳng thèm nhìn Niệm Niệm lấy một lần, cô bé lách qua mọi người, đi đến chỗ có cái giá để đồ, cởi đôi giầy da ra, lúc sáng đã chuẩn bị một đôi dép lê nhỏ để cạnh đó, rồi tự đi đến chiếc ghế sofa và ngồi xuống.
Bộ óc ngây thơ của Vương Niệm Niệm không kịp hiểu chuyện gì, “Dì Hoa Ninh, sao chị Nini không quan tâm tới cháu?”.
Amanda chỉ còn biết thở dà