Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên
Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.
ng mình.
Và đúng mấy ngày sau đó, cơ hội để kiểm tra cô đã tới: Lâm Vũ Hiên và Lâm Đồng Hạ cuối cùng cũng đã kết thúc bốn năm dài sinh sống ở nước ngoài, trở về nước để phát triển!
- “Bố, mẹ, chào mừng bố mẹ đã trở về”.
Sân bay tấp nập người qua lại, Lâm Tĩnh Lam, Kỉ Hoa Ninh thân tình ôm lấy cả nhà họ Lâm.
- “Hai đứa nhỏ đều đã lớn cả rồi”. Lâm Đồng Hạ liếc nhìn. Trong mắt bà, những đứa con mãi mãi vẫn giống như đứa trẻ mới ê a học nói.
- “Dì Lâm chẳng hề thay đổi chút nào, vẫn còn rất trẻ trung”.
- “Ha ha, miệng lưỡi của Hoa Ninh vẫn còn ngọt đến thế này đây”.
Lâm Tĩnh Lam xách hành lý, cùng với Lâm Vũ Hiên đi phía sau, mỉm cười ngắm nhìn bóng hình của hai người. Kỉ Hoa Ninh thấy lo lắng trong lòng, thấm thoắt cô đã ở nhà họ Lâm bốn năm rồi. Thế là từ nay về sau, cô phải đi đâu về đâu đây?
Vết nứt của mối tình đẹp
Khi sự chờ đợi tựa như một quả bóng bay căng mãi, căng mãi rồi phát nổ, âm thanh xé rách bầu không khí của nó cũng vang lên rất đanh.
Mùa đông, cảnh vật bên ngoài cửa sổ thật là hoang vu, vả lại không khí bên ngoài cửa kính kia chắc chắn cũng rất lạnh lẽo. Lâm Tĩnh Lam mở to đôi mắt, như đang mơ mộng điều gì, trong chốc lát quên mất mình đang ở đâu. Căn phòng có màu xanh nhạt, với một giá chứa đầy sách. Ánh mặt trời nhợt nhạt chiếu vào nhà qua cửa sổ, một chiếc mành được kết từ những dây hoa treo ngang giường tạo cảm giác hơi kệch cỡm.
Kỉ Hoa Ninh đã về rồi sao… hít một hơi thật sâu, trong không gian dường như vẫn còn lưu lại hình bóng của cô, lúc ẩn, lúc hiện.
Căn phòng này, nơi mà cô đã ở bốn năm, vốn là phòng của anh, giờ đây vì sự kết hợp của hai phong cách mà trở nên đặc biệt. Nói cho cùng thì cũng là cơ duyên, nếu như không phải bố mẹ trở về nước, mối quan hệ giữa anh và cô khó mà có cơ hội chuyển biến nhanh đến vậy.
Lâm Tĩnh Lam được giao phụ trách việc rán thức ăn, cũng bởi thường ngày anh làm việc với thái độ rất nghiêm túc cẩn thận. Dương Đổng Lâm ở bên tẩm bột, nhìn cái vẻ nắn nót cẩn thận xếp từng xiên thịt vào giá nướng bằng sắt, không ai nhịn được cười. Mọi người bị thu hút khi nhìn thấy một đống than, khó có thể hình dung được trước đó chúng là những xiên thịt tươi ngon, Lâm Tĩnh Lam ngồi bên bếp lửa với bộ mặt đau khổ.
Đến lúc này mọi người mới hiểu rằng họ đã sai, đáng ra họ không nên phái một anh vụng về gánh vác một nhiệm vụ quan trọng như vậy. Cuối cùng, Lâm Tĩnh Lam được giao cho một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng – đi chuẩn bị bát đũa. Anh nhìn cảnh mọi người tíu tít bận rộn, người này cười người kia, người kia đánh người này, tự nhiên thấy cay cay nơi sống mũi.
Thời đi học, có lẽ do tuổi tác kém hơn các bạn trong lớp, ngoại trừ chuyện học hành, anh không còn biết nói điều gì khác với mọi người, hoặc giả cũng có thể vì thành tích quá tốt nên bị người khác ghen ghét – anh gần như không có bạn, cũng không tụ tập. Luôn cảm thấy người khác không có thiện cảm với mình, rồi đóng chặt cánh cửa trái tim lại. Lúc đó thế giới thật nhỏ bé, chỉ có sân trường là lớn, cũng không biết rằng không phải tất cả tình cảm ở thế gian này đều vĩnh viễn không thay đổi, cũng có thể nói, có những tình cảm mới nảy sinh sau một thời gian dài mà bản thân mình không lường tới, điều này anh chỉ nhận ra được khi đã đi làm.
Kinh nghiệm làm việc gần như bằng nhau, công việc giống nhau, trong nghề của mình, anh ngày càng gặp nhiều người giống mình. Loại công việc này của bọn họ, không phải là cứ đến giờ góp mặt, hết giờ về, mà là một khi đã đi vào phòng thí nghiệm thì phải mấy ngày mấy đêm sau mới chui ra, rồi lại dành mấy ngày để nghỉ ngơi. Có lúc không ăn cơm mà không thấy mình đói, có hôm làm việc qua đêm, mệt thì ngủ ngay trên ghế, khi tiểu tổ phân chia thành quả của việc hợp tác lao động, xưa nay chưa từng phân biệt người này người nọ, bởi vì mọi người đều có một mục tiêu chung.
Cũng giống như cùng nhau ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ, bơi đến một hòn đảo xa xôi. Khi đó sẽ có cả sóng to gió lớn, cũng có lúc trời quang mây tạnh, tất cả mọi người đều cùng nhau đối mặt. Cho nên, anh rất thích ở cùng đồng nghiệp, cảm thấy thoải mái và tự do, và cũng tận hưởng những niềm vui mà anh chưa từng có được.
- “Đây, thêm cả cái này nữa, cầm nó đưa cho Lâm Tĩnh Lam, không biết nó đi đâu tự ăn năn rồi”. “Ông thầy rán” mới quả nhiên là một cao thủ thực thụ, đồ rán nhờ đó mà từ hương vị đến màu sắc đều đạt chuẩn, khiến mọi người thèm nhỏ dãi. Dương Đổng Lâm cầm đĩa đồ ăn vừa được chia nhìn ngó khắp nơi, nhìn thấy Lâm Tĩnh Lam đang ngồi một góc, vừa nhìn mọi người vừa cười. Bất chợt trong lòng cô có cảm giác trong lúc này anh đang rất xa cách mọi người, rất xa cách với cô, dù anh đang ngồi bên thềm nhà, mà sao thấy như cách nghìn sông vạn núi.
Cô đi như chạy đến bên anh, “Sao ngẩn ra thế? Cầm lấy đi”.
Lâm Tĩnh Lam nói cảm ơn rồi nhận lấy, ngắm nghía đĩa thức ăn, “Quả nhiên là khác biệt”.
Dương Đổng Lâm vốn không câu nệ chuyện ăn uống, cô vừa ăn vừa trêu anh: “Thế là, từ nay trở về sau